Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 500: Suy Đoán Mơ Hồ Thân Thế Con Cóc (2)

Chương 500: Suy Đoán Mơ Hồ Thân Thế Con Cóc (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh cười nói, nghiêng ánh mắt, nhìn thấy con cóc Đạo Nhân không biết chỗ nào bẻ một nhánh cây, buộc một đầu dây câu trước đây chưa dùng hết, đầu dây kia cột vài cọng cỏ, trốn ở bên cạnh ao, câu cá hồng trong ao, thỉnh thoảng khẩn trương nhìn trộm Trư Cương Liệp đang quấn lấy nữ tử áo vàng.

- ... Được rồi, ngươi cũng không cần lo lắng bọn hắn, ở chỗ này dưỡng tốt là được.

Lại nói vài câu, Lục Lương Sinh đi trở về, niết lên pháp quyết hướng trên thân vung lên, áo bào ướt sũng đọng hóa thành từng giọt nước bay khỏi, một giọt không thiếu bay trở lại trong hồ.

Thu lại giường gỗ đèn trên mặt đất, thả vào giá sách, liền hướng nữ tử áo vàng chắp tay cáo từ, quay đầu hướng thân ảnh ngắn nhỏ bên kia đã chìm vào cỏ xanh kêu to:

- Sư phụ, đi thôi!

Nắm lừa già đi theo nữ tử dọc theo đường cũ trở về, con cóc Đạo Nhân bận bịu thu lại cần câu, nhìn trên tảng đá nằm sấp một đuôi cá hồng, miệng cá khẽ tách mở phun bong bóng, "Bình" một màng, đá nó trở về, kéo lấy cần câu dây câu, vung chân màng chạy vội đuổi ở phía sau.

- Chờ lão phu một chút!

Nhảy lên một cái, ôm lấy đuôi lừa đang vung vẩy, như đang chơi xích đu, rồi như leo núi mà leo lên trên, thật vất vả lật người lên trên giá sách. Lừa già cứ đi lại, thư sinh dừng lại, Lục Lương Sinh hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn lại phương hướng rừng xanh, một tiếng ôn hòa hiền lành theo gió mát phất đến.

- Lưỡng Giới Sơn là Ngũ Chỉ Sơn, Vị Hà Châu, đông là tân Tùy, phía tây chính là người Hồ, Tích Thạch sơn mạch có Thần Hầu, chớ lấy chân thân gặp, cũng chớ nói tên ta, đi thôi, thấy nghĩa đệ ta mạnh khỏe liền trở về.

Lục Lương Sinh hướng rừng xanh thi lễ, Trư Cương Liệp cũng vội vàng khom người theo, con cóc Đạo Nhân không tình nguyện chắp tay, sau một khắc, tầm mắt nhòe đi, nhìn rõ ràng lại, trong tai truyền đến tiếng người ồn ào, chung quanh đường núi cây xanh san sát xoay quanh, một người hai yêu đã đi tới một cây đại thụ ngoài điện Ly Sơn Lão Mẫu.

Đông ——

Chuông đồng xa xăm từ đại điện gác chuông không xa gõ vang, nhìn thấy du khách lui tới dưới đường núi, Trư Cương Liệp liền thi triển pháp thuật, che lấp tướng mạo, oang oang nói:

- Lão Mẫu cũng quá không có nghĩa khí, không nói không lưu chúng ta ở lại ăn bữa cơm, còn đưa đến chỗ nhiều người khiến chúng ta mất mặt.

- Chỉ có biết ăn!

Con cóc Đạo Nhân mở mắt cóc, theo dây thừng đi vòng quanh giá sách, lắc lư vài cái, kéo cửa nhỏ ra chui vào, lộ ra mặt cóc kêu một tiếng.

- Khi nào đến trong thành có chỗ ăn cơm thì gọi vi sư!

Sau đó, "Bình" một tiếng đem cửa nhỏ đóng lại.

Lục Lương Sinh lắc đầu, khẽ cười một tiếng, lôi kéo lừa già đi đến điện Lão Mẫu, đã tới, thuận đường cũng đi vào đốt nén hương bái một cái, mặc dù nhận một việc chân chạy vặt, lại có thể khiến nhục thân đồ đệ hắn phục sinh.

Cửa điện mái cong, khách hành hương ra vào.

Thư sinh ở cửa ra vào mua ba nén hương, đi tới đại đỉnh bên ngoài cửa điện, nhen nhóm giơ đỉnh đầu bái ba bái, kính cẩn cắm tới trong đỉnh, xung quanh không ít khách hành hương đốt hương cầu nguyện, cũng có đoán xâm, hoặc lữ khách tha hương ở xa tới du lãm nghe người coi miếu nói chút thần thoại Ly Sơn Lão Mẫu.

-... Lão Mẫu hiện hào Ngọc Thanh Thánh Tổ Tử Nguyên Quân, tin đồn là thê tử của Tề Tuyên Vương - Chung Vô Diệm được Lão Mẫu điểm hóa qua, trợ phu trị quốc, ngày xưa Thủy Hoàng Đế..... Ha ha.... Có thể là bị Lão Mẫu trừng phạt qua, cho nên, chư vị đến Ly Sơn, không thể cuồng ngôn nói lung tung.

Người coi miếu có tiếng nói rất lớn, hấp dẫn du khách ngoại lai lễ bái đốt hương, tăng thêm hương hỏa đối với hắn cũng là có chỗ tốt cực lớn, thanh âm tự nhiên ra sức.

Lục Lương Sinh thi lễ đã xong, đứng dậy rời đi.

-..... Ha ha, chư vị cũng biết, Ly Sơn khác biệt với rất nhiều chỗ, có thể thấy được nơi đây không chỉ có Thanh Long Bạch Hổ, cũng có tượng Thiên Thiềm...

Nghe nói như thế, thư sinh bước đi ra mấy bước đột nhiên dừng lại, nghiêng mặt qua nhìn lại người coi miếu đang nói chuyện kia, lắng nghe nửa câu dưới.

- .. Ai ai cũng đều biết Ly Sơn chính là tọa kỵ của Nữ Oa Nương Nương biến thành, chúng ta trước kia, nơi này tiên dân không chỉ có sùng điểu văn, lộc văn, còn có một loại các ngươi nghĩ cũng nghĩ không ra, đó chính là thiềm văn, năm đó, lúc ta còn nhỏ liền nghe gia gia của ta nói qua, hắn khi còn bé, nghe nói trong miếu Lão Mẫu này còn có tượng cóc, nghe nói là Thủy Hoàng Đế mời đi, sau đó Tần quốc không còn, tượng cóc cũng không biết lưu lạc ở chỗ nào, nếu như hiện tại xem ra, nói không chừng cũng có thể được mời đến một tòa miếu khác được người cung phụng.

Tượng Cóc....

Lục Lương Sinh nghe một lúc, ra đến bề ngoài, Trư Cương Liệp nắm lừa già sớm chờ ở ngoài, cầm một thanh kẹo Hồ Lô liếm láp, một bên người bán hàng rong trông mong nhìn hắn, khúm núm muốn đưa tay lại không dám.

Thư sinh móc ra hai văn đưa cho người bán hàng rong, từ trong tay Trư Yêu dắt qua dây cương, nhíu mày, nhìn lại cửa nhỏ giá sách.

Bên trong đang nói liên miên lải nhải.

- Lúc ngươi gặp Lão Mẫu, có phải là phụ nhân xinh đẹp không?

- Nàng bình thường, chính là một bộ dáng lão phụ nhân, đừng bị lừa.

- .. Ngươi không biết, Lão Mẫu nàng, có thể là cực đẹp...

Lục Lương Sinh một chữ cũng không nghe lọt tai, trong đầu nhớ lại, lúc trước Hà Cốc Quận Chu Thiến từng nói qua.

"... Mấy chục năm trước, trong hoàng cung cũng có cóc lớn, bất quá lại là một tôn tượng Vọng Nguyệt Kim Thiềm, đáng tiếc sau đó bị người đánh cắp, đây chính là bảo vật ngày xưa Hoàng Đế khai quốc Trần triều của chúng ta thuở thiếu thời vô ý có được."

Sư phụ không biết thân thế mình... Chẳng lẽ nói, hắn kỳ thật xuất thân từ Ly Sơn?

Nghĩ đến chuyện này cũng có thể xảy ra, Lục Lương Sinh tự dọa chính mình cũng phải kinh sợ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch