Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 430: Trời Thu Mênh Mông, Lá Dần Dần Vàng.

Chương 430: Trời Thu Mênh Mông, Lá Dần Dần Vàng.




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Gió đêm thổi lất phất trong viện làm cho cỗ thụ hơi lay động, ở nhà bếp không xa, khe hở cánh cửa lộ ra ánh đèn vàng ấm.

-... Lần này đi ra ngoài, các ngươi không biết được, trong Lan Nhược Tự có bốn thư sinh bị nhốt, không, là năm, bản đạo một chút đã nhận ra là ai... Chính là bốn tên ngốc ở cách Phú Thủy Huyện không xa!.

- Còn có còn có, Yêu Quái trong Lan Nhược Tự lại cực kỳ quen thuộc cùng Lục thư sinh, vừa thấy mặt liền.....

Ánh mắt liếc qua váy áo đỏ, Lý Kim Hoa gắp thức ăn cho nàng, lời nói lập tức thay đổi:.

-... Thả người.

Ngọn đèn đứng ở dưới bếp, không gian bếp lò không lớn, Tôn Nghênh Tiên ngồi vây quanh ở giữa bàn tròn nắm vuốt đũa khoa tay, một đường bắc thượng gặp được đủ loại chuyện thần bí nói cho hai phu phụ Lục Lão Thạch nghe, cộng thêm Lục Tiểu Tiêm ở một bên ngậm lấy đũa đầu mở to hai mắt, nghe được chuyện của bọn hắn mà biểu lộ hơi sửng sốt một chút.

-..... Sau đó ở bắc thượng, lão Lục tống cổ ba đồ đệ mỗi người tự đi tu đạo, trên đường còn đụng tới một đầu Tiểu Thanh Xà, hắc, cực kỳ linh tính, xem ra sắp có đạo hạnh, quả thực đã đi theo chúng ta đến Ngưu Đầu Tập, những thứ này cũng không tính là cái gì, đến bên kia rồi còn đụng phải lên thi, người vừa chết, nửa đêm liền bò lên, đuổi theo một hỏa kế khách điếm chạy đầy đường, còn may gặp được bản đạo, các ngươi đoán chuyện tiếp theo thế nào?

Lý Kim Hoa, Lục Lão Thạch nghe thế hơi mở miệng, cơm cũng quên ăn, Đạo Nhân thừa dịp bọn hắn chưa lấy lại tinh thần, tranh thủ thời gian kẹp một mảnh thịt béo bỏ vào miệng, làm cho Lục Tiểu Tiêm bên cạnh cầm đũa dùng sức thọc một phát.

- Sau đó thì sao, ngươi đừng cố ăn, nhanh nói nhanh nói, sau đó thì thế nào.

Chuyện bát quái Đông gia Tây gia đều đủ để nhóm người ăn dưa xem náo nhiệt một hồi lâu, huống chi chuyện thần tiên quỷ quái nghe xong liền mê vào.

Đạo Nhân nhìn thấy tướng mạo Tiểu Tiêm càng ngày càng duyên dáng, đặc biệt là đầu đũa chọc vào trên thân, đều là một loại cảm giác thoải mái, có chút hưởng thụ mắt heo lại hít một tiếng.

- Tốt.....

Mấy chữ sao còn chưa nói ra khỏi miệng, cách một chỗ ngồi, đũa đầu đập vào trên đầu của hắn, Lý Kim Hoa trợn to mắt.

- Nói!.

- Nha.

Đạo Nhân nhìn ánh mắt nàng mà sợ đến rụt cổ lại, ngồi ngay ngắn thân hình, một lần nữa nói tiếp.

Thấy hắn kinh ngạc, Lục Lương Sinh khẽ cười một tiếng, gắp đồ ăn cho phụ mẫu, lại cho gắp cho Hồng Liên bên cạnh, nàng bây giờ đã được hương hỏa ngưng tụ thần hồn, mặc dù còn không phải thực thể, vẫn không ăn được một bàn đồ ăn, chỉ nhẹ nhàng hút một ít, nếm cả tinh khí đồ ăn.

Ngửi một chút, Hồng Liên kéo thư sinh một cái.

- Công tử, Tôn đạo trưởng nói đều là thật?

- Ừm, Tiểu Thanh Xà kia còn cứu được sư phụ bị rơi xuống nước.

Lục Lương Sinh bới một miếng cơm, nói đến kiến thức một đường, ống tay áo đặt lên bên cạnh mặt bàn, Đạo Nhân cóc chuyển hướng hai đùi dửng dưng ngồi ở chỗ đó, ôm chén sửng sốt một chút......

Chết tiệt, gắp thức ăn cho nàng, lại không gắp cho lão phu? Còn nói điểm yếu của lão phu khắp nơi.

Chẳng lẽ lão phu nhất định phải biết ngao du trong nước?

Nghiệt.....

Bên kia, Lục Lương Sinh gắp đến một khối thịt kho, thả đến trong chén Đạo Nhân cóc, nói khẽ:.

- Sư phụ, ăn từ từ.

Ách.....

Đạo Nhân cóc nhìn khối thịt trong chén phát ra mùi thơm, mắt lại nhìn quay sang nhìn tiểu nữ quỷ cùng đồ đệ nói chuyện, một đầu lưỡi đem thịt cuốn vào miệng chậm rãi nhấm nuốt.

- Quả nhiên, là đồ đệ đau lòng sư phụ, thật là thơm!.

Đèn đuốc vàng ấm, dựa theo từng đạo thân hình bên cạnh bàn, Đạo Nhân nói chuyện khoác lác dẫn tới Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa, Lục Tiểu Tiêm cười to, thừa dịp bên kia không chú ý, Đạo Nhân cóc nhanh chóng cuốn thức ăn qua chất đống vào trong chén, đôi màng ở ngoài chén đá đạp lung tung, nửa người trên vùi vào trong chén ăn thoải mái từng ngụm từng ngụm.

Cơm nước xong xuôi, Đạo Nhân no nê còn ngồi ở chỗ đó, lôi kéo Tiểu Tiêm nói chuyện, Hồng Liên hỗ trợ phu nhân thu thập bát đũa, Lục Lão Thạch nhàn rỗi vô sự ngồi ở miệng lò, mượn ánh sáng trong tàn lửa soi sáng bện giày sợi đay.

Đẩy cửa phòng ra, Lục Lương Sinh mang theo con cóc đi qua dưới mái hiên trở lại trong phòng, đầu ngón tay điểm bấc đèn, ánh sáng mờ nhạt chiếu sáng hết thảy.

Lúc này ba đồ đệ đã ra ngoài đi tu đạo cũng không trở về lại bên này, cũng không vội mà trở lại nhà tranh trên núi, ở nhà một đoạn thời gian rồi nói sau.

Lục Lương Sinh thả sư phụ đến trên bàn đọc sách, trải tốt một giường đệm chăn, cầm vài cuốn sách dùng gối đầu giường một bên lật xem, Hồng Liên tiến vào, dời ngọn đèn qua trên bàn sách, che ánh lửa to như hạt đậu ngồi vào bên cạnh thư sinh, đầu giường soi sáng ra bóng người đọc sách.

Trang sách lật phát ra mùi mực, Lục Lương Sinh vừa xem sách vừa cũng nữ tử bên cạnh nói cười một trận, bóng đêm dần dần chuyển, Hồng Liên muốn về đất nặn trong miếu quan, Lục Lương Sinh đưa đến trong viện, đưa mắt nhìn nàng biến mất rời khỏi.

"Sau khi loại bỏ ác hồn, càng ngày càng....."

Đang lúc suy nghĩ lại nhìn thấy Minh Nguyệt theo hàng rào chuồn êm vào cửa viện, hài đồng vừa thấy được tiên sinh đứng ở trong sân, lập tức bảo trì tư thế lén lút tiến đến, lắp bắp nói.

- Tiên sinh..... Người trở về khi nào.

- Đi đến chỗ mẫu thân sao?

- Hắc hắc.

- Về phòng đi thôi.

Lục Lương Sinh hướng hắn phất phất tay, tuy là hài đồng nhưng so với hài tử nhà tầm thường lại thông minh trưởng thành sớm, hắn đây là hiếu đạo với mẫu thân, tự nhiên không nói hắn cái gì.

Quay đầu trở lại trong phòng, Đạo Nhân cóc đã vào gian riêng trong giá sách, kéo chăn mền qua đắp lên rồi vỗ vỗ giường chiếu cạnh góc.

- Lương Sinh, thổi đèn!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch