Lục Lương Sinh bất đắc dĩ đem xẻng nhỏ giao cho sư phụ đang kêu la, Vương Bán Hạt cũng theo tới mong muốn hỗ trợ, cầm tạp dề đưa tới cho con cóc, người sau buộc lại, ánh mắt chuyên chú đảo một đuôi cá trong nồi.
Thư sinh bên cạnh thối lui, nhìn xem Bán Hạt cùng sư phụ bận rộn, lười nhác thanh nhàn, cầm qua « Sơn Hải Mênh Mông » ngồi đến bên cạnh lật xem, trên tranh vẽ, pháp tuyến đình trệ đã liền lên Thanh Thành Sơn tế đàn, lại không có tiêu chí Thường Dương Sơn, chỉ có tiểu tiêu chí tế đàn sáng lên.
- Hả?
Nhìn chằm chằm phía trên, mơ hồ cảm giác được một luồng pháp lực từ phía trên xuyên qua mặt giấy truyền đến trên thân, Nguyên Anh cảnh rất lâu không có tiến triển lại xuất hiện từng tia dấu hiệu buông lỏng.
Đường đất, cây tùng già, từng cơn gió mát dưới ráng chiều, Lục Lương Sinh ngồi dựa vào dưới tàng cây, dựa vào hà quang đồng hồng, vận khởi pháp lực tìm kiếm tranh vẽ, thử rút ra từ Thanh Thành Sơn Vạn Linh Trận.
Không bao lâu, mắt trần có thể thấy một sợi bạch khí bay ra, theo pháp lực dung nhập đầu ngón tay thư sinh tiến nhập thân thể, cùng tu vi bản thân hòa làm một thể, không có nửa phần cảm giác bài xích nào.
"Lại còn có tác dụng này... "
Vô ý dò xét, nhận được loại phương thức tăng cao tu vi này để Lục Lương Sinh nở nụ cười, liền hút một chút, hai ngọn lửa nhỏ trên tế đàn dần dần ảm đạm, xem bộ dáng là cần dự trữ, Thường Dương Sơn kia.....
Tầm mắt thư sinh bắt đầu đi đến phía trên toà tiêu chí lớn hơn một chút kia, đầu ngón tay tìm kiếm pháp lực, trong đầu lại truyền đến một tiếng gào thét nổi giận quái dị ——
- Cút!
Tựa như có người ghé vào lỗ tai hắn gầm thét, Lục Lương Sinh cả kinh kém chút ném thư sách đi, lúc này mới nhớ tới là đầu lâu Hình Thiên đặt vào tế đàn kia, đương nhiên sẽ không tuỳ tiện để cho hắn hấp thụ pháp lực.
"..... Nếu như rút pháp lực nơi đó ra, không phải vị Hình Thiên này là Cổ Thần sao? Khó trách, hung ác như thế. "
Lục Lương Sinh đóng thư sách lại, loại chuyện này cũng không thể cưỡng cầu, không được người khác cho phép, vậy cùng cường đạo khác nhau ở chỗ nào, suy nghĩ một trận, đồ ăn bên kia cũng đã xong, Đạo Nhân cóc múc cá qua, cởi tạp dề xuống, hướng đồ đệ quơ quơ màng.
- Lương Sinh, đến nếm thử tay nghề của vi sư!
Vương Bán Hạt bưng lấy một đĩa ngửi, phát ra một tiếng thở dài nặng nề.
- Tay nghề sư công, thế gian khó tìm.
- Cần ngươi nói sao, lão phu ở phương diện này, Lương Sinh biết được.
Không lâu sau, cơm nước xong xuôi trời cũng đen lại, tìm tòi dưới bóng đêm, vội vàng tiến vào Yển Thành, huyện Xuyên Thục khá nhỏ, không thể so với Trường An, đô thành Thiên Trị, giữa bóng đêm ít có người đi đường.
Quán trọ treo đèn lồng, hỏa kế bưng thức ăn đi qua cái bàn trống không, chưởng quỹ ngáp một cái ngủ gục tại quầy hàng, nhìn xem trong quán mua bán thế nào; chỉ có hai bàn khách nhân dùng khẩu âm phương bắc, mang theo hơi rượu lớn tiếng oẳn tù tì, ngoài cửa có một thư sinh đi vào, lão đầu thế mà không biết.
- Khách quan, đồ ăn của các ngươi...
Hỏa kế truyền xong đồ ăn thì đi trở về, nhìn thấy người vào cửa một già một trẻ, bận bịu cầm khăn lau trên bả vai xuống, xoa xoa bàn ghế.
- Hai vị là ở trọ hay là ăn cơm? Còn có gian phòng trống, một gian hai mươi văn, nếu mà ăn cơm, bản điếm có thịt thỏ, thịt băm tê cay, hai loại đều là sở trường sau bếp của bản điếm, ăn rất ngon.
- Bên ngoài ăn một ít rồi, láy hai bát cháo loãng, một phần thức ăn chay là được, thuận đường phiền hỏa kế giúp ta đem con lừa già ngoài cửa gửi về phía sau viện, cho ăn chút cỏ khô.
Lục Lương Sinh hướng hỏa kế chắp tay, tùy ý tìm một bàn ngồi xuống, vào cửa chính là khách, không quản chọn bao nhiêu đồ ăn, chưởng quỹ bên kia bưng tới một ngọn đèn dầu để xuống trên bàn của thư sinh.
- Hai vị, nếu như là không đủ, gọi hỏa kế thêm đồ ăn.
- Tạ ơn chủ quán.
Chưởng quỹ cười bắt chuyện hai câu, trở lại phía sau quầy, khách trọ này sinh ý không tính là tốt, nhưng có ba bàn khách nhân cũng xem như không tệ, hai bàn khác đều là thương khách tới lấy hàng, âm thanh oẳn tù tì nói chuyện khá lớn.
- Đợi lát nữa lại uống, trước hết để cho lão tử nghỉ hơi thở chút đã!
- Sợ rồi sao, với tửu lượng này của ngươi, chỉ làm ô danh người phương bắc ta!
-..... Người phương bắc cái gì, lão tử muốn nghỉ một lát, bất quá nói đến, các ngươi từ Giang Đông bên kia tới, cũng biết bắc phương bắt đầu đánh trận rồi chứ?!
- Nghe nói là sắp đánh, thế nào, hiện tại cũng đã đánh nhau?
- Ôi, các ngươi còn không biết được, thời điểm ta từ Hán Xuyên vào Thục đã biết được, bốn mươi vạn Đại Quân Đột Quyết xuôi nam, phong hỏa nổi lên bốn phía!
- Đám Đột Quyết này thật đáng chết, không thể để cho người ta sống yên ổn công việc sao?!
- Cho nên mới nói, Đột Quyết tìm chết mới chính là người Đột Quyết, đúng rồi, triều đình bên kia phản ứng ra sao, có quân đội nghênh tiếp hay không?
- Không biết, nghe nói năm trước đã điều động binh mã, hẳn là có quân đội đóng quân biên cảnh.
- Vậy khẳng định là đánh nhau! Bốn mươi vạn quân Đột Quyết xuôi nam, không biết triều đình gánh vác được không.
Lục Lương Sinh ngồi ở một bàn không xa nghe hai bàn thương khách phía bắc trò chuyện, nhập tâm đến nổi khi đồ ăn lên rồi cũng đều không phát giác.
Ngọn đèn trên bàn lung lay tản ra ánh sánh, muốn nhập thần.
"Không biết Khuất Nguyên Phượng có ở tiền tuyến hay không, mặc dù đã dạy hắn pháp trận, nhưng đối mặt là đội quân bốn mươi vạn người Đột Quyết, không biết hắn có thể thắng hay không... "
"Chỉ mong có thể thắng. "
Lục Lương Sinh không biết thế nào, đột nhiên nghe được tin tức này, trong lòng mơ hồ nổi lên dự cảm không tốt, trước đó còn đang suy tư Vạn Linh Trận, Hiên Viên vỏ kiếm bỗng dưng suy nghĩ biến thành lo lắng cho đồ đệ.
Ăn xong cơm tối đơn giản, mở gian phòng hai giường, sáng sớm hôm sau, chính là làm ra một quyết định.