Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 471: Hù Dọa

Chương 471: Hù Dọa




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh mắt Lục Lương Sinh đảo qua bảy người chật vật, sau đó rơi vào trên mặt nữ tử váy áo màu xanh tỏa ra nụ cười tươi như hoa kia, cũng cười theo hướng đối phương khẽ gật đầu.

Thì ra là Mẫn Nguyệt Nhu, nơi này cách Trường An còn có hơn trăm dặm, sao cô nương này lại chạy xa như vậy, Lục Lương Sinh suy nghĩ một chút, bỗng nhiên lại cảm thấy mình đã xen vào việc của người khác, rủ sách vở xuống, hướng bên cạnh đống lửa làm dấu mời.

- Chư vị, bên ngoài mưa lớn đều tới chen nhau, hơ một chút lửa đi.

- Tạ ơn huynh đài.

Vị công tử được đồng bạn gọi là Thành Văn huynh chắp tay, ngồi vào bên cạnh đống lửa mở búi tóc ra, hơ nóng tóc ướt sũng.

Nam tử kêu gào trước đó thấy hắn ngồi xuống liền hướng hai công tử khác cũng cùng tiến vào bên trong chen lấn, đại khái là nhớ để chút nơi trống, để ba nữ tử ở cửa lều cũng cùng sưởi ấm.

- Lão đầu, dựa lui vào trong con lừa bên kia đi.

Người kia nâng mũi giày nhẹ nhàng đá vào Vương Bán Hạt đang ngồi xếp bằng bên cạnh, chờ đối phương quay mặt lại, quay đầu sang đồng bạn cười nhạo.

- Ha ha, các ngươi xem, là một người mù, uy, vị kia huynh đài bên kia, tên mù này cùng một đường với ngươi sao?.

- Khải Đức huynh, bớt nhiều lời, ngồi xuống sưởi ấm đi.

Thành Văn mời ba nữ tử đối diện ngồi xuống nhíu nhíu mày, rất áy náy hướng Lục Lương Sinh đang dựa vào gốc cây mà chắp tay.

- Mong huynh đài bỏ qua cho, Khải Đức huynh này của ta nói chuyện chính là như vậy, người thật ra rất tốt.

Bên kia, Lục Lương Sinh không tỏ vẻ gì, thu tầm mắt lại khỏi người Mẫn Nguyệt Nhu, cười cười phất tay áo.

- Không sao, trong lúc vô tình ta cũng ngẫu nhiên tới chỗ lều cỏ này, mấy vị cũng không cần trách móc, chỉ là lão đầu mắt mù bên kia chính là đồng bạn của ta, mong rằng vị Khải Đức huynh kia không cần khi dễ già yếu là được.

Bên kia, công tử dáng người hơi mập chống nạnh, ngượng ngùng thu hồi chân, hừ một tiếng bỏ qua một bên.

- Bản công tử khi dễ người? Mở mắt nói lời bịa đặt.

Sau đó hắn đi trở về một bước, vung tay áo gạt mở ra một nam tử khác, ngồi vào bên trái Mẫn Nguyệt Nhu, dọa nữ tử xê dịch sang đồng bạn một bên khác, lều cỏ không lớn bảy người cộng thêm Lục Lương Sinh, Vương Bán Hạt, một con lừa già lập tức chen lấn đầy ắp.

Bảy người bên kia nói chuyện, Mẫn Nguyệt Nhu ngẫu nhiên tiếp lời hai câu, ánh mắt khi có khi không nghiêng mắt đi nhìn thư sinh đối diện đang cùng lão đầu mắt mù trò chuyện.

Ánh lửa chập chờn chiếu vào trên mặt nàng, nàng chống đỡ cái cằm, xem hơi có chút xuất thần.

"Càng ngày càng đẹp mắt, lão đầu kia không phải Hạt Tử đoán mệnh trong Lục gia thôn sao, thế nào lại cùng Lục công tử đi với nhau, xem ra tựa như là đến Trường An..... Chính là không biết có tới nhà ta tá túc hay không?".

- Nguyệt Nhu tỷ, ngươi nói gì đi?.

- A?.

Một nữ tử ngồi bên cạnh đang nói cười quay mặt lại hỏi nàng, Mẫn Nguyệt Nhu nghe bị hỏi tới thì lấy lại tinh thần liền tùy ý viện một câu ứng phó.

- Ừm, à, dạng này hẳn là....

Nam tử tên gọi Lưu Khải Đức ngồi cạnh tự nhiên nhìn ra được mánh khóe, theo ánh mắt Mẫn Nguyệt Nhu, nhìn lại thư sinh đối diện, tuy nói hắn cũng không hâm mộ nữ tử này, mà dù cũng cùng xuất thân, nhưng có thể nào ánh mắt lại tùy ý nhìn đến một thư sinh nghèo túng như thế này!.

- Khụ khụ!.

Đột nhiên ho khan hai tiếng, chen nói vào, hướng Lục Lương Sinh chớp chớp mắt:.

- Vị huynh đài kia! Không biết ngươi đi Trường An sao?.

- Có thể sẽ đi ngang qua đi.

Lục Lương Sinh nở nụ cười, hướng trong lửa ném đến một cành củi khô.

- Đi ngang qua, ta còn tưởng rằng huynh đài đi thi lấy công danh.

Ánh mắt Lưu Khải Đức nhìn hắn nói cười lại nhìn một quyển sách thư sinh đè lên trên đầu gối.

- Huynh đài xem sách gì đấy? Chẳng biết có để chúng ta cùng biết được không?

Lục Lương Sinh gật đầu, đưa thư sách trên đầu gối đến cho đám người xem, cười nói:.

- « Chí Đức » thư tịch cực kỳ bình thường, trong đó nói, người phải hiểu lễ, biết lễ, đừng quá mức tiểu nhân.

Trong lời hắn nói rất bình thản, người kia nghe được lại khẽ há mồm, mặt đều có chút đỏ lên, Mẫn Nguyệt Nhu ở bên cạnh mím môi cười khẽ một cái, liền tranh thủ thời gian bình phục.

"Đúng, cái miệng này của Lục công tử cũng không phải dễ trêu.".

Đương nhiên, Lục Lương Sinh cũng không thích cùng người khác đánh võ mồm, hắn nghiêng người từ giá sách lấy ra một quyển họa trống không tùy ý vung bút xuống mực xanh, nhẹ nhàng lên tiếng.

- Thật ra tại hạ cũng không phải rất thích đọc sách, am hiểu vẽ tranh hơn, các ngươi xem, núi hoang cô lâm, trên đường bàng bạc mưa to gặp thư sinh... Chư vị không thấy chuyện quỷ dị sao?

Ngữ khí nhẹ nhàng lại có có ý riêng, ngoại trừ Mẫn Nguyệt Nhu, bốn nam nhân cùng hai nữ nhân còn lại biểu lộ có một chút sửng sốt, vô ý thức nhìn lại màn mưa tích táp ngoài lều cỏ, bên ngoài cuồng phong thổi qua khiến rừng hoang lắc lư, ngẫu nhiên, hình như nghe được vài tiếng sói tru, hơi có chút làm người ta sợ hãi.

Sáu người nhịn không được mà rùng mình một cái, quay đầu lại, hỏa quang lay động, chiếu đến thư sinh đối diện, khóe môi nhếch lên một nụ cười, trong tầm mắt bọn hắn luôn cảm thấy âm trầm.

Trên trang giấy, bút mực huy động dừng lại, lúc Lục Lương Sinh ngửa mặt lên, âm phong gào thét, thổi đống lửa chớp tắt, sáu người Aaa…. Kêu to, lập tức chen thành một đoàn, hướng về phía cửa chen đi qua.

- Đưa ta... Đến!.

Đám người bao gồm cả Mẫn Nguyệt Nhu ở trong, trong tai tựa như nghe phía ngoài có tiếng chuông đồng đang vang lên đinh đinh đang đang, Lưu Khải Đức theo bản năng nghiêng người lại, đầu cũng hướng ra lều cỏ nhìn phía ngoài một chút, sắc mặt trong nháy mắt ảm đạm, cả người run bần bậc, nơm nớp lo sợ giơ cánh tay lên, chỉ đi đường đất trong mưa.

- Cái kia..... Cái kia..... Có....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch