Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 529: Hẹn Năm Sau

Chương 529: Hẹn Năm Sau




- Cho dù không còn pháp lực, tính tình Lục đạo hữu này vẫn rất thoát trần, một lúc nhất thời cũng không đổi được.

Dương Tố nhìn qua hướng thư sinh đã đi xa, lắc đầu cười khổ một cái,

- Huynh trưởng không phải buồn bực hắn.

- Trẫm buồn bực cái gì? Cao hứng còn không kịp.

Thị vệ dắt thớt ngựa tới, Dương Kiên xoay người sang chỗ khác, xoay người bay lên, vòng chuyển đầu mã, cười to nói:

- Đi, hồi cung, hôm nay tâm tình trẫm thật tốt, theo ta uống rượu!

Hất cây roi lên quất vang, quát to.

- Giá! !

Phóng ngựa chạy như điên, Dương Tố và một đám thị vệ nhao nhao trên ngựa siết chặt dây cương, phi nước đại đuổi theo.

Móng ngựa ầm ầm chạy vội, tiêu thất sau cửa thành....



Ánh mặt trời lan tràn, ve kêu lúc lên lúc xuống ở trong núi, trên đường núi hẹp, thư sinh không còn pháp lực không cách nào điều động pháp thuật đi đường, đi qua một hồi, xuống lừa nắm lấy dây cương, ánh nắng xuyên qua dưới bóng cây từng đạo pha tạp.

Trong núi yên tĩnh, trong âm thanh chuông đồng, cửa nhỏ giá sách mở ra, Đạo Nhân cóc thò đầu ra, sau đó đạp chân vài cái, chậm rãi bò đi trên lưng lừa.

- Lương Sinh, ngươi phải đi làm Quốc Sư gì kia?

Thư sinh đi phía trước kéo lấy dây cương nhìn lại rừng cây rậm rạp, ở giữa khe hở ánh nắng đang ráấ gắt, mắt hắn híp lại nhìn ra ngoài một hồi lâu, sau đó gật đầu.

- Không làm Quốc Sư, ta sợ nuôi không nổi sư phụ.

Lục Lương Sinh mỉm cười mở thốt ra lời nói đùa, quay đầu nhìn lại sư phụ nằm sấp trên lưng lừa, giống như đã không phải quá để ý đến trên tu vi được mất.

Đạo Nhân cóc kéo khóe miệng ra, chậm rãi bò qua lưng lừa đến cái cổ lừa già, nghe được câu nói đùa này kém chút rơi xuống.

Nắm lấy một túm lông bờm treo ở ngoài, đạp vài cái không có đi tới được đâu, nhụt chí thở ra một hơi.

- Lương Sinh..... Vậy ngươi sau đó có hối hận?

- Chưa từng.....

Lục Lương Sinh thấp giọng nói, trì hoãn tốc độ, nhìn lại bên ngoài núi phương xa có dãy núi nhấp nhô kéo dài, còn lờ mờ có thể thấy được hình dáng thành trì.

Trong phủ đệ "Vũ Văn", nơi cửa gian phòng nào đó đẩy cửa ra, Vũ Văn Thác đi vào ngồi ở mép giường, nhìn sư đệ vẫn còn đang mê man, thay hắn đắp kín chăn. Nhớ tới đêm sư phụ bị vây nhốt, hắn xiết chặt nắm đấm đến phát run.

Thời gian trôi qua, ánh nắng dần dần nghiêng, gió Tây Bắc soạt càng ngày càng lớn rồi, bốn thư sinh tràn đầy gian nan vất vả, bọc lấy mạng che mặt hướng về phía ruộng đồng hưng phấn khoa tay múa chân, chỉ huy lão nông gần đó khai khẩn, nhưng không có người để ý tới bọn hắn, không lâu sau, bốn người ủ rũ ngồi trên bờ ruộng, cùng ước mơ ngày xưa muốn làm quan, sao lại không giống.

Trên sườn núi Thương Lương Tây Bắc, lão tăng gầy còm đi qua động phủ đại yêu chiếm cứ lúc trước, đi tới phần mộ lẻ loi trơ trọi nào đó, tự tay bóc đi dây đằng phía trên, tiểu tọa nhắm mắt giống như đang bồi bạn nữ tử trong mộ, có khi sẽ nhẹ nói lấy mấy lời.

Ngoài núi còn chưa rơi xuống trời chiều chiếu đi đến phương xa, sườn núi dần dần xanh, Trư Cương Liệp hồng quang đầy mặt đi theo phía sau con lừa già, đảo họa quyển trong tay, một đoạn thời khắc, dưới chân đạp hụt, bóng da lăn lông lốc xuống dốc núi, vụn cỏ đầy thân chật vật bò lại, nhìn thư sinh đang trông lại, lặng lẽ cười lấy bức tranh dúm dó từ trong ngực móc ra giương lên.

Chim nhỏ kêu khẽ xẹt qua tà dương đỏ hồng, thu hẹp lông cánh thảnh thơi rơi vào trên đầu con lừa già đang đi thong thả, thư sinh bên cạnh nhìn lại sắc trời, trên mặt nổi lên mỉm cười.

-.... Đi tới đoạn đường này, xem như ta cáo biệt thời ngây thơ non nớt, bởi vì chuyện Trần triều không chịu quay đầu, sau đó, du ngoạn rất nhiều nơi, cảm thấy thành thục, trưởng thành, thật ra nói cho cùng là ta đã dần dần quên đi đủ thứ thư tịch đã đọc lúc trước, chỉ còn có lý tưởng của mình mà thôi. Con đường tu hành kéo dài, đời người không phải là không có đường đi, làm lại từ đầu là được.

Lục Lương Sinh xoay người, ngoẹo đầu nhìn con cóc đang một mặt choáng váng, dắt tới lừa già dạo bước đi qua chân núi, một đường du sơn ngoạn thủy, có khi gặp gỡ nơi phong cảnh độc đáo, đẹp không sao tả xiết, chống lên giá vẽ, trải rộng họa quyển ra, hạ xuống bút mực ghi lại phần sơn thủy này.

Nếu khát thì đi lấy nước suối, lọc đi nước dơ, tìm một hang đá, an tâm thiếp đi dưới tàng cây, Đạo Nhân cóc bọc lấy chăn mền, lật xem sách dạy nấu ăn, nghĩ đến thịt rừng trong núi, nuốt nước miếng một cái...

Hạ đi thu đến, cây rừng xanh tươi khắp núi bị gió thổi khô vàng.

Trái cây dưới ngọn cây, Lục Lương Sinh leo lên hái xuống một quả vứt cho sư phụ, Trư Yêu, bỏ xuống áo bào cổ xưa, tùy ý xóa đi lá cây trên thân, cầm qua hoa quả táp tới một ngụm, miệng đầy thơm ngọt, dễ chịu duỗi cái lưng mệt mỏi, để cho lừa già theo ở phía sau, vung lấy ống tay áo có chút rách rưới, thoải mái đi ở phía trước.

Lá khô vàng rực khắp núi bay xuống, Lục Lương Sinh đi qua lưng núi dừng lại nhìn Tê Hà Sơn phương xa, gió phủ động sợi tóc tung bay ở bên mặt, lộ ra nụ cười.

Đã về nhà.

Gió thu thổi lá cây bay lả tả trong rừng.

-... Thiên hạ thái bình, thời gian chúng ta sống tốt không ít, thế đạo tốt, cướp tiền trên đường cũng ít đi rất nhiều, hiện nay bệ hạ xác thực muốn chúng ta có cuộc sống thật tốt hơn so với Hoàng Đế triều Trần.

- Ta muốn nói, năm đó sớm đánh xuống một chút thì tốt bao nhiêu..... chắc sắp đến Lục gia thôn rồi nhỉ? Lần này chúng ta đưa cá đến phương bắc, nói không chừng sẽ kiếm được một vố lớn, đừng nhiều lời, tiết kiệm chút sức lực đi, đi nhanh một chút.

Phú Thủy Huyện đã từng thuộc về Trần triều trước kia, trời vào thu cá béo, đi đến Lục gia thôn Tê Hà Sơn thu cá, thời điểm thu lương thực, trên đường núi, trục xe két két két két ép qua đường gập ghềnh, tiểu thương lái xe đuổi lừa kết bạn một đường đi qua đường vòng quanh núi uốn lượn theo hướng nam, mặc dù mấy năm nay an ổn, cướp đường chung quy vẫn có, kết bạn mà đi, thường thường sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Đinh đinh đang đang ~~~

Tiếng chuông đồng vang lên trong tai những người đi đường qua lại, ở giữa tiểu thương, một người một lừa thoải mái nhàn nhã mà đi, thư sinh trên thân bạch bào dúm dó, giống như đã rất lâu chưa giặt, nhiễm không ít bùn, bất quá thư sinh kia giống như không quá để ý, lay động hai tay áo khi thì ngồi trên lưng con lừa già, khi thì mang theo một hồ lô hướng miệng rót rượu, bên hông còn có tiểu vỏ kiếm làm trang sức, biểu lộ khá nhàn nhã.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch