Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 527: Vẫn Là Thiếu Niên Lúc Trước Kia

Chương 527: Vẫn Là Thiếu Niên Lúc Trước Kia




Trên mép giường, thư sinh bỗng nhiên nở nụ cười, nói:

- Ta vốn là thiếu niên ở sơn thôn, là một người bình thường, nếu như không gặp gỡ sư phụ, cũng sẽ mơ mơ hồ hồ sống qua cả một đời như thế, bây giờ pháp lực tu vi không còn, nhưng ta còn có quá khứ đã trải qua, hiểu rất nhiều đạo lý, rõ là không phải đúng sai, cho nên, vẫn là có lời.

Đạo Nhân cóc treo lấy hai đầu chân ngắn, nâng cao bụng, trong lòng vẫn còn băn khoăn.

- Nhưng bởi vì vi sư mới khiến cho ngươi mất đi tu vi, trong lòng ngươi, thật không trách ta?

- Người nào có không làm qua chuyện gì sai?

Lục Lương Sinh đưa tay đem sư phụ kéo qua, dán gần thêm một ít.

- Năm đó thời điểm lần đầu gặp mặt nhau đã dùng pháp thuật linh tinh qua mấy lần, có một lần theo phụ thân vào thành mua bút mực liền dùng pháp thuật ép mua một lần, năm đó sư phụ từ một con cóc tu luyện thành yêu, không có người chỉ dẫn, mới làm rất nhiều chuyện sai, ít nhất, hiện tại sư phụ cũng đã không phải Tử Tinh Yêu Đạo lúc trước kia, mà là một người chú trọng thức ăn, y phục!

- Trong lòng ngươi không oán vi sư thì tốt rồi.

Con cóc nhẹ nhàng thở ra một hơi, đôi màng chống đỡ phía sau, nâng cao bụng, cùng đồ đệ ngồi xem bình minh bên ngoài.

Không bao lâu, Lục Lương Sinh bỗng nhiên mở lời:

- Sư phụ, chúng ta trở về Tê Hà Sơn đi.

- Hiện tại? Ngươi đang bị thương.....

- Đã không sao.

Lục Lương Sinh từ mép giường đứng lên, tìm bút mực trong phòng, trải rộng trang giấy ra viết thư lưu cho Vũ Văn Thác.

"... Vi sư hoàn toàn mất hết tu vi, nhưng trong lòng cũng không thất lạc, ngươi không cần lo lắng, vi sư đã không có dạy bảo ngươi cái gì, chỉ có, để ngươi chiếu cố sư đệ thật tốt, đợi hắn tỉnh lại, không cần nói cho hắn hết thảy chuyện xảy ra hôm qua, tĩnh dưỡng thân thể thật tốt, tương lai lại tìm cơ hội vì nước xuất lực. Trước khi đi, vi sư lo lắng nhất thật ra là ngươi, một thân Thần lực không thể dùng linh tinh, cũng không được bởi vì chuyện hôm qua, ghi hận những tông môn đại phái kia."

Lưu loát viết xong mỗi một chữ, thổi thổi bút tích phía trên, sau đó mới gọi Trư Yêu dậy, mang theo Đạo Nhân cóc đi ra cửa phòng, nhìn thấy hành lang không người, chuyển đi đến chuồng lừa nơi trắc viện, giá sách còn treo trên mông lừa.

Nhìn thấy chủ nhân tới, con lừa già hưng phấn giương đầu lên, lẹt xẹt lấy móng chạy chậm tới gần, thân mật chà xát lấy áo bào thư sinh. Lục Lương Sinh cười cười, lại là đem dây cương bọc tại miệng mũi và cái cổ nó lấy xuống, ném đến trên mặt đất, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ trên đầu nó.

- Ngươi đi đi, ta đã hoàn toàn không có pháp lực, không có tư cách làm chủ nhân của ngươi.

Đi qua đem giá sách lấy xuống, cõng về phía sau, đột nhiên con lừa già đưa đầu qua, há mồm đem giá sách giữ chặt, dùng sức đong đưa đầu, vung lấy lông bờm.

Hừ a hừ a ~~

Vòng chuyển thân thể, đưa lưng về phía Lục Lương Sinh, ra hiệu đem giá sách thả lại lưng nó.

Nhìn cử động của con lừa già, Lục Lương Sinh cười lên, đưa tay khẽ vuốt lông bờm nó:

- Làm tọa kỵ cho một phàm nhân, ủy khuất cũng nguyện ý?

Con lừa già cúi đầu cắn dây cương, đưa đầu giao cho trong tay thư sinh, hướng Đạo Nhân cóc nhẹ hừ gọi, để cho hắn tranh thủ thời gian bò lên trên giá sách.

- Súc sinh này.....

Con cóc ướt đỏ mắt, hùng hùng hổ hổ theo dây thừng rủ xuống nơi gian riêng giá sách leo lên, trói lại phía sau, bên kia Lục Lương Sinh dắt qua dây cương, từ cửa sau rời khỏi, gặp được người hầu trong phủ cũng chỉ thuận miệng qua loa hai câu, trực tiếp đi lên phố dài, chờ đến khi Vũ Văn Thác, Yến Xích Hà, Tả Chính Dương biết được liền chạy đến, một người một lừa đội lấy bình minh cùng hắc hán bên cạnh đi xuyên qua đường xá rộn rộn ràng ràng, đi về hướng cửa Đông.

- Sư phụ.....

Vũ Văn Thác nhìn tờ giấy trong tay, có chút khó chịu nói không nên lời, Tả Chính Dương, Yến Xích Hà từ trong tay hắn nhận lấy nhìn xem cũng thở dài, liền chắp tay hướng thanh niên cáo từ rời khỏi.

- Sư phụ ngươi đã nói như thế, cũng đã nghĩ thoáng, ngươi cứ chiếu trong thư mà làm, không cần phải lo lắng, cũng không cần đi tìm những tông môn kia gây phiền phức, cẩn trọng khi dùng thần lực.

Tả Chính Dương gật đầu:

-..... Sư phụ ngươi bên kia, vừa rồi ta cũng hơi nhớ nhung Phú Thủy Huyện, trở về nhìn.

- Đa tạ hai vị.

Vũ Văn Thác chắp tay cảm tạ một phen, một đường đưa hai người xuất phủ, đúng lúc đụng tới Dương Kiên, Dương Tố giả trang xuất cung, mang theo hơn trăm thị vệ tới, biết rõ Lục Lương Sinh đã rời khỏi.

- Đi rồi?

Dương Kiên bỗng nhiên chuyển đầu ngựa, rút ra cây roi quất lên mông ngựa, hét to:

- Giá!

Khoái mã đuổi theo hướng phía đông, bọn người Dương Tố vội vàng đuổi theo, phóng ngựa chạy vội xông qua phố xá sầm uất, cả kinh đám người né tránh, hán tử đẩy xe nhỏ nghiêng lệch ngã xuống quán ven đường, hỏa kế bưng nước canh bị va vào một phát, cong vẹo đánh tới đường phố, khách nhân vừa mới vào cửa nhất thời bị xối một thân ướt nhẹp.

Hơn trăm con chiến mã một đường chạy vội một mạch để mấy con phố gà bay chó chạy, xông qua cửa thành, xa xa nhìn thấy trên quan đạo, một bộ thân ảnh bạch bào nắm con lừa già đi chậm rãi.

Hí hí hí hí.... Hí. ——

Dương Kiên ghìm lại dây cương, chiến mã đứng thẳng người lên, nhìn lại bóng lưng phương xa, lớn tiếng hò hét.

- Lục tiên sinh —— -

Âm thanh xa xa truyền đến, trong ánh nắng, thân ảnh lôi kéo con lừa chậm rãi mà đi bỗng dừng bước xoay người lại, thấy Dương Kiên dẫn người cưỡi ngựa chạy đến.

Lục Lương Sinh tiêu sái tung ra hai tay áo, chắp tay lên, cũng như thư sinh lúc trước kia.

- Gặp qua bệ hạ.

Chiến mã tới gần trì hoãn tốc độ, không đợi ngừng chân, Dương Kiên xoay người nhảy xuống , nắm dây cương đi đến bên cạnh thư sinh.

- Lục tiên sinh, chúng ta cùng đi thôi.

- Mời.

Lục Lương Sinh lôi kéo dây cương, cười cười làm thủ thế mời, cùng hắn đi cùng một chỗ, hướng phía trước vừa đi vừa nói.

Ánh nắng thăng lên trong mây, đi ra thành trì to lớn, thương khách đi đường lui tới quan đạo, Lục Lương Sinh lôi kéo con lừa già quay đầu mắt nhìn một đám người đi theo, mỉm cười quay trở lại, cùng Dương Kiên tiếp tục đi từ từ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch