Đầu khỉ ngẩng mặt lên, thổi một hơi một đống tạp mao trước mặt tới dưới chân Lục Lương Sinh..
- Cầm đi, lão Tôn ta không nợ ân tình, những lông tóc này ra khỏi nơi đây còn có chút pháp lực có thể sử dụng, lúc gặp được nguy hiểm, ném một cái đến trên mặt đất, niệm danh tự lão Tôn ta là được!
Răng nanh đóng mở, mỗi chữ mỗi câu gạt ra phần môi.
- Nhớ kỹ, ta chính là Tề Thiên Đại Thánh, Tôn — Ngộ — Không!
Mặt trời chiều ngã về tây, bóng dáng nghiêng nghiêng kéo trên mặt đất, Lục Lương Sinh nhìn qua đầu khỉ dưới vách núi đá, vẩy ống tay áo, đem đống lông khỉ thu nhập vào trong túi tay áo, nâng lên tay áo rộng, một xá tạm biệt, chỉnh đốn tâm tình, dắt qua lừa già, để sư phụ trên đầu lừa đứng vững, lúc này mới đi xuống chân núi.
Hừ hừ hừ ~~~
—— ha ha!
Sau lưng chân núi, còn có tiếng cười thê lương của đầu khỉ, cả kinh phi điểu xoay quanh rừng hoang không dám đáp xuống.
Xuống đến chân núi, Lục Lương Sinh vung ống tay áo tản đi pháp lực, khôi phục bộ dáng thư sinh lúc đầu, quay đầu nhìn lại toà Ngũ Chỉ Sơn kia, thở dài, nghe tiếng cười kia, có một loại anh hùng mạt lộ thê lương.
Một bên, con cóc Đạo Nhân nhảy dựng lên, vung vẩy con cóc màng trước mặt đồ đệ lung lay.
- Đi thôi, giả bộ đáng thương mà thôi, vi sư cũng thử qua..... Coi không vừa mắt, đi nhanh lên.
Tầm mắt Lục Lương Sinh rủ xuống, thấy bộ dáng vô cùng lo lắng của sư phụ, cười gật đầu.
- Đúng vậy, coi không vừa mắt, sư phụ ngưới ngồi vững vàng, chúng ta liền trở về.
Không lâu, trở lại lưng núi trước đó, kêu Trư Cương Liệp đang ngủ say, còn có ba người Lưu Cổn nói chuyện phiếm bên kia, thừa dịp sắc trời còn chưa đen hết, trở lại Tích Thạch Trấn.
Sáng sớm hôm sau, Lưu Cổn bưng bát cháo nóng bỏng gõ mở cửa phòng, trong phòng sớm đã không bóng dáng, trên bàn vuông, chỉ có một tấm lụa vàng dùng mặt dây chuyền đè lên một tờ giấy.
Phía trên chỉ có đơn giản một hàng chữ: Mang trên cổ hài tử, bách tà bất xâm, bình an trưởng thành.
- Lục tiên sinh.....
Lưu Cổn buông xuống cháo loãng, lấy Hộ Thân Phù kia đi đến ngoài cửa viện, hướng phía đông làm một cái vái chào.
Nửa ngày mới lắc đầu, phiền muộn trở lại trong phòng, đem Hộ Thân Phù cao nhân ban thưởng, treo ở ngực nhi tử, nhìn khuôn mặt chảy nước miếng cười ngây ngô mũm mĩm hồng hồng phiền muộn vừa rồi đảo mắt tan đi.
- Dê nướng ướp tương, dê non tốt nhất, hôm nay vừa giết!
- Khăn lụa màu trắng thêu hoa, vợ lớn nhỏ các nhà đeo lên, càng lộ vẻ quyến rũ động lòng người, có trường sam khoác ngoài, khăn đội đầu cô dâu màu trắng, cung cấp lão phụ nhân trong nhà chọn lựa!
- Khách quan qua đường, chọn một chút, nhìn một chút! Nhà xí rắn chắc, nắm tay rắn chắc, sẽ không chắc xách theo sẽ gãy mất!
...
Phồn hoa ồn ào náo động trong cửa thành đi xa, đi ra từ trong nhà Lưu Cổn, Lục Lương Sinh dắt lừa già đi ra cửa thành, quay đầu đưa mắt nhìn thành trì tập trung Hồ Hán, bên trong âm thanh lục lạc, cùng Trư Cương Liệp dọc theo phương hướng Trường An trở về.
Đi đường, ít ai chọn lui tới đường nhỏ trong rừng núi, sơn lâm nhấp nhô, ve kêu, chim hót hỗn tạp bên tai, ánh mặt trời lên lúc xế trưa, dù không mệt, cũng nên đến thời gian ăn cơm, bây giờ việc phải làm đã xong xuôi, tâm tình cũng không còn cấp bách như vậy, một người hai yêu chọn dựa vào cây, giữa sườn núi đốt lên đống lửa, nấu cơm canh.
Trư Yêu một đường đi theo Lương Sinh, cũng trở nên ít nói chuyện, Lục Lương Sinh ngẫu nhiên nhắc đến binh khí của hắn, cũng đều tùy ý qua loa hai câu, nói "Nhanh nhanh" nói chung đã quyết định tại nơi nào đó, lúc muốn đi liền đi, trong lòng nhớ kỹ thư sinh cho một bức họa của Nguyệt nhi.
Tàm tạm đối phó một trận, Trư Cương Liệp bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn lại thư sinh đang rửa bát đũa.
- Ngươi thật thấy hầu tử kia rồi?
- Gặp rồi.
Lục Lương Sinh lên tiếng, túi nước đổ ra nước sạch hóa thành một đầu "Thủy xà" óng ánh long lanh cuốn qua tro cặn trong chén, lau lau một lần, thả lên giá sách.
Đem việc nói chuyện cùng hầu tử trên núi, kể cho Trư Yêu nghe, người sau che lấy bụng lớn dựa vào thân cây, dùng nhánh cây nhọn xỉa răng, ồm ồm hừ một tiếng.
- Tên hầu tử kia cực kỳ khôn khéo, đừng bị hắn lừa.
Bên trong ánh nắng pha tạp, con cóc cuộn lại phơi một đống u cục trên lưng mở ra mắt cóc, ngược lại đồng ý lời nói Trư Yêu, chậm rãi đứng lên ngồi ở một bên.
- Hắn không nghe, một Yêu Vương bị đè ở dưới núi, có tâm địa tốt bao nhiêu?
Đôi màng ôm ngực, nặng nề khẽ nói:
- Nếu không phải lão phu kiến thức rộng rãi, tên đồ đệ tốt này nói không chừng sẽ giúp hầu tử kia.
Bên kia, thư sinh đã rửa sạch chén bát quay đầu, nhìn xem hai yêu lên án chính mình, lập tức bật cười một cái.
- Ta đã thành tâm đợi hắn, hắn như thế nào lại trở mặt lừa gạt người thành thật? Không phải sao, còn đưa đáp lễ đây.
Nói xong, nhẹ nhàng vỗ vỗ cái túi trong tay áo, bên trong căng phồng, trọng lượng cực nhẹ, Lục Lương Sinh ngồi vào một bên đống lửa đã tắt, ngay trước mặt sư phụ cùng Trư Yêu, đem đống lông tóc kia lấy ra, phát hiện khác biệt với lông dơ dáy bẩn thỉu trên thân hầu tử, trở nên vàng óng, có pháp lực lưu chuyển, pháp thức thăm dò qua, mỗi một cây lông tóc giống như là đều có sinh mệnh, tràn ngập sức sống.
Lục Lương Sinh cùng sư phụ, còn có Trư Cương Liệp liếc nhau, một thời gian không biết nên ứng đối ra sao.
- Để cho vi sư đến xem!
Con cóc nhìn chằm chằm đống lông tóc kia, trầm ngâm chốc lát, đứng lên chắp tay đi đến trước mặt đồ đệ, nhảy lên nắm tới một cọng lông, đứng dưới ánh mặt trời, ném đi trên mặt đất, giống như cảm nhận được cái gì, vội vàng lui lại mấy bước.
Liền thấy lông tơ như con giun một khúc duỗi ra, một đầu đột nhiên tiến vào trong đất, thình thịch một cái, một đoàn sương mù nổ tung, bao phủ một người hai yêu.