Mẫn Nguyệt Nhu nghĩ đến đêm hôm ấy mình thật lớn mật, mặt có chút nóng lên, liếc mắt nghiêng qua nhìn thư sinh:
- Cho ngươi đẹp mặt!
Đem màn thầu cháy đỏ đưa cho Lục Lương Sinh, mình cũng bưng lấy ngồi đến một chỗ bên cạnh, hô hô thổi hai cái, cẩn thận xé một chút bỏ vào trong miệng nhấm nuốt.
- Hô.... Tê..... Ngươi đừng có đoán mò..... Hô hô..... Ta... Cũng không phải..... Hô..... Vì ngươi mới rời nhà..... Trốn đi.
Một bên, Mẫn Nguyệt Nhu hơi há to miệng, muốn nói lại thôi, khẽ giậm chân một cái, lầm bầm nói:
- Còn không phải thế!
Sau đó hung hăng táp tới màn thầu trong tay, âm thanh bị bỏng kêu nhỏ, bận bịu nôn ra rơi xuống mặt đất làm cho Lục Lương Sinh cười ha ha, Mẫn Nguyệt Nhu lườm hắn một cái, đưa chân đạp tới đối phương.
Trong tiếng đùa giỡn vui cười, sắc trời triệt để tối xuống, rừng núi hoang vắng, ánh trăng như nước, Mẫn Nguyệt Nhu dắt thớt ngựa tiến vào phòng nát, đã sớm chuẩn bị vải thô treo ở trước cửa ra vào chắn gió, trời thu ban đêm có ý lạnh, hai người ngủ ở cùng một chỗ khẳng định không được, đều không ngủ, ngồi gần đống lửa kể chuyện gần đây.
- Một thân một mình ra khỏi Trường An mới biết được thế giới bên ngoài không giống như mình đã nghĩ, mọi người chăm chỉ vất vả, vẫn tính có phòng ở, có cơm ăn, có vài ngườ ở trong núi, thật nhiều người trông coi đất, công việc dựa vào trời, gặp gỡ thời điểm không tốt, người một nhà đói một bữa no một bữa...
Mẫn Nguyệt Nhu co chân, ôm đầu gối, cái cằm ở phía trên, nhìn ngọn lửa đang lay động, yên tĩnh nói.
- Thật ra, hiện tại cũng thay phụ mẫu suy nghĩ, không biết ta đi một chuyến, bọn họ sẽ lo lắng thành cái dạng gì, ngươi thì sao? Lục đại công tử, thế nào lại mất đi pháp lực?
- Ta?
Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, nhìn thấy ánh mắt nữ tử đang trông lại bên mình, mỉm cười đẩy đống lửa một một, nói đến chuyện từ Trường An đến Tây Bắc trước đó, thế nào xông vào trong quân trận Đột Quyết, cứu ra đồ đệ, thế nào nhìn thấy Ly Sơn Lão Mẫu, còn có Hầu Yêu đè ở dưới núi, giống như đang kể chuyện cũ cho nữ tử nghe.
Chuyện thần thần quỷ quỷ, bao nhiêu là để cho người ta nói chuyện say sưa, Mẫn Nguyệt Nhu lúc đầu còn có chút nhớ nhà lại nhịn không được đông vấn tây vấn lên.
- Ngươi nói nhìn thấy Ly Sơn Lão Mẫu, ta tin, ngươi nói hầu tử bị đè ở dưới núi, ta cũng tin, nhưng ngươi nói hắn là từ trong viên đá ra tới, ta lại không tin, có máu có thịt, Thạch Đầu thế nào sinh ra!
Mẫn Nguyệt Nhu gối lên cái cằm cười ra tiếng:
- Đưa lại lông khỉ cho ngươi, vậy ngươi biến cho ta xem một chút.
Nói xong, trong tầm mắt của nàng, Lục Lương Sinh lấy ra một túm lông vàng từ tay áo, kẹp trong đó một ít thổi đến trên mặt đất, trong miệng đọc lên lời yêu hầu dạy, liền thấy thình thịch một tiếng dâng lên một đoàn sương mù.
Có một hầu tử cao khoảng một hai ba thước, giơ cây gậy lên đứng ở chỗ đó, tay khỉ đặt ở cái trán làm ra động tác nhìn ra xa, ngơ ngác nhìn thấy mặt một nam một nữ phía trước, miệng hùng hùng hổ hổ kêu một tiếng.
- Dám lấy lão Tôn ta ra tiêu khiển?!
Sau một khắc, thình thịch liền hóa thành một đoàn khói, biến thành sợi lông.
- Lần này tin chưa?
Lục Lương Sinh nhìn nữ tử trợn mắt hốc mồm, nhặt lên lông khỉ kia bỏ chung vào mấy sợi lông còn lại,
- Tên hầu tử này lúc trước gây đại họa mới bị đè ở dưới núi, bây giờ cũng đã qua rất nhiều năm, nói không chừng tiếp qua chục năm sẽ đi ra.
- Cho dù có đi ra, đó cũng là chuyện của người tu đạo các ngươi.....
Bỗng nhiên nghĩ đến Lục Lương Sinh đã không còn pháp lực, Mẫn Nguyệt Nhu nhanh chóng ngậm miệng, lời nói xoay chuyển:
-..... Liền tính đi ra, phàm nhân ta đây khẳng định là không thấy được.
Lục Lương Sinh cười cười không nói tiếp, thời gian sau đó, hai người tùy ý nói chuyện phiếm, không còn tu đạo, nhắc đến chuyện thần quỷ, bất quá hai người chung quy là mỏi mệt, có chút chịu không được, bất tri bất giác đã dựa vào cùng một chỗ, ngồi trên cỏ khô, đầu thì mổ mổ xuống.
Đêm dài phía sau, Lục Lương Sinh dứt khoát để cho Mẫn Nguyệt Nhu đi ngủ, còn mình ngồi ở một bên, đáng tiếc không có thư tịch để giết thời gian, có vẻ hơi nhàm chán, có khi, phía sau lưng lại bắt đầu ngứa, tay đưa ra sao không đến, chạy tới cửa ra vào chà xát, còn bị nữ tử chưa ngủ lấy nhìn thấy, muốn đi qua giúp hắn.
- Cởi áo ngoài ra, ta đều không cảm thấy khó xử, ngươi sợ cái gì, đi qua đến đây, bản cô nương cái gì chưa thấy qua, trên đường còn thường xuyên thấy có người ở ven đường mở ra đai lưng đứng tiểu đây.
Một mặt khinh thường cứng rắn kéo xuống y phục ngoài của Lục Lương Sinh một đoạn, lộ ra phía sau lưng, sau đó, lại kêu nhỏ một tiếng.
- Lục công tử... Sau lưng nơi ngươi ngứa, thế nào lại nhiều thêm một điểm đen như vậy.....
Lục Lương Sinh nhíu mày lại, nghi hoặc nghiêng mặt qua hỏi:
- Cái gì?
Trong khoảnh khắc truyền đến tiếng Mẫn Nguyệt Nhu lắp bắp nói chuyện.