Từng đám từng đám mây bay màu xám che đi nửa vòng Minh Nguyệt, sao sáng đầy trời dần dần biến mất dưới bầu trời đêm, sáng rõ dưới chân núi, hai ngọn đèn lồng giấy da lung la lung lay, quang mang theo hai thân ảnh đi qua sơn thôn vắng vẻ cằn cỗi.
Gâu gâu gâu ——
Nhà tranh viện lạc không nhiều, ngẫu nhiên có thể nghe được chó sủa loạn vài tiếng trong viện.
Hai người xách theo đèn lồng không có đi vào thôn, chuyển qua cửa thôn tiếp tục hướng sơn lâm trước mặt tạt qua, bước chân hai người như chậm rãi từ từ, thoáng chớp mắt đã tiến vào trong rừng, "Cạch" tiếng cành khô bị đạp gãy nhẹ vang lên, chấn động tới con quạ trên đầu cành cây "Oa" phát ra tiếng tê minh, bay khỏi ngọn cây, thân ảnh nhỏ thấp sợ đến rùng mình một cái.
- Sư phụ, có thôn vì sao chúng ta không đi vào? Tốt xấu gì cũng có thể nghỉ chân một chút.
- Đều đã ngủ, há có thể quấy rầy người khác, người tu đạo, điểm ấy đau khổ đều ăn không được, còn tu đạo cái gì.
- Vậy tối nay, chúng ta ngủ chỗ nào? Mắt thấy trời đều sắp sáng.
Hỏa quang mờ nhạt xuyên thấu qua đèn lồng giấy da dựa theo hai người là một già một trẻ, đạo sĩ kéo trâm cài tóc, mang một thân đạo bào cũ kỹ, đặc biệt là bên trên áo dài tiểu đạo sĩ còn có mấy chỗ vá, một ít vị trí giặt đến trắng bệch.
Một bên, lão đạo sĩ xách theo đèn lồng đang đi, nhìn chung quanh, tùy ý tìm chỗ ngồi, đem một thanh trường kiếm sau lưng rút ra cắm đến trên mặt đất, Hồ Lô rượu bên hông cũng treo lên chuôi kiếm, tùy ý nằm xuống, dựng lên chân chuẩn bị đi ngủ.
- Trời làm chăn, đất làm chiếu, đi đến chỗ nào đều có thể ngủ thống khoái, đồ nhi ngoan, ngủ nhanh chút, sáng sớm ngày mai còn phải.....
Lời nói Lão đạo sĩ đột nhiên dừng lại, đồ đệ bên kia bất quá mười một mười hai tuổi, không tình nguyện chậm rãi tới ngồi xuống, nói :
- Chỉ biết nói chút lời lừa gạt con nít....
Lời nói phía sau còn chưa chưa nói xong, lão đạo sĩ ngồi dậy đưa tay che miệng hắn, vung lên ống tay áo phủi nhẹ hai ngọn đèn lồng, đèn đuốc trong nháy mắt dập tắt, chung quanh lập tức lâm vào bóng tối.
- Đừng lên tiếng, có yêu khí!
Lão đạo sĩ che lấy miệng đồ đệ đè thấp tiếng nói nói, một tay khác lật một cái, mấy tấm Hoàng Phù theo động tác hắn đánh tới thân cây bốn phía khoảng cách mấy bước, phù văn pháp lực màu son lặng yên lóe lên, mắt thường không cách nào trông thấy trong không khí, mơ hồ hình thành một cái vòng tròn.
- Sư phụ, chuyện gì xảy ra? Nơi đó có Yêu Quái?
Đồ đệ bị lão đạo buông miệng ra, ngồi xổm ở một bên, tròng mắt nhìn loạn bốn phía, đang muốn đứng lên, bị sư phụ ấn lấy đầu liền đè ép trở về, sau một khắc, liền nghe rừng cây bên ngoài kết giới ào ào ào rung động, giống như cánh vỗ từ một bên không xa bay đi, rơi xuống trên mặt đất.
- Ở chỗ này nghỉ một lát, lại tiếp tục đi đường.
Hai sư đồ trốn ở giữa đám cỏ nghe nói như thế, không giống như chỉ có một con yêu, làm cho lão đạo không dám tùy tiện động thủ, quả nhiên, chốc lát một đạo thanh âm khác bén nhọn vang lên.
- ..... Chúng ta lần này có thể gặp phải thịnh hội không? Rốt cuộc muốn làm gì?
Ánh trăng chiếu ra từng khe hở, mơ mơ hồ hồ có thể gặp một Yêu Quái mọc ra cánh cùng một Yêu Quái khác nói chuyện, nhìn thấy đối phương bày ra cánh dơi, tiểu đạo sĩ sợ đến sắc mặt ảm đạm, mà sư phụ một bên nghe được hai chữ "Thịnh hội", chau mày, thân thể hơi nghiêng về phía trước, muốn nghe được càng rõ ràng hơn.
Phương hướng kia, Yêu Quái mọc ra cánh dơi khàn giọng cười ra hai tiếng.
- Làm sao không thể, lần này bầy yêu Tây Bắc tụ tập, chúng ta tiến đến tự nhiên có thể gặp náo nhiệt, nghe nói Tử Tinh Yêu Đạo tu phục thương thế lại xuất hiện trở lại sơn hà Tây Bắc, giờ phút này không sai biệt lắm sắp tới Trường An...
Lời nói phía sau nhỏ dần, có thể nghe bốn chữ "Tử Tinh Yêu Đạo" kia để cho mí mắt lão đạo sĩ nghe lén trực nhảy, đợi đến hai yêu bên kia lại nói vài câu, sốt ruột đi đường, ngự khởi yêu phong biến mất không thấy gì nữa, đạo sĩ lúc này mới đứng lên, phất tay triệt hồi pháp trận che giấu khí tức.
- Tử Tinh Yêu Đạo....
Thì thào nói thầm cái tên này, một tay kéo đồ đệ lên, đi trở về, tiểu đạo sĩ quay đầu nhặt đèn lồng lên, vác lấy một cái bọc nhỏ theo ở phía sau truy vấn:
- Sư phụ, xảy ra chuyện gì? Hai Yêu Quái nói Tử Tinh Yêu Đạo là ai?
Liên tiếp hỏi hai câu, lão đạo sĩ đều không có trả lời, dựa theo ánh trăng, bước chân nhanh chóng, dưới đường đi đến chân núi, bên cạnh một khối thạch đầu lớn, từ bên hông móc ra mấy tấm Hoàng Phù trải rộng ra, cắn nát đầu ngón tay ở phía trên tô tô vẽ vẽ, sau đó xếp thành một con hạc giấy ngay tại trong ánh mắt đồ đệ
- Đi!
Đưa tay điểm lên, hạc giấy giống như sống lại, cánh giấy chậm rãi vỗ, bay khỏi lòng bàn tay lão đạo, bay lên bầu trời đêm, hướng phía phía đông dần dần nổi lên màu trắng bạc hóa thành một đạo pháp lực lưu quang.
Nắng sớm phá vỡ khe hở mây đẩy lùi bóng tối, chiếu xuống tòa đại sơn mây mù quanh quẩn nào đó ở phương bắc, phi điểu xẹt qua biển mây cuồn cuộn, rơi xuống trên cây bên đường núi uốn lượn, nhìn lại một khối nham thạch lớn phương xa lồi ra trong rừng, lão nhân râu tóc đều trắng nhắm mắt ngồi xếp bằng, thềm đá phía sau uốn lượn mà lên, sơn môn cao ngất, từng mảnh từng mảnh rừng cây, trên viết hai chữ: Thừa Vân.
Vân khí bốn phía, lan tràn đi qua trên thềm đá là một bình đài khoáng đạt, gạch đất trắng đen hai màu, tạo ra Âm Dương to lớn, gần đó là lầu xá thành đống, kim sắc bình minh chiếu tới, vẩy tới vách núi, có chữ viết khổng lồ điêu khắc, màu sơn đỏ không biết bằng chất liệt gì viết ra chữ "Đạo".
Bên trong ánh nắng, có vẻ rộng lớn trang nghiêm.
Mà hai bên, đều là lít nha lít nhít chỗ trống, đều nhau xếp thành hàng, có khi có thể gặp hơi khói lượn lờ phiêu xuất, cũng có thể có thân ảnh ngồi xếp bằng, tĩnh tâm minh ngộ.
Nơi xa ánh mặt trời, có pháp lực lưu chuyển, phía dưới sơn môn có người ngẩng đầu lên, áo bào bồng bềnh, mở ra lòng bàn tay, để cho hạc giấy lưu chuyển pháp lực hạ xuống, chốc lát, tại tay người kia hóa thành một cái Hoàng Phù, phía trên hai hàng chữ viết, nhìn lên một cái, vội vàng đi vào trong lầu, hướng thủ vệ sư huynh đệ chắp tay, bước vào bên trong, tiếng gọi kính cẩn.