Chương 522: Người kết thiện duyên rộng, tất có nhiều giúp đỡ
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
Bóng đêm hạ xuống, nhà nhà trong thành đốt đèn lên, sĩ tốt dò xét trên tường thành, trong mắt không có vật gì quan đạo ngoài thành, tại vùng quê, một đạo nhân ảnh xông phá bóng tối, cầm kiếm từ giữa không trung hạ xuống, lấy lão đạo sĩ làm trung tâm, hiện ra nửa vòng tròn.
- Bên này!
- Đuổi đến rồi!
- Thế nào còn không có đánh nhau? !
- Lão phu cảm nhận được yêu khí Tử Tinh Yêu Đạo, mau cùng lên, ở bên này!
Gió đêm thổi lất phất, tiếng bước chân sàn sạt, nương theo tiếng người ồn ào, từ bốn phía rừng hoang lay động xông ra, những người này phục sức khác nhau, có nam có nữ, phụ đao cầm kiếm, hoặc binh khí hình thù kỳ quái, phía trên có nhiều vết tích pháp quang, đều là tiểu tông tiểu phái gần đó, cũng có các tán tu, có tới hơn trăm người.
- Đuổi đến rồi, con cóc bên kia chính là Tử Tinh Yêu Đạo!! Lần trước ta đã gặp qua hắn!
Có người quát to lên, cũng có âm thanh hướng người bên kia chắp tay nói:
- Chư vị đạo hữu Thừa Vân Môn, chúng ta cùng đi trợ trận, cùng một chỗ trảm yêu trừ ma!
Đám người ngoài lờ mờ, một đại hán râu quai nón vác lấy hộp gỗ đặt lên ngọn cây, ngẩng đầu nhìn lại trên đường, một thư sinh thân bạch bào cầm kiếm hơi khom người.
Mày rậm nhíu chặt, nắm đấm đè ở thân cây liên tiếp nhẹ vang lên tiếng xương cốt "Ken két".
- Thật là Lục đạo hữu..... Thế này phải làm như thế nào cho phải...
Yến Xích Hà cắn răng một cái, thân thể vừa động đậy, đột nhiên một âm thanh từ rừng hoang phía sau lưng hắn vang lên.
- Tru sát Tử Tinh yêu nghiệt, còn thiếu Ly Hỏa Môn ta!
Tàng cây điên cuồng dao động, hơn mười đạo nhân ảnh đưa mũi giày điểm qua lá cây, cùng nhau tung bay hạ xuống, người cầm đầu kia có cái trán lồi, mặt mũi tràn đầy râu ria, râu quai nón xoã tung, nhìn kỹ phía dưới, lại nhìn ra màu đỏ sậm.
- Còn có Tụ Linh Phủ ta!
Bên kia hơn mười người vừa dứt lời đi tới, có hơn hai mươi người khác mặc áo mỏng họa tiết hình may màu xanh, cầm trường binh pháp khí trong tay xuất hiện, trong đó một người, râu dài dưới cằm nửa xích, thanh y thanh bào, khí chất nho nhã, hướng Thừa Vân, Ly Hỏa chắp tay, liền chuyển đi đến những người tu đạo vì trảm yêu trừ ma mà đến kia.
Lúc này mới nhìn về phía trước một thư sinh một lừa, ánh mắt sau đó rơi xuống thân ảnh thấp bé trước thân thư sinh.
- Tử Tinh Yêu Đạo, không ngờ thật là ngươi, mối thù mười lăm đệ tử trong môn ngày đó, hôm nay nên được kết thúc.
- Chậm đã!
Thừa Vân lão đạo bỗng nhiên cất lời, giơ tay lên để cho tu sĩ ba bên muốn động dừng lại, nhìn lại thư sinh đối diện chịu một kiếm của hắn, bất quá hai mươi có thừa, nhưng từ một tán tu đến Nguyên Anh, đúng là hiếm thấy.
- Vị Lục đạo hữu này, ngươi thiên tư phi thường, chúng ta đều là người trong đồng đạo, vì một yêu nghiệt mà chiến, không khỏi có chút đáng tiếc, ngươi cũng nhìn thấy, đồng đạo hàng yêu trừ ma khắp nơi đều đã chạy đến, căn bản không cơ hội có phần thắng, mong rằng vị đạo hữu này, niệm tu được không dễ, không cần uổng phí tính mệnh.
Bên kia, Đạo Nhân cóc xiết chặt màng cóc, muốn phóng đi tới đối diện, -Bình- một tiếng, thân kiếm rét lạnh cắm ở phía trước hắn, đính ở chân trước, quay đầu lại đã thấy thư sinh chống đỡ chuôi kiếm, chậm rãi ngồi thẳng lên.
- Lương Sinh, ngươi đừng quản, đây là chuyện của vi sư.....
- Sư phụ..... Ngươi lui ra phía sau.
Từng tia từng tia vết máu treo ở khóe miệng, gương mặt tuấn tú của Lục Lương Sinh hơi nghiêng, phát ra âm thanh, cầm kiếm đứng thẳng, ánh mắt lại đảo qua xung quanh từng người tu đạo cầm pháp khí trong tay.
Bước chân đi qua sư phụ, cầm chuôi kiếm giơ tay lên hướng bọn họ chắp tay, chậm rãi nói khẽ:
- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn, gặp qua chư vị.
- Lục Lương Sinh?
- Tên này có chút quen thuộc.
-... Vị ở Nam Trần đập Kim Loan Điện kia?
- Có thể thật đúng là người này, trước đó còn được Hoàng Đế Đại Tùy sắc phong cái gì Chân Nhân, còn cảm thấy hắn không tệ, không ngờ thế mà lại cùng đại yêu Tử Tinh Yêu Đạo đã ăn vô số người này ở cùng một chỗ.
Xung quanh có không ít người đã nghe qua tên Lục Lương Sinh, cũng không gấp động thủ.
- Xem tướng mạo người này, thân mơ hồ có mang Hạo Nhiên Chính Khí, hẳn là không phải hạng người gian tà kia mới đúng, chẳng lẽ trong đó có nguyên do khác? Chư vị không ngại trước hết nghe xem như thế nào.
- Ừm, nhưng không thể buông lỏng, lại để cho Tử Tinh Yêu Đạo chạy trốn.
Cho dù trong đó có người không phục, nhưng đoàn người đều là người tu đạo, chú trọng tu tâm dưỡng tính, có người nói như vậy tự nhiên tạm thời đè động tác xuống.
- Vậy được, nghe xem thư sinh này muốn nói gì.
Nhất thời, tiếng người bốn phía dần dần yên tĩnh.
Lục Lương Sinh thở sâu, vận khởi pháp lực xua tan cảm giác khó chịu ra khỏi người, ổn định tâm thần, hướng bọn họ nói lời cảm tạ một phen,
-... Tại hạ so với chư vị lại tu đạo ngắn ngày, không hiểu quy củ nhiều như rừng trong tu đạo, nhưng cũng biết được, có ân báo ân, có thù báo thù, vừa rồi nghe vị đạo trưởng kia nói, sư phụ ta hại...
Lời nói đến bên miệng, còn chưa nói xong thì một trận gió mạnh thổi tới, chấn xây thiên địa mãnh liệt mà đến.
- Ngã phật từ bi ——
Gần gần xa xa, chân núi, tường thành đều đang vang vọng, binh sĩ trên thành nghe phật hiệu thì ngừng bước , nhao nhao chạy ra bờ tường nhìn quanh, nhìn bóng tối phía dưới, chân núi phương xa, ánh mắt lộ ra vẻ mê mang, căn bản không nhìn thấy một người nào cả.
Phía dưới tường thành, bóng người nhốn nháo, nghe ra tiếng người niệm phật , lập tức sôi trào.
- Lão hòa thượng Trấn Hải cũng tới, hắn không phải đang bế quan tu thiền sao?
- Khẳng định là phát giác được yêu khí Tử Tinh Yêu Đạo mới xuất quan.
Trong lúc nghị luận, Lục Lương Sinh nhìn lại một hướng khác, rừng hoang xông ra vài đoạn cành lá vén đi giữa không trung, một đạo nhân ảnh bay ra, giày sợi đay rơi xuống đất trong phút chốc chấn bay tro bụi.
- Nghiệt chướng, lại biết được bần tăng!!
Thân hình gầy còm kéo lấy tăng bào rộng lớn, một bước một dấu chân rầm rầm rầm cất bước chạy thẳng tới, vẻ mặt giận dữ tựa như Nộ Mục Kim Cương trong chùa miếu, tay áo phất một cái nhẹ nhàng bày ra, đơn chưởng khô gầy dựng thẳng bỗng nhiên đẩy ra một ấn.
—— Minh Tôn Hàng Ma Ấn, Đại Uy Thiên Long!
Phật pháp chưởng ấn bay thẳng đến Đạo Nhân cóc, chớp mắt là tới.
- Sư phụ thối lui!
Lục Lương Sinh trầm xuống, đón phật pháp phô thiên cái địa, thủ chưởng trong tay áo lật ra, trong lòng bàn tay bỗng nhiên sáng lên pháp quang chữ "Sắc", đồng dạng ngênh tiếp tới.