Lục Lương Sinh không để ý tới, thẳng tắp nhìn chằm chằm lão tăng đang nổi giận, đơn giản phun ra ba chữ.
- Đừng nói nữa!
Thư sinh đi qua từng bước, từng chữ trong miệng đều cực nặng.
- Ngươi bất ngộ!
- Im ngay!
Đối diện, lão tăng tung Cà Sa ca:
- A ---
Hắn gầm thét, huy chưởng đánh ra!
-... Ngươi bất giác! Vọng tu phật pháp -- -
Lục Lương Sinh cơ hồ chống đỡ, Đại Minh Tôn Hàng Ma Ấn chậm rãi thu về, Trấn Hải hòa thượng trừng mắt nhìn thủ chưởng của mình, nghiến răng nghiến lợi phát ra tiếng nói, râu quai nón khẽ run.
- Ta bất minh bất ngộ bất giác... Ha ha ha! !
Trấn Hải hòa thượng cười ha hả, nhíu chặt lông mày, lần thứ hai nhìn lại thư sinh, thoát khỏi bối rối, tỉnh táo lại, ánh mắt uy nghiêm.
- Nói khoác mà không biết ngượng! Bần tăng thức tỉnh người bái yêu làm sư như ngươi!
Đại thủ khô gầy lộ ra ống tay áo, đột nhiên mở ra, không khí nổ đùng, một chưởng lao đỡ tới.
- Đại Minh Tôn Hàng Ma Ấn!
Mang theo tiếng gió rít gào, Lục Lương Sinh rút kiếm "Keng" một tiếng, mũi nhọn kéo ngang, đụng vào lòng bàn tay đối phương, vang lên tiếng kim thiết chạm vang, thư sinh bị chấn lui lại, vẩy tay áo rộng, một tay khác lặng yên cầm ra một túm lông xù, vung lên giữa không trung.
"Hầu Vương giúp ta!"
Trấn Hải hòa thượng vung vẩy tay áo tăng quét lông tóc bay lả tả, sau một khắc, một đầu hầu tử tầm bốn thước đột nhiên xông vào ánh mắt của hắn, Đại Minh Tôn pháp ấn được đánh ra cứ thế mà chống đỡ vào người hầu tử, đồng thời đánh bay nó, một sợi lông tóc tung bay ở giữa không trung bành bành bành vài tiếng hóa thành một đoàn sương mù rồi tiếp lấy một đoàn.
Chít chít chít chít --
Mấy trăm hầu ảnh múa côn lộng bổng gầm rú lên, bốn phương tám hướng hướng đánh tới hắn, lôi kéo tăng bào, leo lên thân Cà Sa, hoặc vung côn liền đập, trong tiếng gào thét cuồng loạn, lão tăng trong nháy mắt đã bị bầy khỉ bao vây cực kỳ chặt chẽ, chôn ở bên trong.
Lục Lương Sinh thấy thế, xách theo Nguyệt Lung Kiếm chuyển người chạy xuống phía dưới núi, lông khỉ kia tuy nhiều nhưng có thời gian hạn chế, chỉ có thể tạm thời vây khốn tên hòa thượng chấp niệm quá sâu này, không thừa cơ hội mà đi, chỉ sợ cũng đi không được nữa.
Oanh --
Trên đỉnh núi, một tiếng kim thiết va chạm vào nổ tung, bầy khỉ bay giữa không trung văng khắp nơi, rơi trên mặt đất, một lần nữa hóa thành một sợi lông ngắn.
Phía dưới cây tùng già, Trấn Hải hòa thượng phủ động Cà Sa, kim quang phật khí lượn lờ bốn phía, ánh mắt uy nghiêm đảo qua đỉnh núi, nhìn không thấy thân ảnh thư sinh, hắn vọt tới vách đá, nắm lấy bát vàng, như Kim Cương gầm thét.
- Lục ---- Lương ---- Sinh! ! !
Âm thanh hùng hồn hét to vang vọng kéo dài bốn phía chân núi, chấn động tới từng mảnh từng mảnh phi điểu xoay quanh ở trên đỉnh núi, ở giữa lít nha lít nhít rừng hoang, Lục Lương Sinh đỡ cây cối lảo đảo chạy nhanh, nghe được tiếng hô này thư sinh quay đầu nhìn lại, không dám dừng lại tiếp tục chạy hướng về phía trước, trước đó nhận một chưởng của đối phương, tay phải cầm kiếm ngăn không được run rẩy, lục phủ ngũ tạng đều có chút cảm giác đau mơ hồ.
"Không thể dừng lại..... Vào lúc này, Hồng Liên, Tê U còn có Đạo Nhân hẳn là đang tìm ta, tụ hợp với bọn hắn, không dám nói thắng qua được hòa thượng, nhưng ít ra cũng sẽ không bị bắt. "
Nuốt nước miếng, bước chân Lục Lương Sinh không ngừng dừng lại, xuống một đoạn dốc thoải, xuyên qua khe cây, mơ hồ nhìn thấy bên ngoài là một con đường, cũng không biết bị hòa thượng dẫn tới nơi nào, bất quá có đường thì phải đi, gặp gỡ tiều phu, thương đội, còn có thể được người giúp đỡ...
Nghĩ đến đó, lúc đi ra rừng cây, đẩy ra cỏ dại lộn xộn, lung la lung lay đi tới đầu đường núi này, đang muốn phân rõ phương hướng hai bên, trong tai đã nghe đến âm thanh một trận móng ngựa vang dội.
Cộc cộc cộc --
Xoay người nhìn lại, đường rẽ phía sau trong rừng có một con ngựa chở bóng người chạy như bay đến, đối phương cũng nhìn thấy thư sinh chật vật giữa đường, sợ hãi vội vàng kéo dây cương một phát, tiếng la thất thanh của nữ tử vang lên.
- A a a..... Chậm một chút chậm một chút..... Mau dừng lại!
Hí hí hí hí.... Hí!!
Dây cương kéo căng, trong nháy mắt thớt ngựa chạy vội đang muốn va vào người trước mặt kia phanh lại móng, đứng thẳng người lên, phát ra tiếng hí dài.
Lục Lương Sinh nhìn chiến mã trước mặt giơ móng lên, thương thế trong cơ thể vào lúc này cũng phát tác, hướng phía sau thình thịch ngã xuống.
- Ai, còn không có đụng vào liền nằm xuống, ngươi muốn lừa bịp bản cô nương đúng hay không?!
Dừng lại trên lưng thớt ngựa, một thân nữ tử ăn mặc gọn gàng xoay người đi xuống, bên hông còn vác lấy một thanh trường kiếm, hùng hùng hổ hổ đến gần, nhìn thấy giữa sợi tóc lộn xộn là khuôn mặt của một nam tử.
Nữ tử hơi hé miệng sửng sốt.
- Lục công tử...
Chưa kịp phản ứng, nữ tử nhìn xung quanh, tay chân lưu loát kéo thư sinh lên lưng ngựa, lại trở mình lên ngựa, đánh roi, nhanh chóng rời khỏi nơi này.