Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 472: Người Tu Đạo Có Thể Có Hôn Phối Không?

Chương 472: Người Tu Đạo Có Thể Có Hôn Phối Không?




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trong tiếng lắp bắp, năm người còn lại đi theo mở to hai mắt mà nhìn, một thớt chiến mã đỏ hồng đi thong thả nhẹ nhàng, chở một Võ tướng thanh bào kim giáp, tay nắm Thanh Long Yển Nguyệt, trên hai vai lại là trống rỗng, không có đầu lâu giội mưa to chậm rãi hướng bọn họ đi tới.

- Đầu của ta... Đầu của ta...

Sau một khắc, móng ngựa ngừng chân, tiếng chuông đồng cũng dừng lại, Võ tướng không đầu trên lưng ngựa nghiêng người sang, tiếng đột nhiên cất cao, như chuông lớn đang đánh.

- Các ngươi, đưa ta đầu đến ——.

- A!!.

Bốn nam nhân và hai nữ nhân sợ đến thét to, chạy ra khỏi lều cỏ, nhanh chóng chạy tới thớt ngựa, xe ngựa, xa phu ngồi ở trong tránh mưa không rõ ràng cho lắm nhìn xem hai nữ tử bộ dáng hiền thục không để ý tới ngày xưa, tè ra quần bò vào trong, thúc giục hắn đánh xe rời khỏi.

Cả bốn vị công tử trong kinh từ trước đến giờ rất có quyền thế, trở mình lên ngựa liền chạy, bốn ngựa một xe, điên cuồng lao qua một đoạn đường đất phía sau, một nữ tử trong xe chợt phát hiện thiếu mất một người, vén rèm lên hướng ra bốn người đang cưỡi ngựa phía ngoài hô to.

- Không thấy Nguyệt Nhu tỷ!.

Bên ngoài, bốn người dừng ngựa quay đầu nhìn lại phương hướng mình mới thoát đi, trong lòng cũng có chút sốt ruột.

- Mẫn Nguyệt Nhu là nữ nhi Lại Bộ Thị Lang, chúng ta cứ thế này mà vứt bỏ cũng không tốt.

- Nhưng bên kia có quỷ không đầu, còn có thư sinh quỷ kia, làm sao bây giờ?

- Nếu không, cùng trở về nhìn xem?

- Đúng vậy, nếu như Mẫn Nguyệt Nhu xảy ra chuyện gì, chỉ sợ Mẫn Thị Lang sẽ bẩm báo bệ hạ, đại nhân trong nhà chỉ sợ là sẽ đánh chết chúng ta.

Do do dự dự thương nghị một trận, bốn người trước hết để cho xa phu lái xe mang hai nữ nhân kia rời khỏi trước, một lần nữa ruổi ngựa trở lại bên kia, trong mưa to, lều cỏ vẫn còn đó, quỷ không đầu kia lại là không thấy.

- Nguyệt Nhu!

Bốn người ở xa xa kêu một tiếng, không thấy phản ứng, kiên trì cẩn thận nhích tới gần, chỉ thấy trong lều cỏ con lừa, lão đầu, còn có thư sinh kia sớm đã không thấy, chỉ còn lại một đống đống lửa dập tắt còn thăng lấy khói xanh.

Thành Văn mắt sắc, bước nhanh đi qua, từ bên cạnh đống lửa lấy ra họa quyển đã bị thiêu hủy một nửa, chỉ thấy phía trên còn sót lại một nửa chân dung, chính là quỷ không đầu nhìn thấy trước đó.

- Thư sinh kia không phải quỷ, chỉ sợ là một cao nhân đắc đạo, Khải Đức huynh, ngươi gặp rắc rối rồi, nói không chừng Nguyệt Nhu đã bị người kia bắt đi.

Hai công tử khác kia cũng lau đi nước mưa trên mặt, hung hăng giẫm nước đọng trên mặt đất, oán trách nhìn lại Lưu Khải Đức.

- Đều tại ngươi, bảo ngươi không nên ăn nói lung tung, lần này thì tốt rồi, đắc tội cao nhân, còn liên lụy chúng ta cùng một chỗ phải bị phạt, hiện giờ nên về nói với Mẫn Thị Lang như thế nào đây?!.

- Ta..... Ta.....

Lưu Khải Đức cũng có chút không biết làm sao, dù sao gặp một chuyện như thế, đổi thành những người khác, cũng khó có thể tiếp nhận, nhìn quanh bốn phía lều cỏ, rụt cổ một cái, nghĩ linh tinh thì thầm.

- Cái này sao có thể trách ta? Ta nào biết được hắn là cao nhân, nếu như biết rõ, quỷ mới nói những lời kia, các ngươi cũng không lôi kéo chút, ngày thường còn nói hảo huynh đệ.

Thành Văn hung hăng nguýt hắn một cái.

- Đừng nói nữa, về bàn giao chi tiết cùng Mẫn Thị Lang trước đi.

Bốn người lên ngựa rời khỏi, song song một bên khác rừng hoang, nước mưa trong rừng rậm rạp tích táp rơi vào trên cành lá, ngẫu nhiên mới có mấy giọt rơi xuống lá rụng thật dày.

Trong tiếng bước chân sàn sạt, quỷ thư sinh trong miệng mấy người giờ phút này đang nắm con lừa già, mang theo Vương Bán Hạt cùng với Mẫn Nguyệt Nhu ở bên cạnh đang đan mấy ngón tay vào nhau như đi tản bộ trong rừng.

Nữ tử xen lẫn đầu ngón tay đi ở phía trước, nhìn lá rụng dưới chân, nhớ tới pháp thuật vừa rồi, một chớp mắt liền đến trong rừng, cảm thấy kinh kỳ, lúc này nhịn không được xoay người lại hướng về phía thư sinh kéo lừa, lui về vừa đi vừa nói.

- Lục công tử, vừa rồi là ngươi thi triển pháp thuật sao? Tên gọi là gì?.

- Một tiểu pháp thuật trong Đẩu Chuyển Tinh Di.

Lục Lương Sinh giải thích một câu, bất quá ngược lại là hiếu kì, nàng sao lại tới nơi này vậy, nơi này cách Trường An khá xa, cũng không phải dạo chơi ngoại thành đơn giản như vậy.

Nữ tử cũng không giấu diếm, khóe miệng tiết ra nụ cười.

- Phía bắc đánh trận, phụ thân bề bộn nhiều việc, một mình ta ở trong phủ cực kỳ phiền muộn, thừa cơ chạy ra ngoài, thật ra vốn đi ngoại thành dạo chơi, nhưng bọn hắn nghe người ta nói, Thương Ung có một Lan Nhược Tự, bên trong Phật Đà, Thần Nữ bích hoạ phi thường quỷ dị, nhìn lâu, hình như có thể đem hồn hút đi vào, liền hiếu kỳ cùng theo tới.

Lan Nhược Tự?.

Lục Lương Sinh nghe được nguyên do liền nở nụ cười, một vòng tường viện đều bích hoạ là Phật Đà, Thần Nữ, tất cả đều xuất từ tay hắn, hẳn là lúc trước lúc ứng kiếp, ở phía trên còn sót lại pháp lực.

Căn bản không có khả năng hút linh hồn người vào, bất quá có người nhìn qua nghe nhầm đồn bậy, nói ngoa mà thôi.

Hai người nói nói một lát lại đi qua một lúc, mưa rơi dần dần nhỏ, đi ra khỏi mảnh rừng cây, Lục Lương Sinh nhìn sắc trời một chút, lại nhìn nữ tử bên cạnh nói.

- Vừa hay, ta muốn đi ngang qua Trường An, liền đưa ngươi trở về, bên kia không có gì tốt cả, quỷ quái cũng không còn, sói ngược lại đặc biệt nhiều.

- A.

Mẫn Nguyệt Nhu thấp cúi đầu, loay hoay ống tay áo, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hỏi một vấn đề.

- Lục công tử, người trong tu đạo, có thể có hôn phối không?

Vương Bán Hạt đi ở phía sau thình thịch một cái, đá trúng cục đá trượt chân trên mặt đất, nhanh chóng đứng lên, vỗ vỗ lá rụng, đưa tay lui lại.

- Sư phụ, các ngươi trò chuyện đi.....

Rồi vội vàng bịt lấy lỗ tai tránh đi phía sau thân cây bên cạnh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch