Liền trở lại trước bàn sách, bày ra trang giấy dài, phía trên tranh vẽ hơi hơi phát sáng, pháp tuyến đã kéo dài đến Xuyên Thục bên trong tranh vẽ, chỉ là đến mấy đầu thuỷ vực xen lẫn đá núi gần đó thì không còn tiến lên, cũng không có đánh dấu xuất hiện.
"Hả?, đây là kẹt lại rồi?".
- Thứ này nhỏ thế thì xem được cái gì, không bằng thả Nguyên Thần vào xem.
Đạo Nhân cóc đứng tại đầu giường, vác lấy đôi màng cuốn qua hạt cơm bên miệng, bình chân như vại ngáp một cái, ngồi xuống.
Lục Lương Sinh suy tư, cũng cảm thấy nên vào xem, có thể nhìn ra chút gì, nghiêng đầu gọi tới Thụ Yêu đang cầm bút lông bôi vẽ linh tinh trên một trang giấy hỗ trợ hộ pháp, trong khoảnh khắc, hai chỉ thành kiếm cùng nhau nhấn tới mi tâm.
- Xuất khiếu!.
Bóng người xông ra bên ngoài cơ thể, xẹt qua ánh nắng chiếu vào song cửa, chớp mắt đã tiến vào bên trong bức tranh, vô tận đen kịt thối lui trong tầm mắt, trong tranh sáng ngời, Lục Lương Sinh quan sát mấy đầu sông lớn phía dưới dậy sóng, cùng với một đầu sơn mạch kéo dài phía sau, nhìn như khoảng cách không xa, đầu pháp quang kia như cự long vượt ngang chân trời chiếu lấp lánh ở giữa tầng mây.
Lại không tiếp tục đi, hoặc rơi xuống phía dưới.
Nhìn rất lâu hai bên, Lục Lương Sinh đại khái đoán ra cái gì, có lẽ là trong núi hoặc trong nước không có tế đàn, cũng có thể là ngày trước có tế đàn nhưng giờ đã bị phá hủy rồi.
Không bao lâu, ra khỏi họa quyển, Nguyên Thần trở lại nhục thân, đem suy đoán nói cho con cóc nghe.
Người sau ợ một cái, hai đôi màng ngắn nhỏ chấp ở phía sau cái mông, đi tới đi lui, nhẹ gật đầu.
- Có thể đúng như ngươi nghĩ, vật này cùng thiên địa tương liên, xem ra phải đi Xuyên Thục xem một chút, rốt cuộc thế nào.
- Đệ tử cũng nghĩ như vậy.
Tu đạo tu tiên, đi xa nhà hoặc ẩn cư sơn lâm là chuyện thường, Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa cũng coi như nghĩ thoáng, chỉ là không có cháu trai ẵm là vẫn còn đang tiếc nuối.
Lục Lương Sinh đi xa nhà, cũng không truyền ra trong thôn, Vương Bán Hạt không biết chỗ nào nghe tin tức, sớm đứng trong viện chờ, nhìn thấy thư sinh sửa sang lại mấy món quần áo đi ra, do do dự dự rồi một hồi lâu, nhìn thấy lừa già ra tới, gắn giá sách lên liền vội vàng tiến lên.
- Sư phụ...
- Chuyện gì?
Lục Lương Sinh buột dây cương, treo vào đầu lừa, vuốt ve lông bờm phía sau cổ lừa già, quay đầu nhìn lại hắn, người sau bỗng nhiên đưa tay đem dây cương buông xuống phía dưới miệng lừa dắt đến trong tay.
- Thừa Ân muốn cùng sư phụ ra ngoài đi khắp nơi một chuyến.....
Sợ bị cự tuyệt, vội vàng lại bổ sung:
- Thừa Ân mặc dù nhìn không thấy, nhưng Quan Khí Chi Thuật đã đăng đường nhập thất, tuyệt không kéo chậm bước chân của sư phụ.
- Ta còn tưởng rằng chuyện gì, ngươi ở Phú Thủy Huyện cũng đã rất nhiều năm, đã muốn theo ta ra ngoài, vậy thì đi thôi, vừa vặn một ít vài cũng không đi theo.
Lục Lương Sinh vẫn để Vương Bán Hạt dắt dây cương, hắn nói xong thì ánh mắt liếc đi Đạo Nhân dưới mái hiên, bên kia, Lục Tiểu Tiêm nhấc chân đá một cái, nghiêng đầu nhìn lại Tôn Nghênh Tiên.
- Hí ~~ bần đạo đây là tọa trấn phía sau, ngươi không hiểu.
Đạo Nhân ôm cổ chân nhảy vài cái, đau đến nước mắt đều tràn ra khóe mắt, lếch đến một chiếc ghế ngồi xuống, mặt dày mày dạn phất tay.
- Đi sớm về sớm.
Làm vậy để Lục Tiểu Tiêm tức giận đến nổi lấy cây chổi bên tường đuổi theo hắn đánh, làm cho nội viện náo loạn một hồi.
Trong viện, Lục Lương Sinh để đại đệ tử dắt lừa già đi trước bên ngoài chờ, cùng phụ mẫu nói vài lời, sau khi tạm biệt liền đi vào thôn, nói lời tạm biệt với Lục Phán và các đại hán.
- Ta phải đi đất Thục một chuyến, lão Tôn lại là người không đứng đắn, một đám hương thân trong thôn phải dựa vào chư vị thúc bá.
- Lương Sinh yên tâm là được.
- Đúng, có tám người chúng ta ở dây, tiểu Yêu bình thường đều lui trốn, hoặc bị tống cổ đi, dầu gì, còn có tiểu đạo trưởng kia.
- Ai, lúc nào, chúng ta cũng có thể đi theo ngươi ra bên ngoài thấy chút việc đời, uy phong khắp chốn đây, nghe nói Trường An vô cùng lớn.
- Sẽ có, nói không chừng sau này Lương Sinh còn phải dựa vào tám vị thúc bá giữ thể diện nữa.
Cười nói căn dặn một phen, Lục Lương Sinh được tám người đưa tiễn xuống cửa thôn, Minh Nguyệt đã bảy tuổi, nhìn thấy tiên sinh đi ra, tiến lên cũng muốn đi theo.
- Không được, ngươi lưu lại Tê Hà Sơn canh giữ Hộ Pháp trận, không có việc gì thì đi núi tiểu tuyền trò chuyện với mẹ ngươi.
Lục Lương Sinh khẽ vuốt đỉnh đầu hắn, Minh Nguyệt chỉ cảm thấy ý niệm muốn cùng ra ngoài trở nên nhạt dần, ngẩng khuôn mặt nhỏ gật gật đầu.
- Vâng, Minh Nguyệt nghe lời tiên sinh nói, nhất định bảo vệ tốt Tê Hà Sơn.
Phương xa, nghe được lừa già tê minh, còn có tiếng kêu ai ai của Vương Bán Hạt, Lục Lương Sinh cười vỗ bả vai hài đồng gầy yếu.
- Lúc này mới giống tiểu nam tử hán, biểu hiện tốt, chờ sau khi tiên sinh đi ra ngoài về, liền dẫn ngươi đi xông xáo.
Nói xong, chắp tay cáo biệt nhiều hương thân đưa tiễn ở cửa thôn, thoải mái quay đầu đi đến con đường ngoài thôn, bên kia, Vương Bán Hạt mặt mũi tràn đầy mồ hôi lôi kéo lừa già, lay động bên trong giá sách, Đạo Nhân cóc buộc lại hai cây dây thừng, yên tâm vỗ vỗ, ngồi ở cạnh cửa, gõ tẩu thuốc vài cái, run đi tro bụi bên trong.
- Đi thôi.
Lục Lương Sinh đi đến phía trước bọn hắn búng tay một cái, lừa già vẫy đầu một cái, hất lão đầu nhi ra, hừ hừ hai tiếng đi theo phía sau chủ nhân, rung vang chuông đồng dưới cổ.
Đinh đinh đang đang nhẹ vang lên quanh quẩn dưới ánh mặt trời.
Lục Lương Sinh đi đến ven đường, nhìn ra phía xa, một thân ảnh váy đỏ đứng trên ngọn cây đang nhìn sang, bên trong ánh nắng, trên mặt lộ ra một nụ cười.
Phất phất tay cáo biệt cùng Hồng Liên, lại lần nữa lên đường.