Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 468: Phục Kích

Chương 468: Phục Kích




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Thời gian Trường An đến ngày mùa hè là vào tháng tư, chân trời nổi lên màu trắng bạc phá vỡ một sợi kim sắc, đẩy bóng tối trong thành trải rộng ra, sáng sớm chim nhỏ bay qua lâu vũ cung điện Hoàng Thành.

Bên ngoài Văn Chiêu Điện, văn võ đợi vào triều mỗi người đều tụ tập nói chuyện, vòng quanh dưới mái hiên trong cung đến cuối hành lang, Hoàng Đế chắp tay long hành hổ bộ đi tới, bên cạnh còn có tộc đệ Dương Tố, vừa đi vừa nói mấy lời nói.

- Các trấn đều chuẩn bị thỏa đáng?

- Bệ hạ, chư quân đã thỏa đáng, Thái Tử tọa trấn Lạc Dương, có phương pháp điều hành, Nhị hoàng tử xuất lĩnh trung quân cũng đang gia tăng thao luyện, bất cứ lúc nào cũng có thể trợ giúp các trấn.

Dương Kiên nhếch môi đi qua thị vệ, nhìn nhìn phối kiếm bên hông đối phương, nghe được tộc đệ nói, tra kiếm "Keng" vào trong vỏ, tiếp tục đi lên phía trước.

- Đây là chuyện bọn hắn nên làm, không cần tán dương, đến mức Đột Quyết Khả Hãn kia càn rỡ, trẫm lần này cần đánh cho bọn hắn đau nhức!

Ánh mắt của hắn nhìn lại phía trước, bên ngoài mái hiên tụ tập vài văn võ, một chưởng vỗ lên cột đá, tiếng nói bao hàm nộ ý.

- Trẫm lúc trước còn ở Chu đã nghe một câu nói "Chu nhân sợ này sợ kia, không ai là chân nam tử đành dâng lễ; người Tề nhân ở phía tây càng sầu, luồng cúi còn hơn người Chu." Quả là sỉ nhục!.

- Bình!.

Lại một chưởng vỗ vang, Dương Kiên quay người lại nhìn tộc đệ,.

- Lúc Chu, Tề còn, hai nước đều sợ Đột Quyết đảo hướng, đều cố gắng giao hảo với đối phương, dâng lễ, cầm tài nguyên một nước nuôi nấng bọn sói này, ha ha, sói thì sao, nếu được cho ăn đến quen thói, cho ăn đến quen thuộc, chỉ có thể là cẩu!.

Dương Tố cúi thấp mặt, hơi khom người không dám đối mặt với huynh trưởng đang nổi giận, cho dù tu đạo có thành tựu, có thể nói là cao nhân một phương nhưng chung quy vẫn là thần tử, không thể hơn.

- Bệ hạ, ý nói là bây giờ Chu, Tề đã không còn, nhưng Đột Quyết lại xem Đại Tùy ta như hai nước mà ức hiếp, nên sẽ cho bọn hắn nhìn xem, sau khi Đại Tùy nhất thống Cửu Châu là quái vật khổng lồ như thế nào.

- Đi! Nhiều văn võ vẫn đang chờ trẫm cùng Việt Quốc Công ngươi!.

Hoàng Đế thu liễm tính tình, chắp tay quay đầu đi đến Văn Chiêu Điện, tiếng cũng vang lên.

- Việt Quốc Công đuổi theo, xem như ngươi ta hai người đại chiến quyền cước, không cần tụt lại phía sau!.

Phía sau, Dương Tố nghiêm nghị, hai người mặc dù tóc mai đã điểm bạc, lại giống như đã cùng trở lại thời điểm một chỗ công phạt Bắc Tề, nhanh chân mà đi về hướng bóng lưng đang chắp tay, hất tay áo, theo sát bay lên, văn võ chờ đợi bên cạnh cũng cùng nhau vào điện.

Dương Tố ở một bên ngẩng đầu, ánh mặt trời đã sáng lên, chiếu vào trên mặt hắn, con mắt híp híp, thiên hạ có minh quân, văn võ câu hiền, trong lòng thịnh thế đã định không xa.

- Vào triều!

Trong tiếng gào thét bén nhọn của hoạn quan, Dương Tố đầy chờ mong, cuối cùng đi vào đại điện, chim nhỏ dừng ở một góc mái hiên cung cắt tỉa cánh, bị tiếng người bén nhọn chói tai dọa cả kinh bay ra ngoài.

Giương cao lông cánh xẹt qua bầu trời, ra khỏi Hoàng Thành, bên ngoài là dân cư san sát nối tiếp, từng đầu hẻm nhỏ tung hoành xen lẫn phố dài, đám người hỗn loạn ồn ào, phu nhân thu thập gian nhà, đẩy song cửa treo lên y phục đã giặt sạch, trượng phu chuẩn bị đi làm cười nói lời tạm biệt với phu nhân và nhi tử, đi vào phố dài, thợ thủ công xưởng nhuộm kêu gào kéo vải vóc đã nhuộm một đêm phơi ra ngoài nắng, lộ ra đủ mọi màu sắc; cô nương ngại ngùng ngồi phía trước cửa sổ, nắm vuốt khăn đẹp thẹn thùng nghe lén bà mối, phụ mẫu nói chuyện ngoài phòng, trong lòng dần dần lộ ra hình dáng nam nhân tương lai.

Chim nhỏ bay qua bầu trời nơi binh lính tuần tra đang nói chuyện, bay qua tường thành cao ngất về phương bắc, dãy núi bên ngoài kéo dài, bầu trời dần dần âm trầm, như có mưa muốn rơi xuống.

Mặt đất khô ráo, côn trùng ở giữa cỏ dại nhúc nhích leo lên lá, trong chốc lát hạt bụi yên tĩnh dưới đất hơi lay động, có âm ảnh hạ xuống ngọn cỏ côn trùng bò lên, một móng ngựa ấn ra dấu móng dưới mặt đất nhanh chóng đi về phía trước.

Cộc cộc cộc...

Chiến mã phi nhanh, nhấp nhô trên lưng ngựa, kỵ sĩ y giáp quân Tùy nghiêng người giương cung, vèo một tiếng, mũi tên bắn ra khỏi dây cung, phía sau có tiếng kêu thảm, kỵ binh Đột Quyết truy kích mang theo huyết hoa nhảy xuống ngựa, chân quấy lấy bàn đạp bị kéo lê trên mặt đất, hai bên còn có mấy kỵ kinh lao qua, nhao nhao giương cung cài tên, hướng về phía thám báo người Tùy phía trước.

Mũi tên bay thấp, dọc theo phía sau ngựa thám báo Tùy quân chạy trốn ven đường cắm tới mặt đất, đi qua hai bên gò núi, lúc này có mảnh đá nhỏ bé, khối bùn không thể nhận ra trượt xuống.

Nơi gò núi có hơn mười con ngươi ẩn nấp nhìn lại kỵ binh Đột Quyết truy kích phía dưới, có người thổi cây châm lửa, đốt mũi tên đã xối dầu hỏa, hỏa diễm thiêu đốt, thân ảnh nâng cánh tay lên giương cung hướng xuống phía dưới, bỗng nhiên buông ngón cái ra, dây cung "Thình thịch" phát ra một tiếng rung động.

Oanh --.

Mũi tên mang theo hỏa tiễn trong nháy mắt thám báo bỏ chạy dâng lên một bức tường lửa, ngăn lại tám tên kỵ binh Đột Quyết đang truy kích.

- Người Tùy có mai phục!

Trong tám người Đột Quyết vang lên tiếng nói, một con ngựa trong đó bị ghìm lại dây cương, thay đổi phương hướng, phía sau chẳng biết lúc nào lại nhiều hơn một khối đá lớn ngăn chặn đường lui.

- Giết!

Trong chốc lát, hai bên gò núi có tiếng hét to, hơn mười mũi tên nhao nhao vọt tới phía dưới, có người trúng tên xuống ngựa, ôm bả vai, cánh tay kêu rên, còn lại ba kỵ binh Đột Quyết vung vẩy lưỡi đao, trường mâu liều mạng, không kịp rời khỏi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch