Chương 518: Ngày Mùa Hè Nóng Bức, Gió Thổi Mây Bay
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
Phía trước chân dung nhân vật, đốt hương quanh quẩn, lão nhân búi tóc lốm đốm trắng quét dọn lư hương, hướng tổ sư kê lễ.
- Trước mặt tổ sư gia vội vàng hấp tấp, thành thể thống gì.
Lão nhân kia xê dịch vị trí lò nhỏ, xoay người lại lau đi tro tàn trên tay, lúc này mới lên tiếng:
- Chuyện gì?
- Người Ngoại môn dùng hạc chi pháp đưa tin, Tử Tinh Yêu Đạo xuất hiện.
Lão nhân vừa ngồi xuống bưng nước trà dừng lại động tác, môn nhân thủ vệ ngoài cửa nghe được câu này, cũng nghiêng đưa mắt nhìn vào bên trong.
Tử Tinh Yêu Đạo....
- Bình!
Chén trà nặng nề thả trên mặt bàn, lão nhân nhắm mắt, một lát sau, đứng dậy trực tiếp vượt qua môn nhân báo tin tức, đi ra cửa phòng, hai tay chắp lại đưa về phái sau nhìn lại chữ "Đạo" to lớn trên vách núi đá .
- Loạn thế vừa định, yêu nghiệt hoành hành, chúng ta trảm yêu trừ ma, từ trước đến giờ không hưởng thái bình, Thừa Vân ở đâu!
Vách núi nơi xa, rất nhiều đạo âm thanh từ trong động truyền ra, xen lẫn cùng một chỗ.
- Chúng ta ở đây!
Lão nhân vung lên tay áo rộng, một thanh Pháp Kiếm bay ra treo phía sau lưng hắn, thanh âm hét to:
- Theo ta trảm yêu trừ ma ——
Pháp âm hùng hồn, vang vọng sơn môn, dày đặc chỗ trống kia, trong nháy mắt sáng lên từng đạo từng đạo pháp quang, từ giữa bắn ra tựa như lưu tinh.
....
Từng đạo từng đạo pháp quang xẹt qua bình minh bắn về phía chân trời, tin tức coi đây là trung tâm đồng thời bay về các hướng sơn môn tu đạo, tin tức Tử Tinh Yêu Đạo năm đó làm loạn lại lần nữa xuất hiện như chảo dầu nóng bỏng dội xuống một nồi nước sạch, sôi trào lên.
Phía đông nam Ly Hỏa môn, lần lượt từng thân ảnh vượt qua đám người, đi theo vài vị trưởng lão trong môn nhanh chóng xuống núi, mà đại châu trung bộ, Tụ Linh Phủ ẩn nấp nhân gian cũng hưởng ứng người trong đồng đạo hiệu triệu, chạy tới Trường An.
Tin tức Tử Tinh Yêu Đạo xuất hiện lần nữalưu truyền giữa những người tu đạo, biết được, không biết được đều đang ngôn truyền, hoặc tiến đến trợ trận, tốp năm tốp ba kết bạn mà đi, lúc đi ngang qua chân núi, lưng vác hộp gỗ, thân ảnh một đại hán khôi ngô nằm bên trên nham thạch dễ chịu phơi ánh nắng, cũng bị mời xuất hiện.
- Yêu kia rốt cuộc là cái gì để cho nhiều người trong đồng đạo tiến đến như vậy?
- Huynh đài cũng không biết? Tử Tinh Yêu Đạo kia, năm đó làm hại một phương, đồ sát bách tính một cái trấn, sau đó ăn vô số người tu đạo, vài đại tông môn phí hết rất nhiều khí lực mới kích thương hắn, bây giờ lại xuất hiện, tự nhiên muốn đi qua giúp đỡ một hai, hàng yêu trừ ma!
- Con yêu kia là vật gì thành tinh?
- Ta cũng là nghe nói, tựa như là một con cóc.
Hán tử râu quai nón đồng hành cùng bọn hắn dừng bước chân lại, nhăn mày rậm.
- Con cóc… Dường như bên cạnh Lục đạo hữu cũng có, hẳn là.....
Mấy người cùng đường dừng lại, quay đầu nhìn hắn:
- Vị đạo hữu này, thế nào? Có thể có nghi hoặc gì?
- Không có gì.
Hán tử kia chính là Yến Xích Hà một mình hành hiệp trượng nghĩa, hắn lắc đầu:
- Không chuyện gì, chính là ưa thích độc lai độc vãng đã quen, nơi này cách Trường An cũng coi như không xa, ta một mình đi qua là được. Các vị, cáo từ!
Từ biệt mấy người tu đạo, Yến Xích Hà chuyển một phương hướng lách qua lộ tuyến bọn hắn đi, đối với nghi hoặc trong lòng, tự nhiên cần tìm tới Lục Lương Sinh mới có thể giải thích .
Chỉ mong không phải con cóc bên cạnh Lục đạo hữu....
Bước chân dần dần tăng tốc, xuyên qua trong rừng, ánh nắng rơi xuống đất từng đạo từng đạo, đi đến Trường An.
Ánh nắng lan tràn trong mây, địa giới Bắc Tề đi xa, đại sơn như là Phật Đà nằm ngang kéo dài, chuông sớm xa xăm vang lên.
Đông ~~ đông ~~~
Tiếng chuông hùng hậu cổ điển quanh quẩn trong núi, tiếng chuông ngâm ở mảnh đất này, bên trong khách hành hương, du khách lui tới trong núi ngồi trên bàn đá xanh quanh đường núi, thưởng thức, hoặc thành kính hướng vô số phật tượng trên vách núi lễ bái.
Đám người ra vào bên trong Vạn Phật Tự, Pháp Tịnh hòa thượng thân như Di Lặc trông coi đóng chặt cửa, một đoạn thời khắc, thiền môn mở ra, hắn mở to mắt đứng dậy quay đầu, một thân hình gầy còm, lão hòa thượng râu quai nón trắng xám chậm rãi đi ra.
- Sư..... Phụ!
Pháp Tịnh vỗ tay khom người.
- Pháp Tịnh!
Lão hòa thượng tên là Trấn Hải một tay dựng thẳng pháp ấn trước ngực, một tay khác lấy ra Tử Kim Bát cung phụng giữ ở trong tay, nhẹ nhàng chậm chạp nói, có uy nghiêm để cho người ta khó mà kháng cự, vẻn vẹn nhìn lại một chút, như là Nộ Mục Kim Cương bên trong phật pháp.
- Theo ta ra chùa.
- Rõ!
Hòa thượng mập nghiên đầu một chút, chẳng biết tại sao đi theo sư phụ ly khai, sau đó đi hướng dưới núi, bất quá, rất lâu không có ra ngoài, trong lòng Pháp Tịnh bao nhiêu cũng có chút thoải mái, không biết Lục thí chủ còn đang du lịch không, nếu như gặp phải, trắng đêm cùng hắn tâm sự cũng tốt.
... À, còn có Tôn đạo trưởng.
Nnghĩ đến đó, khóe miệng đầy đặn cười trộm một cái, rất nhanh tiếp tục che giấu, đi theo phía sau sư phụ, một đường về phía Tây.
....
Cùng lúc đó, cửa tây Trường An, bên trong biển người rộn ràng, bàn hàng cao giọng rao hàng, kéo khách kêu to ồn ào, Lục Lương Sinh dắt lừa già mang theo Trư Cương Liệp một đường xuyên qua phố dài phồn hoa, không dám ở Mẫn phủ, tùy ý tìm khách sạn, rửa mặt một phen, đổi lại áo quần, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái đi hướng Ly Sơn, tiếp Ly Sơn Lão Mẫu mới xem như hoàn thành nhiệm vụ.
Bên trong giá sách lung la lung lay, mí mắt thân ảnh ngắn nhỏ nhảy một cái.
- Lương Sinh à, nhanh làm xong việc trở về Tê Hà Sơn, mí mắt vi sư gần nhất nhảy rất nhiều, luôn cảm giác có người nhớ thương vi sư.
Đạo Nhân cóc toàn thân băng vải, trên đầu cũng quấn một vòng, buộc thành nơ bướm, chống đỡ cái cằm nhìn xem chân núi bên ngoài ngày mùa hè xanh tươi.
Trong lòng nổi lên một tia dự cảm không tốt.
... Ra ngoài một chuyến làm cho toàn thân tổn thương, phải sớm quay lại điều dưỡng một phen, sợ chống đỡ không đến lúc tu phục Yêu Đan.