Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 132: Sửa chữa thành công. Online

Chương 132: Sửa chữa thành công. Online

Tổ trọng án số 0.

"Cửu Nguyệt, cô đánh sập Phòng Livestream Tử Vong rồi à?" Vu Kiện biểu cảm mờ mịt hỏi.

Lâm Cửu Nguyệt đen mặt nhìn về phía hắn: "Đội trưởng, anh có lòng tin đối với tôi như vậy, tôi rất vui, nhưng tên kia thật sự bị mất mạng."

Vu Kiện nghe xong, trong lòng chỉ muốn chửi thề.

Nhà Thiết Kế Tử Vong, anh không phải rất trâu bò sao? Anh mẹ nó ngay cả kết nối mạng cũng không chuẩn bị cẩn thận? Livestream đến thời khắc mấu chốt thì offline, ông thần nhà anh sao không đi chết luôn đi!

"Hiện tại phải xử lý thế nào? Ván thứ tư trò chơi đến cùng là gì? Bọn chúng có chết hay không?" Triệu Thiên Lâm gấp đến đổ mồ hôi hột.

Phục Cường nói: "Hay là, Hồ Thiêm Tôn và Đổng Hạo đã liên thủ giết chết Nhà Thiết Kế Tử Vong?"

Một đám người dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Phục Cường.

Phục Cường xạm mặt, sờ đầu nói: "Là ý tưởng thôi, kỳ thật tôi cũng cảm thấy không có loại khả năng này. . ."

Vu Kiện đáp: "Bây giờ chỉ có thể gửi gắm hi vọng lên Kỳ Đại, hi vọng bọn họ mau chóng tìm đến hiện trường tử vong! Việc hắn mất kết nối ngược lại sẽ tranh thủ cho chúng ta thêm chút thời gian. Dù sao tên này cũng là một kẻ thích thể hiện, sau khi ý thức được vấn đề, nhất định sẽ lập tức tiến hành sửa chữa đường truyền, tiếp tục livestream."

"Chính xác, người giúp không bằng trời giúp!" Phục Cường cười lớn.

Hàn Khả Tâm ở một bên không nói gì, cô luôn cảm thấy sự việc mất mạng này rất kỳ quặc, nhưng lại không trả lời được đến cùng là nơi nào có vấn đề. Chẳng lẽ thật sự chỉ vì tín hiệu trong núi hoang không tốt?

Cứ như vậy, tất cả mọi người đều đang chờ đợi.

Sau mười phút, mấy trăm ngàn bạn mạng vẫn tiếp tục nhìn dòng chữ "Streamer đang kết nối lại...", tâm trạng suy sụp.

"Vẫn còn đang trên đường kết nối, streamer, anh là loài bò sát sao?"

"Không được thì gọi điện cho bộ phận viễn thông sửa gấp đi! Chương trình đang hay như vậy, mới được nửa vời, lão tử đều không nỡ ngủ!"

"Lần sau livestream thì nhớ kéo dây anten, rồi mang nhiều cái điện thoại vào, mỗi cái nạp tầm mười triệu đô cho chắc ăn!"

"Khả năng chém gió của người anh em nạp điện thoại mười triệu đô la thật tốt, ướt át, khéo đưa đẩy, có độ đàn hồi, có chiều sâu, không biết có thể chấp nhận mười tám centimet của tôi hay không!"

Dưới từng đợt từng đợt bình luận của cư dân mạng, mười phút đồng hồ cứ thể trôi qua, livestream vẫn chưa mở ra.

"A a a, tôi muốn phát điên mất!"

"Hai mươi phút, lão tử đều đánh tới bảy lần máy bay! Tiếp tục nữa chắc lão tử chết mất!"

"Vị huynh đệ máy bay bên trên, đề nghị anh nên đi bồi bổ thận, bình quân một lần không đến ba phút, anh muốn chết sao?"

"Ô ô ô, còn không phát sóng, cảm giác thân thể cũng bị móc sạch!"

"Ô ô ô, còn không phát sóng, cảm giác lỗ đít cũng bị móc sạch!"

". . ."

Rất nhanh, phòng livestream bị bão comment, tất cả đều là các kiểu câu "móc sạch".

Ngay tại phút thứ hai mươi mốt thời điểm mất mạng, đột nhiên hình ảnh xuất hiện.

Mấy trăm ngàn người xem đang online kích động đến phát khóc, trong tuyệt vọng đốt lên một ngọn lửa hi vọng.

"CMN! Online! Tôi lệ rơi đầy mặt!"

"Streamer, anh cuối cùng cũng đã trở về."

"Hiện tại đang là tình huống gì?"

Mọi người phát hiện, trong màn ảnh, tại lối vào chỗ tòa nhà bỏ hoang, từ cửa sổ lầu hai xuất hiện hai thanh thép bằng sắt, phía cuối mỗi thanh đều có hai cái xích sắt cỡ lớn, phân biệt treo Hồ Thiêm Tôn và Đổng Hạo. Giờ phút này, hai thanh sắt đang chậm rãi chuyển động, cây bên trái nghịch chiều kim đồng hồ, còn cây bên phải thì di động theo chiều kim đồng hồ. Trong lúc thanh sắt chuyển động, xích sắt cũng từ từ xoắn lại. Hai người vừa tiến lên trên, vừa từ từ tiến lại gần thanh thép.

"Ván thứ tư bắt đầu! Thật kích thích! 666!"

"Xem ra hai người này sắp bị chen thành thịt vụn!"

"Tôi biết nhất định sẽ có người hỏi, cho nên để giải thích cho mọi người nghe, khoảng cách giữa hai tên này với thanh sắt không lớn. Xích sắt dần quấn trên thanh thép, càng quấn càng thô, khe hở càng nhỏ, đến khi hai người lên tới đỉnh chóp, chắc chắn sẽ bị sống sống xiết chết!"

"Trò chơi thứ tư vận dụng phương pháp quấn dây nghịch và thuận chiều kim đồng hồ."

Cư dân mạng rất nhanh tìm ra quy tắc trò chơi. Cùng lúc đó, Tổ trọng án số 0, tất cả mọi người đều đang ngó chừng màn hình.

"Xem ra ván thứ tư vừa mới bắt đầu!"

"Trạng thái của hai mục tiêu dường như là đang hôn mê!"

"Khẳng định sắp tỉnh rồi, sau đó giãy dụa, hoặc là phế hai cánh tay, hoặc là bị chèn chết, tôi đã hiểu thiết kế của hắn!

Thời điểm mấy người đang bàn luận, quả nhiên, Hồ Thiêm Tôn cùng Đổng Hạo tỉnh.

Nghe thấy phía trên truyền đến thanh âm ông ông, cùng tiếng xích sắt kèn kẹt, Đổng Hạo gấp, theo bản năng ngẩng đầu, kết quả phát hiện cặp mắt của hắn đã bị vá lại, thế là cả giận mắng.

"CMN! Nhà Thiết Kế Tử Vong, tên hỗn đản, tao muốn giết mày!"

Ở một bên, Hồ Thiêm Tôn ngẩng đầu nhìn một chút, phản ứng của hắn cũng không lớn, ánh sáng bên trong lại lộ ra mấy phần hoài nghi.

Nhìn đến nơi này, Hàn Khả Tâm hơi nhíu mày.

"Hai mắt Đổng Hạo bị vá, nhưng có vẻ hắn đã biết cách vận hành trò chơi, cho nên mới phản ứng kịch liệt như vậy! Tuy nhiên, phản ứng của Hồ Thiêm Tôn dường như lại có phần bình thản."

Phục Cường nói: "Tên Hồ Thiêm Tôn kia không phải vẫn luôn âm hiểm xảo trá hay sao? Ai mà biết hắn đang nghĩ cái quỷ gì, xem chừng cũng giống như lần ngắm trăng trước, vì mình hại người!"

Vu Kiện nghĩ nghĩ rồi đáp: "Mọi người nói đều có lý. Một tên bị vá mắt, một tên bị vá miệng, tôi suy đoán ở ván thứ tư này, mỗi mục tiêu đều chỉ biết một bộ phận của quy tắc chơi. Thí dụ như, Nhà Thiết Kế Tử Vong nói cho Đổng Hạo, xích sắt đang dần bị quấn lên, bọn chúng sẽ chết khi hai thanh sắt lên đến đỉnh, sau đó lại nói cho Hồ Thiêm Tôn, càng động xích sắt càng quấn chặt, tốc độ càng nhanh, thời gian chỉ có vài phút, kiên trì liền thắng lợi."

"Ân! Tôi cũng tương đối đồng ý với giả thuyết này! Nhưng cụ thể bọn chúng biết được nội dung gì thì còn cần cân nhắc thêm." Hàn Khả Tâm nói.

Vu Kiện lập tức ra lệnh: "Hiện tại, mọi người đầu tiên hãy quan sát xem tốc độ lên cao của hai người có giống nhau hay không, sau đó tập trung chú ý Hồ Thiêm Tôn. Cô là nhà tâm lý học, khả năng quan sát sẽ nhạy bén hơn, tôi cảm thấy, Hồ Thiêm Tôn là điểm mấu chốt của ván thứ tư!"

"Rõ!"

Vừa mới hoàn tất việc an bài, tổ trọng án liền nhận được điện thoại khẩn.

Sau khi kết nối thành công, một thanh âm ông ông truyền đến từ phía đối diện.

"Lão Vu, chúng tôi đã tìm ra hiện trường tử vong! Hiện tại đang bay vòng vòng trên không trung!"

"A a a!"

"Tuyệt! Tuyệt vời!"

Nghe được tin tức này, mấy người đều vô cùng phấn chấn. Vu Kiện thì một mặt bình tĩnh, biểu cảm nghiêm túc, tuy vậy tâm cam đã sớm bành trướng không thôi.

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch