Mưa ngừng rơi dần, giọt nước lướt qua phiến lá rơi vào giữa cỏ dại, sau đó bị bước chân đi lại lướt qua, Lục Lương Sinh chậm rãi đi xuống dốc núi, nghiêng mặt nhìn lại nữ tử đi theo bên cạnh, hắn có chút ngạc nhiên.
Người trong tu đạo tự nhiên có hôn phối, chỉ là ý nguyện cá nhân mà thôi, bất quá từ trong miệng một cô nương hỏi ra thì có hơi bất ngờ.
Lục Lương Sinh cảm thấy có chút khó khăn, nhưng trên mặt lại không dám tùy ý biểu lộ ra, chỉ sợ cho đối phương sẽ nghĩ sai ý, không quản sẽ là tốt hay xấu, đều không phải là điều hắn muốn nhìn thấy.
- Mẫn tiểu thư, người trong tu đạo có thể hôn phối, chỉ là bất quá đạo đồ mênh mông, số tuổi thọ so sánh với người bình thường cao hơn rất nhiều, không cách nào bạch đầu giai lão được, kết quả là, chắc chắn sẽ có một người tóc bạc đi trước một bước. Người ở lại, trong lòng sẽ chỉ là thống khổ, cho nên rất nhiều người tu đạo, hoặc là một mình ẩn sâu trong núi tu đạo, hoặc là tìm người cùng tu đạo làm đạo lữ, cùng nhau kết bạn tìm kiếm tiên duyên, cho dù như thế cũng khó mà dài lâu.
Hai câu nói nói uyển chuyển đem thọ mệnh dài ngắn làm cánh cửa người hôn phối của người tu đạo, Lục Lương Sinh tin tưởng Mẫn Nguyệt Nhu nghe được hiểu được, con lừa già theo sau lưng trừng to mắt chớp chớp, trong giá sách treo trên mông, Đạo Nhân cóc đốt tẩu thuốc, nhẹ gật đầu xem như là chuyện đương nhiên.
Nghĩ đến lúc trước nữ nhân kia, cũng cảm thấy nếu như còn sống, khó tránh khỏi cuối cùng cũng sẽ muốn vùi vào trong đất.....
Mẫn Nguyệt Nhu cúi đầu chớp động lông mi, đi qua đường dốc không biết suy nghĩ gì, nghe xong lời thư sinh nói, bỗng nhiên giơ tay lên, kéo tay áo ra lộ ra cổ tay trắng nõn đưa tới.
- Lục công tử, ngươi nhìn ta xem có thể tu đạo hay không?
- Xem một người có thể tu đạo hay không, không phải vọng văn vấn thiết như lang trung.
Lục Lương Sinh đưa tay lên lưng trở về trước, nhìn trong mắt nữ tử lộ ra một luồng quật cường, đành thở dài, ngón tay sáng lên pháp quang, nhẹ nhàng chạm vào mi tâm của nàng, lập tức lắc đầu.
- Chỉ sợ không thể.
Mẫn Nguyệt Nhu buông ống tay áo xuống, cũng không nói thêm gì nữa, yên lặng đi theo thư sinh tiếp tục tiến lên, thân ảnh ba người một lừa một bước hai trượng xuống đến chân núi, đi tới quan đạo, con đường đã thong thả hơn rất nhiều, cước trình cũng dần dần tăng tốc.
Không lâu sau, ánh nắng phá vỡ tầng mây, từ phía tây chiếu tới sắc đỏ hồng đến người người đi trên đường, đến đồng ruộng ở phương xa, đến cả tường thành kéo dài trong mảnh này.
Mặt trời chiều ngã về phía tây, vội vàng trên đường, ba người một lừa chậm rãi đi vào thành Trường An, con đường ẩm ướt vẫn xen lẫn nước đọng, bùn nước dơ bẩn, hạt mưa đọng trên mái hiên tí tách rơi xuống bả vai bách tính đang qua lại, một lần nữa đứng trên đường dài tại chốn phồn hoa huyên náo, Mẫn Nguyệt Nhu đi ở phía sau con lừa già, nhìn chằm chằm đuôi lừa vung qua vung lại đi cực chậm.
Đi qua đoạn phố dài phồn hoa náo nhiệt, dần dần dừng lại tại bách quan phủ xá ồn ào náo động gần đó được xây lên từ gạch đất đá xám cổ xưa, trong tường viện nền trắng ngói đen cao cao, tùng bách duỗi cành cây ra ngoài tường, trong ánh tà dương, ve trùng nằm nhoài đầu cành cây phát ra tiếng kêu phiền lòng.
Lục Lương Sinh nắm con lừa già đi đến dừng lại tại trước cổng chính sơn đỏ cổ điển, nhìn xem bảng hiệu cửa phủ có chữ "Mẫn", chậm rãi quay đầu lại hướng nữ tử gật đầu.
- Mẫn tiểu thư, đến rồi.
- A.
Nguyệt Nhu giống như hơi do dự mà đi lên thềm đá, theo tiếng then đồng gõ vang cửa viện, người gác cổng là một lão đầu mở cửa ra nhìn, kêu to một tiếng ai u liền tranh thủ mở ra toàn bộ cửa viện, sau đó lại quay đầu hướng ở bên trong quát to.
- Nhanh đi thông báo phu nhân, tiểu thư đã trở về!.
Sau đó, thở dài xoay người lại.
- Tiểu thư, ngươi chạy đi đâu vậy, trong phủ từ trên xuống dưới khắp nơi đều đang tìm ngươi đấy, ta thấy lão gia đã sắp trở về rồi, nếu như biết rõ ngươi đi ra ngoài, tìm không thấy thì sẽ nổi giận.
Nữ tử tranh thủ dìu hắn đứng lên.
- Trần bá, không phải ta đã trở về rồi sao, ta chỉ ra ngoài giải sầu một chút, đợi lát nữa ta sẽ giải thích rõ ràng với mẫu thân, các ngươi sẽ không bị phạt.
Mẫn Nguyệt Nhu an ủi lão đầu một câu, quay đầu lại nhìn lại Lục Lương Sinh đang nắm con lừa già rời khỏi, đuổi kịp hai bước, đứng ở dưới mái hiên gọi đối phương lại.
- Lục công tử, không vào ngồi một chút sao? Ta... Phụ thân ta cũng sắp trở về rồi, người đã lâu không gặp ngươi, thường xuyên nói về ngươi.
- Không cần, ta còn có việc phải làm.
Phải đi biên cảnh chiếu khán chuyện của đồ đệ, đương nhiên sẽ không nói với đối phương, Lục Lương Sinh nắm dây cương chắp tay, lại cùng đối phương nói hai câu, sau đó cáo từ rời khỏi, còn chưa đi xa, một chiếc xe ngựa từ phía trước lái tới, còn chưa tới cửa phủ bên này, màn xe đã xốc lên, có một người lộ mặt ra, nhìn thấy thư sinh dắt lừa, nhanh chóng hô to.
- Lương Sinh!.
Lục Lương Sinh quay sang, chính là Mẫn Thường Văn, cả người so với trước kia đã già đi rất nhiều, nhanh chóng kêu xa phu dừng lại, vừa xuống liền đi tới chỗ thư sinh, trong lời nói rất kinh hỉ.
- Lương Sinh đến Trường An khi nào?
- Vừa tới.
Lục Lương Sinh nhanh chóng chắp tay hoàn lễ, hắn cùng vị lão nhân này quen biết tại Huyện Phú Thủy, từ lúc ân sư Thúc Hoa Công, càng coi mình là chất tử đối đãi.
- Phụ thân!.
Mẫn Nguyệt Nhu chạy đến bên này, cười hì hì kêu gọi, ánh mắt lại liếc về phía thư sinh đang hoàn lễ, chớp chớp đầu mày, giống như đang nói "Chạy không được nha".
Bên kia, Mẫn Thường Văn nhẹ quát nữ nhi một câu:.
- Cũng không mời Lương Sinh đi vào, phụ thân dạy ngươi đạo đãi khách thế nào?.
Nói xong liền mời Lục Lương Sinh cùng nhau vào phủ nói chuyện.
- Thị Lang, vãn bối còn có chuyện quan trọng, trong thành có đồ đệ..... Ta...
- Nếu là đệ tử Lương Sinh, nào có sư phụ đến gặp đồ đệ, theo ta về vào nhà, để cho hắn tới gặp ngươi!.