Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 528: Chấp Nhận

Chương 528: Chấp Nhận




- Bệ hạ đuổi theo, có chuyện gì sao?

- Nghe nói ngươi đi, đến tìm ngươi tâm sự.

- Vừa rồi, ta cũng có việc muốn nói với bệ hạ . Bây giờ ta đã không có tu vi, không tính là người tu đạo nữa, xin bệ hạ hãy thu phong hào "Chân Nhân" người phong cho ta trở về đi.

- Thật không thể khôi phục?

- Ta đây cũng không biết, bất quá tu vi pháp lực không còn, ngược lại toàn thân dễ dàng.

- Không còn tu vi liền không có trọng trách?

- Có thể đi là đi, phải nói trên vai không có trọng trách, như thế cũng không có khả năng, không quen nhìn chuyện, thì vẫn phải quản , chỉ là không còn pháp lực, phải tốn nhiều tay chân một phen.

- Ha ha, đây mới là Lục tiên sinh trẫm nhận biết!

Trong tiếng cười, Dương Kiên ngược lại mặt mũi tràn đầy vui mừng, nhìn lại lá xanh kéo dài bốn phía, chỉ vào bọn chúng quay đầu nhìn lại Lục Lương Sinh ở một bên.

- Xem những cảnh sắc này thật đẹp, bên ngoài có những thứ thật tốt nhưng trẫm lại là ít có cơ hội xem một chút.

Thư sinh theo tay hắn chỉ nhìn đến cảnh sắc, nhìn một hồi lại cười nói:

- Bệ hạ nói đùa, thiên hạ đều là của ngươi.

Dương Kiên khoát tay áo, vẻ mặt tràn đầy lơ đễnh:

- Là của trẫm thì lại như thế nào, Cửu Châu thiên hạ, trẫm không có cơ hội xem một lần, trong đó giấu bao nhiêu dơ bẩn, có bao nhiêu yêu tà làm loạn, cũng không nhớ rõ, Lục tiên sinh...

Nói đến đây, vị Hoàng Đế này tựa hồ cũng không bởi vì tuổi tác chênh lệch mà lãnh đạm, buông dây cương chiến mã ra, đứng ở đình nghỉ mát ven đường, hướng thư sinh chắp tay lên.

- Tiên sinh du ngoạn sơn thủy, bây giờ cũng đã qua nhiều năm như vậy, chuyện Nam Trần cũng nên buông xuống, theo trẫm vào triều làm quan thôi.

Lục Lương Sinh chắp tay khom người xuống hoàn lễ, buông thõng mặt trầm lặng một hồi, sau đó, cười cười, buông tay hướng đình nghỉ mát duỗi ra, mời Dương Kiên đi vào ngồi xuống.

- Bệ hạ, chuyện Nam Trần xưa, trong lòng Lục Lương Sinh cũng không lo lắng, chỉ là lúc này ta đã không có tu vi pháp lực, không có năng lực trợ giúp bệ hạ, từng tông môn ngoài cửa thành đêm qua bệ hạ cũng thấy được, người tu đạo lợi hại hơn ta như cá diếc sang sông, nhiều vô số kể, nếu như tìm ta vào triều làm quan, há không phải làm trò cười cho người khác sao.

Ngoài đình, con lừa già vẫy đuôi giương đầu trông lại, Dương Tố cũng ở đó nhìn Lục Lương Sinh, thị vệ đi theo xung quanh từng kẻ đều yên lặng, ngay trong bọn họ đã có người từng thấy vị thư sinh trong đình kia, thậm chí còn biết rõ con lừa trọc lông nhàn nhã gặm cỏ tản bộ bên kia có thể là một đầu thân thú đại diện cho điềm lành, lúc này gặp lại, vô ý thức mở túi áo , muốn đón thêm một ít "Mưa móc".

Giờ phút này, Hoàng Đế trong đình đứng dậy, mím chặt đôi môi, bỗng nhiên giơ tay lên khom người bái xuống.

- Lục tiên sinh, người khác thế nào trẫm không biết, mà tính tình tiên sinh ta lại là biết quá tường tận, trẫm là Hoàng Đế, là Thiên Tử, tiếp nhận người có năng lực nhưng không có đức chính là tối kỵ của quân vương, chỉ có tiên sinh có đức có tài, trẫm đã ba lần đến mời, cũng không oán nữa, còn xin tiên sinh xuất sơn, cùng ta cùng một chỗ để cho ngàn vạn lê dân bách tính Cửu Châu an cư lạc nghiệp.

Một đám thị vệ nhìn thấy Hoàng Đế khom người, từng kẻ đều quay đầu sang chỗ khác làm như không thấy, trên mặt Lục Lương Sinh có chút động dung, tiến đến đỡ Dương Kiên lên, nhìn qua đối phương đã hoa râm hai tóc mai, khuôn mặt già nua, trong lòng cũng vạn phần phức tạp....

Lúc có pháp lực, đối phương cầu hiền, ngược lại có thể hiểu được, nhưng hôm nay đã mất đi tu vi, biến thành người bình thường, còn có thể làm được như thế này, Lục Lương Sinh nhất thời không quyết định chắc chắn được.

Đỡ đối phương lên, lui về phía sau một bước, thư sinh chắp tay đi vái chào.

- Bệ hạ thành tâm, Lục Lương Sinh cảm nhận được...

Chậm rãi ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn lại Dương Tố ngoài đình, bên ngoài từng dãy thị vệ đứng thẳng bảo vệ, cùng với ngàn vạn sinh mệnh làm việc và nghỉ ngơi nơi thành trì phương xa.

Ánh mắt bị lệch, nhìn lại Dương Kiên đối diện, mím môi một cái, do dự rất lâu.

Khom người lại.

- Lục Lương Sinh, nguyện vọng cùng bệ hạ cùng một chỗ xem cảnh tượng thịnh thế!

- Lục đạo hữu!

Rốt cục nhìn thấy Lục Lương Sinh gật đầu, Dương Tố cũng vạn phần mừng rỡ, có chút kích động xông tới, vỗ tới bả vai thư sinh.

- Cho dù không có pháp lực, nhưng với năng lực của Lục đạo hữu so với những người chỉ biết trong núi tu đạo kia đã là mạnh hơn gấp trăm lần!

Một màn lời này trêu đến Dương Kiên ở bên cạnh cười ha hả, hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau cười càng lớn tiếng, khóe môi Lục Lương Sinh cũng giương lên cười cười.

- Bệ hạ, Việt Quốc Công, mặc dù ta đáp ứng, nhưng cũng không phải là hiện tại.

Hai người đối diện lập tức dừng lại nụ cười, Dương Tố có chút cuống lên:

- Lục đạo hữu, đây là tại sao?

Lục Lương Sinh bảo trì nụ cười, khoát tay áo ra hiệu Hoàng Đế còn có Dương Tố không cần bận tâm, hướng ngoài đình huýt sáo, lừa già vùi đầu gặm cỏ vui chơi nơi xa chạy tới.

Thư sinh dắt qua dây cương, đi ra đình nghỉ mát, hướng hai người cười nói:

- Ra đi lâu ngày rất nhớ nhà, trở về ở lại một đoạn ngày tháng.

Dù sao hắn cũng đã đáp ứng Trư Cương Liệp, dẫn hắn đi Tê Hà Sơn nhìn một chuyến, thuận đường còn vẽ tranh cho hắn, không thể thất tín, bây giờ pháp lực đã mất, Lục gia thôn cũng phải quy hoạch một lần nữa hắn mới có thể an tâm.

- Bệ hạ, cáo từ.

Nói xong, xoay người rồi trên lưng con lừa già, vỗ nhẹ một mông lừa, âm thanh giá sách két két két két lay động, dọc theo con đường dần dần từ từ mà đi.

Dương Kiên đuổi theo ra đình nghỉ mát, đứng ở giữa đường hô to:

- Lục tiên sinh, vậy ngươi khi nào trở về? Trẫm đem Quốc Sư chi vị giữ lại cho ngươi!

- Sang năm, thời điểm lá thu phiêu linh!

Âm thanh xa xa truyền đến, ngoài đình nghỉ mát, từng thị vệ đeo đao tiến lên, đứng ở phía sau Dương Kiên, sau đó, từng người đều giơ tay lên, cùng nhau khom người xuống.

- Chúng ta cung tiễn Quốc Sư!

- Chúng ta cung tiễn Quốc Sư!

Âm thanh của hơn trăm người vang lên xung quanh, chấn đến điểu tước trong rừng bay loạn, nơi xa kia, thư sinh ngồi trên lưng con lừa già đối lấy ánh nắng , hơi nghiêng qua mặt, cười cười phất tay.

Chuông đồng nhẹ lay động, đinh linh lạch cạch, dần dần từng bước mà đi trong mảnh bình minh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch