Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 519: Đến rồi đến rồi

Chương 519: Đến rồi đến rồi




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh nắng xuyên qua đồng cỏ xanh lá nơi chân núi, pha tạp trên đường núi, từng trận lại từng trận tiếng ve kêu vang, âm thanh chuông đồng đinh linh đang đang từ chân núi chậm rãi truyền đến.

Thư sinh, hắc hán, đi theo phía sau là một con lừa già lên từng đoạn từng đoạn thềm đá.

Lá cờ "Phụng Tử Trà" tung bay phấp phới, ngoài quán trà, một nữ tử váy áo màu vàng lễ phép tạ ơn hỏa kế của quán trà đưa tiễn, nhìn thấy bên này đi lên hai người một lừa, khóe miệng cười cười, cũng không nói chuyện, dọc theo đường đi tới chỗ thư sinh, hỏa kế thấy thế môi hơi run run, bỗng nhiên khóc lớn lên, nắm khăn lau ở ngực, tê tâm liệt phế kêu khóc chạy chậm trở về quán trà.

Oa oa ——

Tiếng khóc đi xa phía sau, tới nửa ngày Lục Lương Sinh mới kịp phản ứng là xảy ra chuyện gì, cười khổ lắc đầu, nắm con lừa già đuổi theo nữ tử kia.

- Cô nương đi theo bên cạnh Lão Mẫu, cũng có đại tạo hóa, tội gì lại trêu đùa phàm nhân, làm hắn thương tâm.

Nữ tử kia mang theo bình trà, đi ở phía trước cũng không quay đầu lại, nói khẽ:

- Thương tâm tốt hơn si tâm, không thể gần nhau, làm gì đòi hỏi quá đáng, Lục công tử cảm thấy ta nói đúng không?

Lời này để cho Lục Lương Sinh có chút cảm thụ, không khỏi nhớ tới Mẫn Nguyệt Nhu, người tu đạo tuế nguyệt mênh mông, nếu tiến tới về sau chưa hẳn cùng nhau đi qua một đời.

Không đợi thư sinh trả lời, Trư Cương Liệp ở một bên cướp lời, chạy nhanh theo phía sau nữ tử, liên tục gật đầu.

- Nữ Bồ Tát nói đúng, nói đúng! Lão Trư ta chính là nghĩ như vậy.

Trong tiếng ve kêu, qua đường nhỏ giữa sườn núi, lữ nhân cũng ít đi dần, càng ngày càng hoang vu, dần dần không nhìn thấy bóng người đâu nữa, Lục Lương Sinh đi theo nữ tử áo vàng đi tới vách núi trước đó, lần này không cần thi lễ, theo đối phương trực tiếp xuyên thấu qua vách núi, đi tới một thiên địa khác của Ly Sơn Lão Mẫu.

Hồ điệp vòng quanh biển hoa bay tán loạn nhảy múa, hình dáng dãy núi phương xa thấy có Tiên Hạc giữa mây mù đang kêu vang lên, trong sương mù giương cánh vạch ra một đạo quỹ tích.

- Sư phụ, lão Trư, các ngươi ở chỗ này chờ ta.

Lục Lương Sinh quay đầu hướng Đạo Nhân cóc ở cửa nhỏ trong gian riêng thăm dò nhìn ra còn có Trư Cương Liệp, căn dặn một câu, sau đó đi theo nữ tử tới rừng xanh phía trước, run tay áo lên, mặt hướng rừng cây cung kính chắp tay thi lễ.

- Lục Lương Sinh bái kiến Lão Mẫu, ta đã từ Lưỡng Giới Sơn trở về.

Phía trước rừng xanh không có động tĩnh gì, cành cây chỉ nhẹ lay động trong gió vang lên sào sạt, chốc lát, Lục Lương Sinh nghe được âm thanh của lão phụ nhân, ôn hòa hiền lành ghé vào lỗ tai hắn vang lên.

- Nghĩa đệ dưới chân núi của lão thân thế nào rồi?

Có nên nói rõ sự thật hay không? Hay là lấy đầu khỉ kia trấn an thuyết pháp nói cho Lão Mẫu?

Lục Lương Sinh hơi lúng túng một chút, nếu nói rõ sự thật thì không biết có thể khiến Ly Sơn Lão Mẫu phẫn nộ hay không, suy nghĩ một lát, một lần nữa phối hợp từ ngữ, liền nói:

- Bẩm Lão Mẫu, Hầu Vương dưới núi không được tự do, tịch mịch khổ ách, bất quá là để cho vãn bối trở về chỗ Lão Mẫu nói hắn sống rất tốt, vô bệnh vô tai không phiền não, còn nói tương lai sau khi được thoát ra sẽ để cho vãn bối dẫn hắn xem khói lửa nhân gian, hưởng thái bình phồn hoa.

- Cái con khỉ này...

Ở giữa rừng xanh, Ly Sơn Lão Mẫu vang lên một tiếng ngữ khí không biết là cao hứng, hay là sầu khổ.

-... Sớm có ý nghĩ này, cũng sẽ không rơi xuống kết cục này, Lục Lương Sinh.....

Nghe được kêu tới tên mình, thư sinh chắp tay lên, yên tĩnh nghe những lời kế tiếp lão phụ nhân nói.

-..... Đệ tử ngươi thân hình đã phục hồi như cũ, đem hắn mang trở về đi, nhớ lấy đừng lại lẫn vào chuyện vương triều nhân gian, cũng không cần nói cho hắn biết đã tới qua ta chỗ này tìm kiếm trợ giúp.

- Lương Sinh tạ ơn Tử Nguyên Quân.

Nghe được Khuất Nguyên Phượng không sao nữa, Lục Lương Sinh không dám thất lễ, cung kính thi lễ một cái, dù sao nhiều lễ thì không bị trách, kính một kính, sẽ không thiếu khối thịt, nói không chừng còn có thể kết thiện duyên.

- Chờ một chút.

Thư sinh đang muốn đi theo nữ tử áo vàng rời khỏi, âm thanh Ly Sơn Lão Mẫu lần thứ hai truyền đến.

- Phúc họa song tê, lần này đi trên đường gặp trở ngại, còn nhớ cẩn thận, Pháp bảo Sơn Hải Mênh Mông mới có được phải dùng thật tốt, chớ phụ tiền nhân vun trồng, nhân quả luân chuyển, đi thôi.

‘Lão Mẫu nói lời này..... có ý tứ gì?’

Lục Lương Sinh thi lễ, vừa đi theo nữ tử áo vàng vừa suy nghĩ lời này, hắn quay đầu lại nhìn rừng xanh, ánh mắt lộ ra nghi hoặc.

- Chẳng lẽ đang khuyên bảo ta?

Đi tới hàn đàm sơn tuyền, trong Trạc Trần Trì, hàn thủy yên lặng, từng sợi bạch khí tràn ngập xen lẫn bệ đá xung quanh, thân thể nằm phía trên mỗi giờ mỗi khắc đều đang tư dưỡng.

Lục Lương Sinh làm pháp thuật ngự thủy thả nước qua trên mặt nam nhân kia, trên bệ đá, khuôn mặt đồ đệ khôi phục nét hồng nhuận như ngày xưa, làn da ít đen nhánh đi một chút, ngực bụng hơi nhấp nhô, nói rõ thân, hồn đã dung hợp.

Có thể cảm nhận được khí tức quen thuộc, hai con ngươi khẽ run, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy sư phụ ở trước mắt, Khuất Nguyên Phượng suy yếu mở miệng.

- Sư phụ...

- Không cần nói, nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi, bớt lưu lại mầm bệnh.

Lục Lương Sinh duỗi ngón tay ra điểm nhẹ trên mi tâm đồ đệ, Khuất Nguyên Phượng lúc đầu còn muốn há to miệng, tầm mắt nhắm lại, đầu lệch ra đi bên cạnh, đã ngủ mê man.

- Co lại!

Vừa bấm chỉ quyết, thân thể nằm trên bệ đá cấp tốc co lại lớn đến chừng bàn tay, thư sinh nâng hắn lên thả đến túi trong tay áo, lúc này mới đi qua bên cạnh nữ tử, hướng nàng thi lễ.

- Chuyện đã xong, còn xin cô nương đưa chúng ta đi ra ngoài.

- Lục công tử, mời.

Nữ tử áo vàng cúi thấp người khẽ chào, đi ở phía trước dẫn đường, không bao lâu đã trở lại giữa biển hoa nơi mà Trư Cương Liệp cùng Đạo Nhân cóc đang chờ bọn hắn.

- Lương Sinh, đồ tôn như thế nào rồi?

Đạo Nhân cóc toàn thân băng vải đứng ở trên đầu lừa già thăm dò.

Lục Lương Sinh vỗ vỗ tay áo rộng, đem Khuất Nguyên Phượng đang ngủ yên nâng ở hai tay, lúc này mới khiến cho con cóc yên lòng, băng vải quấn trên đầu thắt thành nơ con bướm lắc lư, chép miệng một cái rồi quay người trở lại gian riêng trong giá sách.

- Vậy là tốt rồi, tốt xấu gì cũng là đồ tôn của lão phu, không sao liền tốt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch