Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 523: Tội nghiệt của sư phụ, Lục Lương Sinh ta sẽ trả

Chương 523: Tội nghiệt của sư phụ, Lục Lương Sinh ta sẽ trả




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Sau một khắc, kim quang, pháp quang lam nhạt vang oanh một tiếng, quang mang trực tiếp đánh vỡ kết giới cách trở mắt thường phàm nhân nơi đây, sĩ tốt trên tường thành giơ tay lên che mắt, cả người tu đạo phía dưới trong lúc vội vã cũng chống đỡ pháp lực bị sóng nhiệt hai người kích khởi thổi áo bào bay phần phật, râu tóc bay ngược đến phía sau.

Chốc lát, pháp quang chạm nhau hơi lui, lão hòa thượng Trấn Hải một thân tăng bào đứng trong tầm mắt bọn hắn, bảo trì tư thái xuất chưởng, giẫm lên mặt đất cứ thế mà kéo về phía sau nửa trượng, mà thư sinh đối diện đồng dạng cũng bảo trì tư thế xuất chưởng, lại lui về phía sau một trượng, toàn thân kim quang bốn phía hình thành một vòng tròn, phía sau, còn có điện quang xanh trắng lấp lóe, chính là con lừa kia ở phía sau thư sinh dùng đỉnh đầu cùng với Trư Yêu một thân to béo đẩy cái mông lừa...

Ở giữa lông đen rậm rạp dày đặc một tầng mồ hôi, nghĩ đến bị phật pháp khắc chế, có chút không dễ chịu.

- Ngươi là bằng hữu của lão Trư ta, lão Trư ta liền giúp ngươi, chỉ tiếc binh khí còn chưa cầm lại, nếu không phải đám người người tu đạo này lại đến một đám, thì lão Trư ta đều giúp ngươi xử lý sạch.

Hừ gào hừ ~~

Lừa già cũng đi theo kêu lên một tiếng.

Lục Lương Sinh nuốt trở về cảm giác ngai ngái giữa cổ họng, gạt ra một tia cười:

- Tạ ơn.

- Cuồng vọng!

Đối diện, Trấn Hải lão tăng quét ngang cánh tay, ống tay áo vẩy mở lật bàn một tay ra, chẳng biết từ lúc nào lại có một bát vàng xuất hiện, hoành ra thủ chưởng hướng miệng bát phất một cái, lại có kim quang phật pháp phun ra.

- Bần tăng trước hết thu Trư Yêu ngươi.

Đúng lúc này, một tiếng thình thịch từ trong rừng truyền đến, trong bóng đêm đen kịt, một đạo hỏa diễm xé mở màu đen, hướng lão hòa thượng cấp tốc bay đi.

Trấn Hải lão tăng không nhúc nhích, râu xanh phủ động, hời hợt khoát tay, tay áo đem ngọn lửa kia đánh trật chuyển sang hướng khác bay ngược trở về.

- Một đám ức hiếp một người, xem thành cái gì?!

Một đạo hắc ảnh giẫm qua ngọn cây nhảy lên giữa không trung, đem hỏa diễm bay trở về bóp tại trong tay, rơi vào bên cạnh Lục Lương Sinh, mặt đất dưới chân giống mạng nhện vỡ vụn một vòng.

Lục Lương Sinh liếc mắt đi một chút, người kia toàn thân hắc y trường bào, mang theo mũ rộng vành, bên hông treo lấy mấy khỏa đầu lâu Yêu Quái khô khốc, một tay nắm lấy một thanh trường đao, tay khác chỉ là tay áo dài trống rỗng nhẹ nhàng tung bay.

Thư sinh nhếch miệng lên mỉm cười, hướng đối phương nhẹ gật đầu.

- Thiên Vệ.

Mũ rộng vành khẽ nâng, lộ ra khuôn mặt đầy râu ria.

- Một trận tương giao, ngươi và ta không cần khách khí, chấm dứt bên này, nhớ vào trong thành mời ta uống rượu.

- Uống rượu thế nào có thể thiếu Yến mỗ ——

Một đạo âm thanh khác truyền đến, đại hán râu quai nón lưng vác hộp gỗ cũng từ trong rừng ra tới bay vút đi tới bên cạnh thư sinh, cùng Tả Chính Dương một trái một phải.

Tay hắn vỗ đáy hộp, một thanh Ngọc Kiếm bay ra treo giữa không trung.

- Chư vị, Yến mỗ ân oán rõ ràng, thư sinh này chính là tri giao hảo hữu, không thể không giúp, đắc tội!

Trấn Hải lão tăng nhe răng nhìn hai người tu đạo đột nhiên xuất hiện, một người tu vi còn thấp, không đáng để lo, một người khác cõng hộp gỗ tu vi tinh xảo, hắn giận đến râu tóc dựng lên, nhìn hắn chằm chằm hai người.

- Người tu đạo chúng ta trảm yêu trừ ma, chính là thuận Thiên Đạo mà đi, các ngươi.....

- Sư phụ!!

Giữa không trung một đạo nhân ảnh lấy tăng y màu hơi vàng đỏ rớt xuống mặt đất, tóe lên vô số trần ai, hình thể phiêu phì, cùng Trư Yêu bên kia không thua bao nhiêu, nhìn lại Lục Lương Sinh, lại nhìn lại lão tăng râu xanh gầy còm.

- Sư phụ, nhưng… không… không cần gấp, Lục đạo hữu, không phải ác nhân.

Lão tăng trừng tròng mắt xoay đầu lại:

- Ngươi cũng biết người này?

Pháp Tịnh cúi thấp mặt, nhưng lại nhẹ gật đầu.

- Đệ tử biết.

Cùng lúc đó, trên tường thành, nhìn thấy pháp quang đột nhiên hiển hiện, bỗng nhiên xuất hiện một đám người không rõ lai lịch, đầu tiên là kinh ngạc, sau khi kịp phản ứng thì vội vàng để cho người ta gõ tiếng trống truyền tin, nhưng không lâu sau một đạo mệnh lệnh truyền đến để bọn hắn mở cửa thành ra, chỉ thấy ở đường đi trong thành, một đạo thân ảnh sĩ tốt cưỡi ngựa cầm thương lao lên.

- Xảy ra chuyện gì?

- Hình như là thị vệ bên cạnh bệ hạ.

- Cẩn thận đỉnh đầu!

Một người nhắc nhở hô to, một trận gió lướt tới phía trên, mắt thường căn bản không có cách thấy rõ phía dưới, trong gió kia xen lẫn bóng người lướt tới dưới thành rơi vào đỉnh cây gần đó, âm thanh tề tựu pháp lực, hét to.

- Người tu đạo Các ngươi tụ tập tại Trường An là có chuyện gì, còn không mau mau tản đi!

- Hả?

Trong tầm mắt người kia đột nhiên nhìn thấy trong khung cảnh lộn xộn phía trước ngay trên đường có một vệt bạch sắc thì lập tức hiểu rõ xảy ra chuyện gì, đứng trên đỉnh cây chắp tay thi lễ.

- Lục Chân Nhân!

- Gặp qua Việt Quốc Công.

Lục Lương Sinh cũng chắp tay.

Hí hí hí hí.... Hí. ——

Tại cửa thành, Dương Kiên một thân kim giáp lúc này cũng mang theo binh mã ra đến cửa thành, tự nhiên nghe được lời tộc đệ nói, ánh mắt uy nghiêm đảo qua một đám người tu đạo xung quanh.

- Tu sĩ các ngươi không ở trong núi tu đạo lĩnh hội Thiên Cơ lại đến nơi này của trẫm tìm kiếm gì sao?

Đế vương nhân gian đều có một cỗ uy thế, vung tay lên, âm thanh hùng tráng.

- Vây lại!

Từng đội từng đội sĩ tốt trào lên, y giáp binh khí đụng vào nhau mang theo tiếng vang, hai bên lan tràn ra, đao binh rừng thương nghiêng san sát oanh một tiếng, phát ra tiếng hét to, cùng hai, ba trăm cung thủ trên tường thành cũng lắp tên giương cung lên, nhắm ngay qua.

Bầu không khí ngưng kết, hình thành khí thế giương cung bạt kiếm.

Bầu trời đêm trăng sao rậm rạp, nơi núi rừng phía xa kia có một ánh mắt nhìn hết tất cả những thứ này, nữ tử váy đỏ sa mỏng ngồi ở trên nhánh cây, cười nhẹ thu hồi ánh mắt từ trên thân thư sinh một thân bạch bào kia.

- Xem một chút là được, hai bên đã hình thành khí thế muốn đánh nhau, trên tay phu quân khó tránh khỏi không dính máu, người tốt này, một khi dính máu, so với người xấu còn ác hơn.

Hồng Hồ Yêu dưới tàng cây lắng nghe, Tri Chu Tinh gục đầu xuống.....

Gió thổi qua trong rừng, trong tiếng xào xạc, Lục Lương Sinh đè xuống thương thế, còn nghe có binh sĩ từ phương xa chạy đến, ánh mắt của hắn nhìn lại Tả Chính Dương, Yến Xích Hà, còn có Pháp Tịnh bị kẹp ở giữa kia.

Tầm mắt cuối cùng rơi vào trên thân sư phụ đang ủ rũ bên chân.

- Sư phụ..... Thật ra không cần đánh.

Đạo Nhân cóc ngẩng đầu lên, đồ đệ ở phía trên cười cười như những ngày bình thường vậy, bước đi lên đến phía trước đi.

- Chư vị.....

Lời nói trì hoãn ở trong cổ, Lục Lương Sinh nhẹ cất lời hướng người tu đạo bốn phía chắp tay khom người.

-... Tội nghiệt của sư phụ ta, Lục Lương Sinh đến trả.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch