Lục Lương Sinh rất nhanh từ ý nghĩ vừa rồi lấy lại tinh thần, Ly Sơn trong chuyện xưa, đó là có liên hệ với Nữ Oa Nương Nương, nói đến Lão Mẫu nơi này, cũng là viễn cổ Thần.
Chính mình vừa rồi có ý nghĩ kia, lại đem sư phụ thay vào tọa kỵ Nữ Oa Nương Nương người coi miếu kia nói, nhưng nghĩ lại, cũng chỉ là bằng đá, cho dù sư phụ xuất thân từ Ly Sơn này, cũng chỉ là năm đó tiên dân xung quanh tạo hình cóc điêu khắc mà thôi.
Không thể liên quan Nữ Oa Nương Nương, Ly Sơn Lão Mẫu.
Nghĩ thông suốt điểm ấy, khóe miệng Lục Lương Sinh cười cười, nắm dây cương quay đầu nhìn lại giá sách phía sau đang lung la lung lay.
- Sư phụ, trong điện Lão Mẫu, ta nghe người coi miếu nói, trong miếu từng có một tôn cóc bằng đá lớn, sau đó bị Thủy Hoàng Đế lấy được, sau khi Tần diệt liền không biết tung tích, sau đó ta nghe Chu đại học sĩ giảng trong hoàng cung Nam Trần cũng có một tôn Vọng Nguyệt Kim Thiềm, là khai quốc Hoàng Đế Trần triều thuở thiếu thời vô ý có được, sau đó cũng bị người ta cướp.
Hơi mở cửa nhỏ gian riêng, con cóc Đạo Nhân đang trong tủ lật xem y phục, cũng không quay đầu lại nói.
- Có quan hệ gì với vi sư?
-.... Nhưng ta phát hiện sư phụ tuy là cóc, lại không biết bơi, suy đoán sư phụ có phải là tôn Vọng Nguyệt Kim Thiềm này hay không, quanh năm suốt tháng hấp thu tinh hoa nhật nguyệt sông núi mà biến thành.
Con cóc Đạo Nhân thay đổi một bộ áo hoa tay ngắn, mở mắt cóc ra, sờ dây thừng bên hông, nằm nghiêng xuống.
- Vi sư cũng không biết, ngươi biết sao?
Nằm nghiêng chống đỡ cái cằm, phẩy phẩy màng cóc.
- Trước khi vi sư có linh trí là cái gì, làm sao có thể biết rõ, Lương Sinh à, vẫn nên đừng đoán bậy, nói tới vi sư cảm giác chính mình thật sự từ trong đá ra, tranh thủ thời gian đi đường, trở lại Trường An, để cho vi sư ăn trước đã.
- Nổ ra trong đá thì có gì mà hiếm.
Một bên, Trư Cương Liệp hóa thành lông đen đại hán liếm liếm mấy viên kẹo hồ lô, hừ hừ hai tiếng.
- Lão Trư ta cũng biết một người.
Đầu mày Lục Lương Sinh vẩy một cái, hứng thú hỏi.
- Là ai?
Núi đá thành tinh ngược lại có thể hiểu được, trực tiếp từ bên trong núi đá ra thì chưa nghe nói qua, tránh không được có chút hiếu kỳ, Trư Cương Liệp đi theo bên cạnh thấy đã xuống núi, lúc này mới nói.
- Đến Lưỡng Giới Sơn ngươi sẽ biết, một hầu tử chết tiệt.
‘Hầu tử?’
‘Chính là Thần Hầu dưới chân núi mà Ly Sơn Lão Mẫu nói trước khi đi?’
"Xem ra việc lần này đáp ứng phải làm ngược lại có chút ý tứ."
…
Trên quan đạo cửa thành Trường An, người qua lại đi đường, thương khách nhìn thư sinh một bộ bạch bào lôi kéo lừa già cười khẽ đi đến trong thành, ánh mặt trời nghiêng, chiếu hơn trăm gian phủ xá trên đường dài, thư sinh đi tới đầu đường phồn hoa huyên náo, nắm lừa già mang theo hắc hán dừng ở trước cửa Mẫn phủ viện.
Lục Lương Sinh cười khẽ đi lên thềm đá, khẽ gõ đồng hoàn hai cái, chốc lát, két két nhẹ vang lên, cửa mở, hé mở lộ ra mặt người gác cổng, thấy thư sinh đứng ngoài cửa, lập tức mở ra hoàn toàn hai cánh cửa, lui sang một bên.
- Ôi, Lục công tử trở về, mau mời vào, lão hủ liền đi thông báo cho tiểu thư.
- Không cần làm phiền, đúng rồi, lão nhân đi theo ta trước đó, bây giờ còn ở trong phủ không?
Lục Lương Sinh ngăn hắn, hỏi tình huống Vương Bán Hạt, lần trước sốt ruột chạy tới phía bắc cứu Nguyên Phượng, liền không mang hắn, lúc này hỏi tới, lão đầu gác cổng có chút do dự.
- Cái kia..... Vương lão tiên sinh, hắn..... À, không có ở nơi này nữa? Lục công tử đừng tức giận, không phải ý lão gia, là ý của Vương lão tiên sinh, hắn nói kinh thành phồn hoa, muốn một mình đi xem một chút, còn nói trong thành có sư đệ liền không ở nơi này quấy rầy.
Lục Lương Sinh đương nhiên sẽ không vì chút chuyện này mà tức giận, nghe nguyên do, cười nói:
- Mẫn Thị Lang còn ở trong nhà?
- Lão gia còn chưa trở về, tiểu thư nhà ta ngược lại có căn dặn, nếu như ngài trở về liền đi qua thông báo, lão hủ liền đi trước.
Không đợi thư sinh trả lời, người gác cổng nhanh chân chạy như bay vào trong phủ, chỉ để lại quản sự đang la mắng nha hoàn, ánh mắt nha hoàn ủy khuất, xoay người dọc theo hành lang chạy như điên, nha hoàn lao nhanh mà tới, thị vệ vội vàng tránh qua hai bên, tránh không được va chạm, cả người phù phù một tiếng ngã vào trong ao.
Nháo nha nháo nhác khắp nơi, tiếng kinh hô vang lên, Mẫn Nguyệt Nhu ở hậu viện nhận được tin tức kéo cửa ra, xách váy đi theo phía sau quản sự thở phì phò, chạy nhanh đến cửa phủ, xa xa nhìn thấy gương mặt quen thuộc đang cùng một đại hắc hán mập mạp nói chuyện liền trì hoãn xuống bước chân, nhu hòa đi thong thả, vừa nhanh chóng sửa sang búi tóc.
Bên kia Lục Lương Sinh đang nói chuyện, trong tầm mắt nhìn thấy có người tới, nghiêng mặt nhìn lại, Mẫn Nguyệt Nhu một thân áo xanh váy trắng thêu màu sắc sặc sở, tay để trước bụng, chậm rãi đi tới, duyên dáng yêu kiều, hé miệng mỉm cười, nhu hòa cúi chào một lễ.
- Lục công tử.
Con mắt Trư Cương Liệp trừng lớn, tay liên tục thúc thúc vào thư sinh bên cạnh:
- Làm gì vậy, tiểu mỹ nhân xinh đẹp như vậy, ngươi thế nào không có phản ứng, cũng không nói lời nào, để lão Trư ta nói.....
- Tiểu mỹ nhân.....
Ba chữ vừa ra khỏi miệng, đầu gối liền bị người đánh một cái, Trư Cương Liệp quay đầu, một cây tẩu hút rơi trên mặt đất, trên giá sách phía sau lưng lừa già, trong cửa nhỏ hơi mở, con cóc Đạo Nhân đang trừng hắn.
Bên này, Lục Lương Sinh đi dưới mái hiên cách mấy tấc đỡ hư nữ tử, hắn cũng không phải tâm hạt tử, thạch đầu, thế nào không cảm giác được ý của nữ tử, nhưng loại mỹ nhân ân này, có chút khó tiêu a.....
Không cách nào tu đạo, tương lai cũng chỉ nhìn nàng từng chút xíu già đi, đối với hai người mà nói đều là thống khổ khó mà tiếp nhận.
"Hay là tìm cơ hội, trực tiếp làm rõ đi."
Cùng Mẫn Nguyệt Nhu nói hai câu, dời đi câu chuyện, giới thiệu hắc hán mập mạp phía sau.
- Mẫn tiểu thư, đây là tráng sĩ ta trên đường kết giao, họ Chu, tên Cương Liệp, hán tử sảng khoái, hôm nay có thể sẽ ở biệt viện tá túc một đêm.
- Không có gì đáng ngại, chỉ cần Lục công tử ở, ở bao lâu cũng không sao.