Chương 431: Phía Dưới Triều Cường Cũng Có Nhiệt Lưu Nóng Ấm
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
Không lâu, đèn đuốc trong song cửa tối xuống, trời tối người yên, chân núi ngoài thôn ngẫu nhiên vang lên một hai tiếng tiếng cáo kêu, Tê U trên giá sách hóa thành sương mù, rơi xuống trên mặt đất biến thành hình người, mắt nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, yên tĩnh bò lên giường, nằm nghiêng bên cạnh thư sinh, cùng một chỗ ngủ.
Nàng đã thành thói quen như thế này rồi.
.... Ò ó o.....
A gào a ——
Gà trống đứng ở hàng rào tường viện ngửa đầu hí dài, bầu trời nổi lên màu trắng bạc, nắng sớm phá vỡ tầng mây, kéo dài qua chân núi, bóng tối bị đẩy ra khỏi đồng ruộng, bao phủ sơn thôn nơi xa.
Khói bếp lượn lờ, chiếc lá trên cành góp nhặt sương sớm lung lay sắp đổ, trong viện có một cửa phòng mở ra, Lục Lương Sinh đi tới đứng ở dưới mái hiên duỗi cái lưng mệt mỏi, gian phòng lân cận là của Lục Tiểu Tiêm, lầu hai là của Minh Nguyệt và Đạo Nhân đang cùng nhau ngáp một cái, người sau xoay người nhảy xuống, ba người đi qua vạc nước rửa mặt.
"Cô ba ba ~~ ".
Hướng về mặt trời, ba người miệng ngậm nước sạch, cùng nhau hướng xuống "Ôi phi!" phun ra.
Ách hừ hừ!!.
Sáng sớm trong viện dần dần náo nhiệt, con lừa già ngậm lấy dây cương đem con lừa cường tráng bên kia kéo ra khỏi lều cỏ, kéo đi ra ngoài thôn tản bộ.
Lý Kim Hoa đi vào nhà bếp, bắt nồi cơm sáng, trượng phu hốc mắt đen nhánh đang uể oải ngồi trước cửa ra vào, cầm giày sợi đay đêm qua chưa bện xong, nhìn bình minh ngơ ngác xuất thần.
Đạo Nhân cóc nhảy lên song cửa, xoa xoa hốc mắt, bẹp bẹp chậc chậc lưỡi, nhìn ba người rửa mặt rời khỏi, mới vặn vẹo thân eo căng tròn. Sau đó, bị phu nhân vừa nấu xong cơm ném vào vườn rau, vỗ vỗ bàn tay, nắm lỗ tai trượng phu kéo đi vào nhà bếp, quay đầu hướng đến nhi tử cùng nữ nhi, Đạo Nhân trong viện rống lên một tiếng.
- Ăn cơm thôi!.
Ba người trong viện cười ra tiếng, Lục Lương Sinh nhặt lên sư phụ đang nâng hai má từ trong vườn rau, phóng tới bả vai, cùng tiến vào nhà bếp.
Nắng sớm vàng cam, chim nhỏ hạ xuống một bên vạc nước dựa theo cái bóng trong nước chải vuốt lông chim, cái đầu linh động lệch đi sang cửa viện, nữ tử một thân váy đỏ cười mỉm tiến đến, hai tiếng líu ríu gáy vang sau đó khoan khoái đập cánh bay đi, dừng ở trong tay nữ tử liền bay đi đến bách thụ trong viện.
Trong gió, cây già nhẹ lay động, lá xanh dần dần chuyển qua mà vàng, phiêu linh rơi xuống.
Đã đến cuối thu rồi.
Tuyết đọng trên tường thành kéo dài, phòng ốc lầu xá nối tiếp nhau san sát, phố dài ồn ào náo động, sáng sớm mọi người đã quét sạch đường đi, quét bông tuyết, hài đồng cười toe toét truy đuổi đùa giỡn chạy tới đường phố đối diện, dẫn đến phụ mẫu lớn tiếng quát lớn.
Đường đi nhốn nháo hỗn loạn, cuối năm mọi người đều nhàn rỗi kết bạn nói cười, mua sắm đồ tết, trả giá báo giá cùng cửa hàng tiểu phiến bên đường.
Khí trăng dâng trào miệng mũi bay lên giữa không trung, trong Hoàng Thành Kim Điện phương xa, cột đèn cháy lan, mảnh vải tĩnh mịch rủ xuống bỗng nhiên phủ động, -Bình- , có cái gì đó nện trên mặt đất, bắn tới dưới chân một đám văn võ.
- Đại Tùy ta lập quốc, tuy vứt bỏ sự mềm yếu của tiền triều, nhưng chưa hề nghĩ tới sẽ tấn công Đột Quyết man nhân kia, chỉ muốn kết giao!!
Vàng hồng hai mau giao nhau theo bậc thềm thẳng lên trên, phía sau ngự án, rèm châu trên miện quan loạn lắc, Dương Kiên đi xuống bậc thềm, đập vang cột to khắc hình rồng trên kim điện.
Đem một văn thư biên quan cấp báo ném xuống phía dưới.
-..... Tất cả các ngươi xem một chút, có nên giết đám người Đột Quyết này hay không?
- Cho rằng Đại Tùy ta mới lập sẽ dễ bắt nạt như Chu, Tề hai nước như vậy hay sao? Thừa dịp trẫm thống nhất nam bắc, trong lúc chỉnh đốn không xuất thủ tiến đến vùng biên cương, công chiếm trấn Lâm Du, đốt giết cướp đoạt Võ Uy, Thiên Thủy, An Định, Kim Thành, thượng quận, gà chó không còn!!.
Hắn đi xuống bậc thềm, đứng vững, ánh mắt đảo qua một đám văn võ trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn xem ánh nắng ngày đông bên ngoài.
- Dư nghiệt Nam triều vẫn còn len lỏi đâu đó, bất quá cũng đã không có gì trở ngại, trẫm cảm thấy đây là thời điểm rảnh tay rồi.
Đấm nắm siết chặt ở phía sau, thu hồi ánh mắt đang nhìn ngoài điện, quay đầu từng bước một đi trở về kim tọa, mỗi câu mỗi chữ rõ ràng phát ra.
- Biên cảnh các nơi cần xây dựng thành lũy để làm bình chướng, tường thành phải cao lớn, Thượng Trụ Quốc Âm Thọ đóng quân U Yến thao luyện sĩ tốt, Thượng Trụ Quốc Lý Quang tu tập ở Mã Ấp, Thái Tử Dương Dũng xuất binh tiến về Hàm Dương, phòng bị Đột Quyết! Còn lại gấp rút thao luyện, nuôi dưỡng chiến mã thiên chiến, đầu xuân năm sau, tam quân bắc thượng!
-..... Để bọn hắn nhìn xem, lưỡi đao trong tay người Tùy, có sắc hay không!.
Phất tay áo hình rồng một cái, tiếng to rõ vang vọng:.
- Bãi triều.
Vào cuối Thu, Đột Quyết xuất quân quy mô xâm lấn bắc địa từ phía đông đến phía tây, phong hỏa nổi lên bốn phía, rất có điệu bộ diệt Tùy để Dương Kiên triệt để bạo phát, mệnh lệnh đưa ra, tin tức thông qua khoái mã đêm tối không ngừng chạy đến các châu phủ, dày đặc công văn mang theo lượng lớn tin tức lui tới trên quan đạo, vô số người nhận được tin tức, kinh hãi nói không ra lời.
Mấy châu ở phương Bắc, quân đội, lương thảo điều động, tụ tập, bầu không khí đã trở nên túc sát ngưng trọng.
Trong thành Trường An, xen lẫn tuyết đọng, Khuất Nguyên Phượng dừng thớt ngựa, đem dây cương giao cho hạ nhân, một thân giáp trụ tranh vanh đi vào hậu viện phủ đệ, nghe được âm thanh tiếng quyền chấn động không khí, hắn cởi áo choàng sau lưng xuống giao cho một thị nữ bên cạnh, ngồi xuống băng ghế đá gần đó, uống trà nóng do hạ nhân bưng lên tới.