Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 512: Một Bầy Khỉ

Chương 512: Một Bầy Khỉ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Khụ khụ ~~

Bên trong âm thanh khụ khụ, Lục Lương Sinh vung áo dài quét ra đoàn sương mù, hiện ra thân ảnh không đến bốn thước, đợi sương mù bị gió thổi tán, một hầu tử giơ lên côn tử thô ráp đứng ở nơi đó, con ngươi màu vàng, dò xét bốn phía.

- Hí ~~~

Sau một khắc, hầu tử buông xuống côn bổng, hướng Lục Lương Sinh gào thét, trong mấy hơi, lần thứ hai tuôn ra sương mù, hóa thành một sợi lông giữa không trung bồng bềnh phù phù hạ xuống.

Lục Lương Sinh:

...

Đạo Nhân cóc:

....

Trư Cương Liệp:

...

Một người hai yêu hai mặt nhìn nhau, nhìn chằm chằm lông tơ trên mặt đất kia, liền nhìn lại một đống trong tay, sẽ không phải đều giống như vậy, chẳng biết tại sao ném ra một đống hầu tử, sau đó chẳng biết tại sao tiêu thất?

- Lại thử thêm một lần!

Đạo Nhân cóc liền cầm qua một sợi lông ném đi, vẫn như vừa rồi tung ra một hầu tử thấp bé, nhe răng trợn mắt về hướng bọn họ gào thét một trận, sau một lần nữa hóa thành lông tơ biến mất không thấy gì nữa.

- Ha ha, chơi vui chơi vui!

Khóe miệng con cóc cười toét đến cái ót, rất hào hứng, đem lông tơ nhặt lên, liền ném xuống, nhìn thấy sương mù nổ tung, mở ra miệng cóc, lưỡi dài phạch một cái bắn ra, xuyên thấu sương mù trong phút chốc, đột nhiên kéo căng, sau đó, con cóc trừng lớn mắt, phạch một cái, toàn bộ thân thể bị kéo vào bên trong, lại từ một chỗ khác bay ra ngoài, thình thịch nện ở trên mặt đất.

Sương mù tản ra, hầu tử giơ lên côn tử đang nắm đầu lưỡi Đạo Nhân cóc.

- Dám đùa giỡn với lão Tôn ta! !

Trong chốc lát, Lục Lương Sinh cũng kịp phản ứng, đang thi xuất pháp thuật, hóa hầu tử thành sương mù, liền biến thành một sợi lông, bay xuống trên mặt đất.

- Liền biết cái con khỉ này khôn khéo, mỗi sợi lông tóc đều có phân thức của hắn.

Trư Cương Liệp một bên nhìn ra một chút môn đạo, nhìn lại đống lông tóc trong tay thư sinh, chỉ cảm thấy một trận tê cả da đầu, nếu như lông khỉ chồng chất rơi trên mặt đất...

Ôi mẹ ơi, chẳng phải một đống hầu tử xuất hiện.

Nổi lên ý nghĩ này, lập tức vô ý thức lùi qua một bên, mà Đạo Nhân cóc trên mặt đất dửng dưng nằm sấp, đầu lưỡi cúi bên miệng, tứ chi lúc có lúc không run rẩy, bị Lục Lương Sinh nhặt lên, bỏ vào bên trong gian riêng giá sách nằm.

- Phía trên là phân thân sao?

Thư sinh trở về, như có điều suy nghĩ lại nhìn đống lông tóc trong gió khẽ bay, tiện tay cầm qua một sôi bày tại lòng bàn tay, vừa vặn nhàn hạ vô sự, cẩn thận chu đáo nghiên cứu một phen.

Lục Lương Sinh nhắm mắt lại, một sợi thần thức trôi nổi tại mi tâm, tìm kiếm lông tơ trong lòng bàn tay, chỉ thấy pháp lực chảy xuôi bên trong, cùng với một cỗ sinh mệnh lực, còn lại, căn bản không cảm giác được.

"Chẳng lẽ pháp thuật của hắn quá mức cao thâm, ta không cảm giác được?"

Thần thức đảo qua lông tóc phóng đại mấy chục lần, từ trên xuống dưới "Xem" qua một lần lúc, bỗng nhiên, thức hải hình như cảm nhận được một cỗ nóng bức, mơ hồ trong đó, một cái đan đỉnh to lớn, thân đỉnh Âm Dương đoàn án, hiện ra Âm Dương nhị khí, phía trên lô đỉnh có lỗ thủng, có thể thấy hỏa quang soi sáng ra bên trong, cỗ nóng bức kia chính là hỏa quang truyền đến.

"Lửa thật mạnh...."

Hỏa diễm bình thường, Lục Lương Sinh tự xưng không sợ, nhưng đối mặt lửa này, lập tức có ý lui bước, từ trên thân lông tơ thu hồi thần thức, mồ hôi tinh mịn che kín trên mặt.

- Ngươi thấy cái gì rồi?

Trư Cương Liệp đứng lên đi đến gần.

Lục Lương Sinh lau mồ hôi, gió thổi vào mặt, cảm nhận được ý lạnh, trong lòng an tâm một chút, ánh mắt ngưng thực nhìn qua đống lông tóc kia, hơi nhíu lông mày.

- Lửa, còn có cái đan lô, bất quá lửa kia, rất phi phàm, có phải là người tu đạo thường nói Tam Muội Chân Hỏa?

Cái gọi là Tam Muội, bên trong nội uẩn Thuần Dương chi khí, mà muốn luyện ra hỏa này. Phải lấy tâm làm quân lửa, thận làm thần lửa, bàng quang làm dân lửa, tạo thành Tam Muội Chân Hỏa... Nội đan nổi lửa, quỷ thần không dám gần, thủy hỏa không thể xâm.

Lần đầu tiếp xúc loại lửa này, đối với Lục Lương Sinh mà nói, có rất nhiều hiếu kì, nếu muốn học được, sợ là không có tu vi cao thâm, tu đạo lịch duyệt quanh năm tích lũy thì không thể nào làm được.

- Nhân lực có cực hạn, chớ cưỡng cầu.

Bỏ đi ý nghĩ muốn cảm thụ lửa kia, tu luyện Tam Muội Chân Hỏa, dù sao Lục Lương Sinh cũng có Điện Lôi Thần Hỏa, trong đó Thần Hỏa một đạo cũng rất lợi hại, chỉ bất quá không muốn sử dụng mà thôi.

Thu hồi đống lông tơ của hầu tử, một lần nữa lên đường, dọc theo phương hướng xác định, một đường hướng Trường An mà đi, đi cũng không tính nhanh, trên đường gặp thôn xóm, cũng sẽ dừng lại mua chút thức ăn.

Hoàng hôn treo ở đỉnh núi còn chưa hạ xuống, đi lên một đầu đường núi, dần dần có nhân khí, xa hơn một chút cũng có thể gặp ruộng đồng, Lục Lương Sinh dắt lừa già cùng Trư Cương Liệp đi qua, thi lễ hỏi thăm một lão nông giơ lên cuốc trở về nhà hỏi họ đang ở nơi nào.

Thấy một thư sinh dắt lừa già, nông dân cũng không có gì suy nghĩ nhiều, chính là nhìn thấy Đại Hắc Hán mập mạp bên cạnh, ít nhiều có chút sợ hãi.

Giơ lên ngón tay chỉ phía đông:

- Ngọn núi trước mặt, chính là Bạch Hổ Lĩnh, ta nói vị công tử này, tuyệt đối không nên đi nơi đó, có Yêu Quái, vẫn nên đi vòng qua cho an toàn.

Yêu Quái?

Lục Lương Sinh sững sờ, bất quá lập tức trả lời:

- Thì ra là thế, tạ ơn lời khuyên của lão trượng.

Tạ ơn lão nông chỉ đường, thư sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua chân núi kéo dài bị trời chiều phủ lên đỏ hồng, thế núi uốn lượn, dốc đứng khó đi, có điểu tước gáy vang.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch