Tiếng cười chói tai bén nhọn cất cao, cả người Hồng Hồ đầy dịch nhờn vừa chạm vào ánh mắt nàng, vô ý thức rụt lại, không ngừng phát run, "Chi..... " ngâm nga, rủ đầu xuống, phủ phục trên mặt đất.
- Lúc này mới ngoan nha.
Hồng Liên nhấc tay áo che môi đỏ cười khẽ, sau một khắc, thân thể đứng thẳng đột nhiên phô trương ra trái phải, kéo một miếng da mỏng như giấy, mặt quay về hướng Hồng Hồ, hướng về cỗ thi cốt trên mặt đất kia, mặt nạ mở ra, một chất lỏng thấm vào bao vây xương khô không thịt lại, khuôn mặt mỹ mạo kinh diễm cũng in lên chỗ trống hốc mắt trên xương đầu, hai hàng răng không môi.
Nét mặt phía dưới da bọc xương, "Hồng Liên" hé miệng giống như hấp khí, mấy con quạ đen bay loạn trong rừng qua nơi này đột nhiên rớt xuống, trên thân lộ ra huyết vụ bay vào đôi môi khô cạn, khuôn mặt khô quắt nhúc nhích, dần dần có huyết sắc, sau đó trở nên sung mãn.
Chỉ là thân hình, tứ chi vẫn khô gầy như củi, tỏ ra cực không phối hợp.
"Hồng Liên" lật xem bàn tay khô gầy, ánh mắt nhìn Hồng Hồ trên mặt đất, ánh mắt cuối cùng vẫn nghiêng đi.
- Huyết khí tinh hoa còn chưa đủ... Tiểu Hồ Ly, đuổi theo.
Có xương người chèo chống, mặt nạ càng thêm ngưng thực, vận dụng yêu lực càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Đi ra khỏi mảnh rừng hoang này, bên ngoài tí tách tí tách bắt đầu mưa, trong màn mưa màu xám, thế núi lởm chởm ẩn lộ một mảnh âm trầm, bốn phía vách núi rất dốc, quái thạch san sát nhau, mơ hồ còn có sương mù vấn vít.
- Hoang sơn dã lĩnh, yêu khí mờ mịt.
Giống như cảm thụ được ở đây có Yêu Quái, "Hồng Liên" ngược lại không rời khỏi mảnh chân núi này mà mang theo Hồng Hồ đi vào trong núi, tiếng vượn ở phương xa gáy vang, đi qua trong rừng ít có côn trùng kêu vang, không có tiếng chim, không lâu sau bỗng nhiên dừng bước lại, giống như cảm nhận được cái gì đó, ánh mắt quét tới chỗ một rừng cây.
Hô hô ——.
Từng mảnh từng mảnh cành cây rủ xuống bỗng nhiên lay động trong gió, vài đạo nhân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện lay động trong sương mù, ngẫu nhiên, duỗi ra lông xù móng vuốt víu ở phía sau cây to, lộ ra nửa khuôn mặt dò xét nữ tử xinh đẹp bên kia.
"Hừ, một đám yêu ma quỷ quái, Sơn Tinh dã quái.".
"Hồng Liên" nhìn qua một chút, không tiếp tục để ý, trực tiếp lần theo nơi yêu khí nặng nhất đi qua, cỏ dại loạn thạch dọc theo dưới chân, đi hướng về đỉnh núi hơn mười trượng, mấy dây leo già khô che lấp, phía sau vách núi có một huyệt động, cửa động có mấy thạch nhũ treo ngược, tựa như răng nanh trong miệng thú, âm khí bừng bừng dâng trào từ bên trong.
Vài tiểu yêu kia xuyên qua sương mù nhanh chóng chạy vào trong động, xuyên qua đường động đen kịt, bên trong trở nên khoáng đạt, mơ hồ có ánh lửa thiêu đốt, có mấy giá gỗ chậu đồng, ngọn lửa chập chờn chiếu sáng băng ghế đá và bàn đá, còn có một thân ảnh ở phía trên.
Yêu vật chạy vào trong động, quỳ gối trước thềm đá.
- Đại vương, bên ngoài có một nữ tử diễm lệ đi tới, cả người đầy yêu khí.
Vừa dứt lời, kẻ trên ghế đá kia cuốn lên một đạo khói đen, hiện ra một đầu Yêu Quái báo đốm, choàng một kiện áo choàng hồng, nhìn xem Bức yêu răng nanh tai nhọn mũi hướng lên trời kia, đem một khối thịt tươi ném đi qua.
- Nữ tử xinh đẹp..... Không phải chính là yêu.....
Tiếng nói như sấm còn chưa nói xong thì lập tức ngừng lại, Bức yêu báo tin kia liền cảm giác trên đầu có một bàn tay nhu hòa vuốt ve, con mắt nhìn lên liền nhìn thấy nữ tử xinh đẹp trước đó gặp ở ngoài động chẳng biết lúc nào đã đứng ở bên cạnh hắn.
Đầu Yêu Quái báo đốm ngồi trên ghế đá nhếch miệng, đưa tay sờ lên cằm.
- Một yêu độc thân đến động phủ của ta, không sợ bị bản đại vương bắt tới làm phu nhân?
Bên kia, ánh mắt "Hồng Liên" đảo qua chỗ sơn động này, sờ lấy đỉnh đầu Bức yêu, giẫm lên chăn lông trên mặt đất quay một vòng, quay đầu ngắm Yêu Quái báo đốm, cười khẽ một tiếng.
- Trước đó là của ngươi, hiện tại..... Nó là của ta rồi.
- Cuồng vọng!
Yêu Quái báo đốm đập vang xuống bàn hét to, còn chưa đứng lên, hỏa quang đột nhiên sáng tắt, nữ tử đối diện đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa, theo bản năng nghiêng đầu, gương mặt cảm nhận được ý lạnh thấu xương, một bàn tay đầy da khô kẹp lấy đầu hắn, nữ tử với khuôn mặt xinh đẹp vũ mị gần trong gang tấc.
- Ngươi muốn làm cái.....
Không đợi hắn nói xong, đối diện, khuôn mặt dữ tợn của "Hồng Liên" mở đôi môi đỏ ra hướng về phía Yêu Quái báo đốm khẽ hấp thụ, mấy đạo huyết khí từ mũi miệng hốc mắt đối phương đều phiêu xuất ra, toàn bộ thân thể, tay chân đều run rẩy, hắn sợ hãi mà mở miệng, Yêu Đan đều bị hút ra.
Sương mù màu máu lượn lờ đem thềm đá đều bao phủ, Bức yêu phía dưới sợ hãi tột cùng, vài tiểu yêu trong động cũng ngã ngồi đến trên mặt đất.
Không bao lâu, sương mù màu máu tiêu tán, khép về trong cơ thể nữ tử, Yêu Quái báo đốm trên ghế đá kia đã khô quắt thình thịch ngã xuống một tiếng, cuồn cuộn rơi xuống thềm đá.
Xôn xao ——.
"Hồng Liên" một thân váy đỏ đưa tay tung áo choàng như sóng vẫy về phía sau, thân hình trở nên yểu điệu thon dài, trong lòng bàn tay nâng một hạt châu tỏa ra yêu lực, bị nàng - Bình- một cái bóp nát, nhìn phía vài tiểu yêu đang hoảng sợ bên dưới.
- Sau này, nếu các ngươi nhìn thấy một người tên Lục Lương Sinh, phải gọi hắn là lão gia! Mà ta..... Chính là phu nhân.
"Hồng Liên" ngồi trên ghế đá, hai tay gối lên lan can, hơi nhắm mắt.
-..... Hồng Nghi phu nhân.
Bầu trời âm trầm, nước mưa liên tiếp thiên địa, nam phương cực xa, Tê Hà Sơn khoác lên một tầng đám mây, thôn xóm dưới trời chiều dâng lên khói bếp rải rác.
Hàng rào trong sân, Lý Kim Hoa la to ăn cơm, cửa nhỏ gian riêng đẩy ra, Đạo Nhân cóc bưng bát sứ của hắn vội chạy ra.
Ở giữa bếp lò không lớn chen lấn đầy ắp, ngọn đèn mờ nhạt, dựa theo cái bóng năm người một con cóc ngồi vây quanh bàn tròn ăn cơm tối đã lâu, nói đến một phần kiến thức trên đường, ấm áp mà náo nhiệt, tiếng cười nói phát ra khe cửa, lướt tới trong viện.