Vùng đất Xuyên Thục, thế núi bốn phía hiểm trở, vượt qua chân núi dốc đứng, còn có Giang Hà ngược dòng từ đông hướng tây đều khó đi, đa số thuyền gia đều không muốn qua hai bên bờ ngọn núi hẹp dài kia, đáy nước có nhiều đá ngầm.
Hơn nữa đi ngược dòng nước Hán Xuyên lại đi nội địa Tây Thục thực sự quá trì hoãn thời gian, cho nên Lục Lương Sinh vẫn lựa chọn đi đường bộ vào đất Thục, từ nội địa Nam Trần hướng tây, sau khi qua Tương Phàn là tiến vào ở giữa đại sơn Xuyên Thục.
Lúc này, mưa xuân kéo dài, tí tách tí tách rơi trên rừng rậm sơn dã, bên trên đường đất trong núi, dấu móng một cái tiếp một cái bước về phía núi đồi.
Lừa già chở thư sinh ngồi phía trên, đầu lưỡi khoan khoái duỗi ra liền lùi về, liếm lấy hạt mưa đan rơi, sau đó, một màng cóc vỗ xuống.
- Chớ lộn xộn!
Đạo Nhân cóc kéo tai dài của nó, khống chế cân bằng, ánh mắt nhìn tứ phương.
- Lương Sinh, con đường này đến cùng phải đi Thục hay không?
Bên trong tiếng đinh linh lạch cạch của chuông đồng, lừa già lên sườn núi, thư sinh trên lưng đóng lại « Sơn Hải Mênh Mông », quơ quơ ống tay áo, đem hạt mưa đang rơi xuống quét ra, nhìn lại sư phụ trên đầu lừa mang áo bông ngắn tay.
- Sư phụ, không phải thường quan sát sông núi sao?
- Hừ, vi sư tuổi tác đã cao, cũng có khả năng xem nhầm.
Khi đang nói chuyện, lão đầu nhi phía sau chống mộc côn trên mặt đất, mắt xanh tuy mờ nhưng vẫn có hạt mưa lọt vào đáy mắt hơi mở, mơn trớn râu dê hoa râm, đôi môi nhanh chóng nhu động nói lẩm bẩm, tính toán chốc lát, một lần nữa mở miệng lên tiếng.
- Sư công, con đường này đúng là vào đất Thục.
Không lâu, liên tục hai ngày mưa xuân trong rừng cây, ánh nắng phá vỡ khe hở giữa đám mây chiếu xuống chân núi, hai ngày qua đi, một lừa một cóc ở dưới tàng cây bên cạnh đường núi nghỉ ngơi nấu cơm, Lục Lương Sinh lật ra địa đồ, ánh mắt nhìn theo phương hướng đánh dấu, tính nhẩm một buổi sáng đã đi bao nhiêu dặm.
- Dọc theo con đường này, đại khái còn có hơn năm mươi dặm sẽ đến huyện Vạn Hòa, vừa vặn có thể tìm nơi ngủ trọ nghỉ chân.
Sau đó ánh mắt nhìn sang Vương Bán Hạt đang gặm bánh bột ngô:.
- Thừa Ân còn có thể đi không?
- Đệ tử cũng là người tu đạo, há có thể để chút việc đi đường làm mất sức?
Vương Thừa Ân nuốt xuống bánh bột ngô, ha ha cười vài tiếng, cái đầu hoa râm giương lên nhìn lại bóng rừng bên ngoài.
- Sư phụ yên tâm, Thừa Ân tuyệt không kéo chậm lộ trình.
Đạo Nhân cóc ôm chén cháo loãng nhỏ uống vào, nhìn lão đầu nhi một chút, hừ hừ, lại là không nói gì.
Lục Lương Sinh múc một bát cháo loãng đưa cho đệ tử, mình cũng tùy ý ngồi trên tảng đá, uống một ngụm cháo, bỗng nhiên cánh tay đang cầm bát cháo dừng lại, trong tai mơ hồ nghe được âm thanh phía xa.
Vương Bán Hạt đối diện đống lửa, thính giác linh mẫn khác hẳn với thường nhân, tự nhiên cũng nghe được.
- Sư phụ, hình như có người đi qua nơi này, có thể là thương khách tới lui.
Lục Lương Sinh ừm một tiếng, hắn cũng nghĩ như vậy, không bao lâu, phía dưới núi đồi truyền đến tiếng người kêu to, thanh âm cây roi co rút, giống như bánh xe hãm vào bên trong vũng bùn.
- Thêm chút sức nữa!.
- Một, hai... Dùng thêm sức đi!.
- Phía sau đẩy, kéo không được rồi.
- Dứt khoát tháo hàng xuống để cho xe ngựa nhẹ mới có thể đi qua, chờ ra khỏi vũng bùn, lên sườn núi, chúng ta lắp lại hàng.
Nghe được từng tiếng kêu to, lại có tiếng ngựa thồ tê minh, Lục Lương Sinh bưng chén cháo đi đến dốc núi bên cạnh liền thấy hai hán tử phía dưới dắt dây cương, hoặc dây thừng trên xe, phía sau xe ngựa, còn có hai người đẩy, một bên, có người bộc lấy khăn trùm đầu hô to vung vẩy cây roi không ngừng quất ngựa thồ lôi kéo.
Nghe giọng nói, không phải người đất Thục.
"Vừa có một trận mưa xuân, làm đất rất xốp..... Xem như giúp bọn hắn một chút."
Lục Lương Sinh nâng tay phải lên, tay áo rộng hướng xe ngựa phía dưới đường dốc phất một cái, một trận gió nhẹ nổi lên, kéo xe, đẩy xe. Bốn hán tử bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, xe ngựa thế nào cũng đẩy không đi lên lại trồi lên vũng bùn, ngựa thồ giống như uống nhầm thuốc, hưng phấn mở móng, lôi kéo thân xe lạch cạch lạch cạch xông thẳng lên dốc núi.
- Ai ai, mau đỡ! Ngựa nổi chứng!
Lúc này, có người phát hiện trên sườn núi, một công tử bạch bào đứng ở nơi đó, áo dài lưu động trong gió, trong tay còn bưng một cái chén, hình thù cổ quái.
Bất quá xe ngựa dừng ngay vách đá, ngựa thồ không chịu đi, làm phu xe kia sợ đến thân đầy mồ hôi, ngồi liệt xuống tầng tầng thở dốc, nếu như ngựa nổi chứng, hoảng hốt chạy bừa vọt thẳng xuống sườn núi dựng đứng, vậy cái mạng này không sai biệt lắm liền mất.
Bốn người dưới sườn núi xuống lúc này chạy tới, nhìn thấy xa phu, xe ngựa an ổn dừng ở bên kia, cũng thở dài một hơi.
- Thật là Sơn Thần gia gia phù hộ.
- Nếu không thì đã bỏ mạng rồi.
- Bất quá cũng thật là kỳ, nửa ngày lên không nổi, chớp mắt liền chạy lên dốc...
Bốn hán tử cộng thêm xa phu sau khi kiểm tra hàng hóa, nhớ tới công tử trông thấy vừa rồi, mới phát hiện đối phương đã ngồi phía dưới một gốc cây bên đường, đốt đống lửa, mang nồi sắt, nhìn ra được cũng là đi đường.
- Quấy rầy năm vị rồi.
Đợi năm người đánh xe ngựa tới, Lục Lương Sinh buông bát đũa xuống cười ha hả đứng dậy, hướng bọn họ thi lễ.
- Tại hạ có thể hỏi thăm một chút hay không, huyện Vạn Hòa có thể từ con đường này đi qua?.
Phu xe thúc ngựa chậm lại, hán tử một bên đánh xe nhìn xem vị công tử ca trước mặt này tư văn hữu lễ, bên cạnh còn có lão đầu mắt mù, cùng với một đầu lừa già, nói chung cũng cảm thấy không phải ác nhân.
Chắp tay đáp lễ lại, trả lời.
- Đúng vậy, công tử từ con đường này đi thẳng chính là huyện Vạn Hòa, đại khái buổi chiều liền có thể đến.
- Mấy vị cũng đi huyện Vạn Hòa sao?
Đột nhiên, có thanh âm già nua một bên vang lên, năm người thương khách nghiêng đầu theo thư sinh cùng một chỗ nhìn lão đầu mù, hai mắt vô thần nửa khép, đang gật đầu nhìn lại dốc núi bên ngoài, chòm râu dê hoa râm trong gió hơi hơi di động, rất có vài phần tiên phong đạo cốt.
Vốn muốn đáp lại lời nói thư sinh thì giờ có chút chần chờ.