Bên này, Lục Lương Sinh hướng nữ tử kia cáo biệt, lúc rời khỏi cũng rừng xanh cũng yên tâm chắp tay khom người, kêu Trư Cương Liệp đang còn muốn tiến tới chỗ nữ tử lôi kéo làm quen kia, lại kéo con lừa già đi ra khỏi thiên địa nơi đây, trở lại bên ngoài điện Ly Sơn Lão Mẫu.
Ánh mặt trời nghiêng qua, trên đỉnh hương được đốt đang chầm chậm thăng lên trên không giữa đại điện, sương mù quanh quẩn, lữ nhân lui tới nói cười, tiểu thương kêu to quà vặt, chào hàng hương nến tiền giấy, tâm tình Lục Lương Sinh thư sướng nhìn hết thảy.
"Khói lửa nhân gian, đi đến chỗ nào cũng đều làm người khác vui vẻ. "
Nghĩ đến đồ đệ bây giờ cũng đã cứu được có thể nên trở về Tê Hà Sơn liền cùng sư phụ đang ở gian riêng, còn có Trư Cương Liệp cùng nhau trở về, hai yêu tự nhiên không phản đối, một là muốn phải trở về tu phục thương thế, một mặt khác còn băn khoăn chuyện thư sinh sẽ vẽ cho hắn một bức chân dung của Nguyệt nhi mặc áo mỏng.
- Cái kia đi thôi đi thôi, còn trì hoãn cái gì.
- Đúng vậy, Lương Sinh, nếu đợi tiếp nữa, vi sư cảm thấy sợ là sẽ làm thương thế quá nặng.....
Con cóc vừa nghĩ tới thụ thương gần đây sẽ không có ngày khôi phục nhanh, trong lòng liền có cảm giác sợ hãi, giống như có chuyện muốn tới.
- Được, vậy đi một chuyến đến Trường An, nói với Vũ Văn Thác một tiếng.
Lục Lương Sinh thu dọn áo bào một chút, thừa dịp trời còn chưa có tối, nắm dây cương đi đến trên đường núi, đi ngang qua quá trà kia, khóe mắt hỏa kế trong tiệm còn mang theo nước mắt, bất quá đã không sao, vẫn bưng nước trà bận trước bận sau, nghĩ đến cũng không có thời gian để cho hắn thương tâm, không được bao lâu, tự nhiên cũng sẽ quên....
Từ Ly Sơn xuống tới đến Trường An khoảng hai ba mươi dặm cước trình, nói chung trước lúc đóng cửa thành là sẽ tới nơi.
Xuống phía sau núi, con đường trở nên bằng phẳng, Lục Lương Sinh cũng không vội mà đi đường, cùng Trư Yêu đã hóa thành hắc hán vừa đi vừa trò chuyện, hướng cửa thành đi qua.
Trời chiều như triều tịch vọt tới, hà quang nung đỏ tầng mây, làm cho thành trì to lớn xa xa như khoác lên một tầng đỏ hồng.
Oa —— oa oa ——
Mấy con quạ bay qua mảnh tà dương này rơi xuống một thân cây trên con đường gần đó, đứng ở ngọn cây nhìn hai người một lừa đi qua phía dưới, mắt chim bị lệch, nhìn lại phương hướng xa hơn, một đạo lưu quang xẹt qua bầu trời. Sau đó, càng nhiều quang mang là thứ mà thường nhân không cách nào nhìn thấy theo nhau mà tới.
Lừa già bất an dừng lại, lôi kéo dây cương, Lục Lương Sinh tương tự cũng cảm nhận được pháp lực lưu chuyển, ngẩng đầu lên, một đạo pháp quang xẹt qua đáy mắt, lặng yên không một tiếng động rơi vào quan đạo cuối cùng.
Một đạo sĩ lão nhân ghim trâm cài tóc, một thân đạo bào màu đậm, tóc mai điểm bạc không coi ai ra gì đi qua bên cạnh lữ nhân, tiểu thương, hướng Lục Lương Sinh nhìn tới.
Mặt không biểu tình nâng hai tay lên, chắp tay.
- Bần đạo, Thừa Vân Môn, không biết vị người trong đồng đạo này có biết được một Yêu Quái gọi Tử Tinh hay không, còn xin chỉ dẫn.
Két két ~~
Cửa nhỏ gian riêng trên giá sách đẩy ra, Đạo Nhân cóc nhô đầu ra, lộ một đôi mắt cóc tại ngoài băng vải, lập tức ngưng thực.
- Lại biết rõ lão phu ở chỗ này... Không thể liên lụy Lương Sinh, đi nhanh thôi!
Hai chân kéo căng bắn ra, thả người nhảy ra gian riêng, sau đó.....
Kéo căng dây thừng bên hông, trực tiếp treo ở phía dưới cửa nhỏ, lung la lung lay, tứ chi giãy dụa lung tung trong chốc lát, nhìn thấy lão đạo đối diện trông lại tầm mắt, ổn định cơ thể, cứ như vậy dán tại giữa không trung, vây quanh đôi màng, âm thanh uy nghiêm.
- Nhìn cái gì vậy, lão phu cũng không phải Tử Tinh.
Ánh tà dương đỏ hồng bao phủ cả con đường, nơi cửa thành đều là tiếng người nói cười ồn ào.
Gần gần xa xa, người đi đường qua lại tựa như nhìn không thấy lão đạo ở giữa quan đạo, sĩ tốt vẫn đang cười nói tiếp nhận kiểm tra người qua cửa thành như cũ.
Lão đạo gật đầu mơn trớn râu quai nón, đưa tay ra, Pháp Kiếm sau lưng "Keng" một tiếng bay ra khỏi vỏ, rơi xuống trong tay hắn, nghiêng nghiêng rủ xuống bên chân.
- Tử Tinh Yêu Đạo, bần đạo biết là ngươi, hiện ra chân thân đi!
Đối diện, lừa già nghiêng cổ nhìn lại phía sau, Đạo Nhân cóc treo dưới giá sách lắc lắc người, sử dụng bốn màng ra sức tránh thoát dây thừng bên hông rơi trên mặt đất, chịu lấy băng vải đánh ra nơ con bướm trên đầu đứng lên.
"Chết tiệt..... Lão phu quấn thành dạng này đều nhận ra được?"
Con mắt chuyển động vỗ vỗ tro bụi trên thân, kít kít kít kít đi lên trước, một đạo âm ảnh che đậy tầm mắt, Lục Lương Sinh phía trước mặt đưa lưng về phía hắn, nghiêng mặt qua thấp giọng nói.
- Sư phụ, để cho ta tới ứng đối đi.
- Lương Sinh, ngươi trở về.....
Không đợi Đạo Nhân cóc nói xong, Lục Lương Sinh đã quay lại mặt, hướng qua lão đạo kia chắp tay thi lễ, chỉ cần không vừa thấy mặt liền động thủ, dù sao cũng nên quay lại chỗ trống.
- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn, gặp qua đạo trưởng.
Đối diện, lão đạo sĩ râu quai nón khẽ vuốt cằm dò xét thư sinh, tay cầm kiếm nâng lên thi lễ, cảm nhận được cảnh giới đối phương, nhịn không được mà nhẹ gật đầu, ánh mắt lộ ra một tia tán thưởng.
- Vị Lục đạo hữu này tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như vậy, xem ra tư chất ngút trời, không biết là cao nhân môn hạ vị nào, vì cái gì lại cùng yêu vật làm bạn.
- Tạ đạo trưởng tán dương.
Lục Lương Sinh rũ tay xuống, nhìn thấy đối với với với phương cũng rủ Pháp Kiếm xuống, vung áo dài ẩn đi, pháp thuật cách âm đem vài chục trượng xung quanh bao phủ vào.
-..... Vãn bối không môn không phái, bất quá may mắn có thể bước vào tu hành, mà Tử Tinh Đạo Nhân trong miệng đạo trưởng kia chính là gia sư của ta, vị hắc hán bên cạnh này chính là bằng hữu của ta.
Lão đạo sĩ liếc ánh mắt qua đại hán lông đen, toàn thân nồng đậm yêu khí, thường nhân không nhìn ra, hắn há có thể không nhìn ra?
- Là một yêu loại, còn là heo rừng thành tinh.
Trư Cương Liệp lộ ra nguyên hình, hai tai lớn hồng hộc phẩy phẩy, trừng lên mắt to như chuông đồng, chỉ chỉ chính mình, hơi có chút vô tội.
- Các ngươi nói tới nói lui, lôi lão Trư ta làm cái gì?
Trư Cương Liệp hất ống tay áo lên, đi đến một bên:
- Các ngươi đánh các ngươi, lôi ta vào làm cái gì, thực sự là…