Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 548: Ấm Áp Đêm, Tinh Tú

Chương 548: Ấm Áp Đêm, Tinh Tú




Ngũ tạng đau đớn, bên tai loáng thoáng nghe được tiếng vó ngựa "Cộc cộc cộc..... " gấp rút.

Thân thể nhẹ nhàng, theo đó chập trùng lên xuống.

Ý thức có chút mơ hồ trởLục Lương Sinh hơi mở to mắt, cảm giác được đang dựa vào một thân thể, có xúc cảm mềm mại. Giữa lay động nhấp nhô, trên lưng còn có dây thừng buộc lại mới không có té xuống, dựa vào bả vai người trước mặt, mấy sợi tóc đen từ phía trước phất đến, lướt qua trên mặt, ở dưới mặt người kia, nhờ ánh nắng soi sáng ra hình dáng, có chút quen thuộc.

-..... Mẫn Nguyệt Nhu?

Âm thanh Lục Lương Sinh suy yếu, dò xét hỏi ra.

- Là ta, Lục công tử, tại sao ngươi lại ở chỗ này, còn giống như thụ thương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Nơi này chỗ nào, mang ta trở về Tê Hà Sơn...

- Nơi này là Phục Lân Châu, phải chạy về Tê Hà Sơn, tối thiểu phải hai ngày lộ trình.

Lời nói nhẹ nhàng trong gió, truyền về phía sau một hồi lâu không có tiếng trả lời, Mẫn Nguyệt Nhu gấp rút thúc bụng ngựa, quay đầu nhìn thoáng qua, thư sinh ở phía sau lưng nàng đã nhắm mắt, hôn mê.

"Đi đường thế này, sợ hắn nhịn không được. "

Nữ tử cắn răng một cái, dùng sức đánh roi, hét lớn:

- Giá!

Móng ngựa lần thứ hai tăng nhanh tốc độ, gào thét xuyên qua rừng hoang, ngoặt đi một con đường rộng rãi khác, chuyển quan đạo đi hướng Phú Thủy huyện ít nhất còn cần thời gian một ngày, một ngựa chở hai người căn bản không kịp, huống chi lúc trước thấy Lục Lương Sinh cũng đã chạy nửa ngày, người và ngựa đã sớm thiếu ngủ.

Chuyển qua đường núi trước mặt, con đường trở nên bằng phẳng, giữa sườn núi có một bộ dáng kiến trúc, Mẫn Nguyệt Nhu nhìn sắc trời một chút, dẫn dắt đầu ngựa đi tới dốc núi.

"Dứt khoát ở nơi này đi. "

Sau khi ra khỏi Trường An, Mẫn Nguyệt Nhu đã không giống tiểu thư quan gia ngày xưa nũng nịu, một đường xuôi nam, ngàn dặm vạn dặm dặm lộ trình cũng chịu nhiều đau khổ, đã khác biệt với ngày xưa.

Túm một chút cỏ khô trải dưới tường, buông Lục Lương Sinh xuống nằm lên trên, mở ra túi nước cho đối phương uống một chút nước, chạy tới tìm cành khô chồng chất, buộc sợi tóc sau đầu, thổi đồ châm lửa, nhìn một chút chút hỏa tinh đang dấy lên, khói bếp xuất hiện, trên mặt lộ ra nụ cười.

Mặt trời chiều ngã về tây, tàn hồng hiện trên bầu trời, con quạ đứng ở cành cây khô gần đó phát ra tiếng gáy vang làm người ta sợ hãi.

Oa -- oa --

Trong nửa căn phòng cũ nát, trời chiều chiếu vào cỏ khô trải rộng, trong tiếng quạ đen tê minh, Lục Lương Sinh hơi mở to mắt, trong cơ thể giống như có cỗ năng lực lôi kéo, giống như là phật khí của Trấn Hải hòa thượng kia, bất quá cũng không thương tổn tới nội tạng, chỉ là để cho hắn có chút bất lực, lúc này đã tốt hơn nhiều.

Nhìn đống lửa đang cháy không xa, suy nghĩ một lúc lâu mới chậm rãi ngưng tụ.

"Trước khi hôn mê, hình như đã gặp được Mẫn Nguyệt Nhu. "

Phá ốc không lớn, liếc mắt đã xem hết bốn phía rồi, không có thân ảnh nữ tử, chẳng lẽ đem ta an trí ở chỗ này, sau đó chạy tới Tê Hà Sơn tìm viện binh?

Nghĩ đến đây, Lục Lương Sinh đỡ tường đi tới cửa, trời chiều chiếu vào trên mặt, híp một con mắt, gần đó đã nghe nữ tử khẽ kêu "Hừ a, hắc ha!", cùng với tiếng mũi kiếm xẹt qua không khí gào thét.

Chuyển qua góc tường, trên mặt đất rỗng trong căn nhà cũ nát nương tựa rừng cây, một thân thân nữ tử váy xanh tung bay tay áo trong đồng hồng hà quang, từng mảnh lá rụng bay tán loạn xuống, nhẹ nhàng linh hoạt khua Nguyệt Lung Kiếm vạch ra kiếm ảnh, rất có mỹ cảm.

Nghe được tiếng bước chân, Mẫn Nguyệt Nhu dừng múa kiếm lại, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, hơi thở hổn hển, nhìn thư sinh đứng ở nơi đó, cởi mở nở nụ cười. Thoải mái đến gần, đưa trả lại Nguyệt Lung Kiếm.

- Tỉnh rồi à, thấy ngươi thường xuyên mang theo thanh kiếm này, ta liền sử dụng, còn giống như dùng rất tốt.

Lục Lương Sinh tiếp nhận Nguyệt Lung, một cỗ pháp lực truyền vào lòng bàn tay, trong đầu vang lên âm thanh của Phổ Độ Từ Hàng.

- Chủ nhân, nàng xem thường bản Pháp Trượng, thay ta giáo huấn nàng!

Cùng nữ tử đi trở căn phòng cũ nát, Lục Lương Sinh cười cười, trong miệng à trả lời nữ tử.

- Thanh kiếm này chính là thanh chém Phổ Độ Từ Hàng kia, nếu ngươi có pháp lực, cũng không phải dùng tốt đơn giản như vậy.

- Lợi hại như vậy?

Trở lại trong phòng, Mẫn Nguyệt Nhu ngồi xổm ở bên cạnh đống lửa kinh ngạc nhìn bảo kiếm trong tay thư sinh, ánh mắt sau đó lộ ra nghi hoặc, nhìn thư sinh một hồi lâu.

- Cái kia… Lục công tử tại sao lại ở chỗ này, còn bị thương?

- Ta.....

Lục Lương Sinh đang ngồi trên cỏ khô, lời nói ngừng lại, an tĩnh một hồi, nhìn Nguyệt Lung trong tay nở ra nụ cười.

- Ta đã mất đi pháp lực, gặp gỡ kẻ thù của sư phụ, bị hắn bắt đến bên này, vốn cho rằng còn đang trong phạm vi của Tê Hà Sơn, không ngờ chớp mắt đã đến Phục Lân Châu, đúng, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Thấy thư sinh đổi chủ đề, chắc cũng không nguyện ý nói nhiều về chuyện này, Mẫn Nguyệt Nhu cảm thấy có thể là hắn cảm thấy có chút mất mặt, theo đó là nở nụ cười, bỏ thêm một cành khô vào trong lửa, lấy ra lương khô trong bao y phục treo trên nhánh cây cháy đỏ.

- Ta à, ta rời nhà đi ra ngoài..... Đi tới đi tới bất giác đã qua Giang Hà, đi Thiên Trị nhìn một hồi thì ra đã tới bên này, cũng không ngại tới Tê Hà Sơn nhìn.....

Trong ánh lửa, ánh mắt nữ tử có chút né tránh, Lục Lương Sinh yên lặng một chút, thấp giọng hỏi:

- Là sau đêm đó?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch