Trong lúc nhất thời, bên trong phòng livestream cũng vang lên tiếng động cơ ồn ào của máy bay trực thăng.
Lập tức, một ánh đèn pha chiếu xuống, vừa vặn rơi vào vị trí của Đổng Hạo và Hồ Thiêm Tôn.
"Thanh âm gì vậy? Là máy bay sao? Có người tới cứu chúng ta? Cứu mạng, nhanh tới cứu tôi. . ."
Đổng Hạo không nhìn thấy gì cả, nhưng hắn có thể cảm nhận được ánh sáng, liền lớn tiếng kêu lên.
Hồ Thiêm Tôn ngẩng đầu quan sát, phát hiện cái máy bay trực thăng đang lượn vòng trên không, biểu cảm trở nên phức tạp.
Nhìn đến nơi này, người xem livestream cũng vô cùng khẩn trương.
"Không phải là cảnh sát chứ? Streamer đâu? Tuyệt đối đừng để bị bắt!"
"Nghe giống như máy bay trực thăng, đêm hôm khuya khoắt tìm đến nơi này, khẳng định là cảnh sát! Streamer chạy mau!"
Màn hình livestream lập tức phủ kín comment "Streamer chạy mau", hiển nhiên, giữa pháp luật và Nhà Thiết Kế Tử Vong, phần lớn đều lựa chọn Nhà Thiết Kế.
Kỳ Đại từ phía trên quan sát sơ qua, bốn phía khu vực rất trống trải và thoáng đạt, vô cùng thích hợp cho việc lục soát mục tiêu. Tuy nhiên ngoại trừ người bị hại, tạm thời không phát hiện ra đối tượng nào khả nghi, cho nên suy đoán, hung thủ hẳn là đang ở bên trong tòa nhà bỏ hoang.
Sau khi tra xét, mệnh lệnh được hạ xuống: "Tiểu Vương, anh ở lại phía trên, nếu như phát hiện đối tượng khả nghi, trực tiếp nổ súng, nhưng tận lực tránh chỗ yếu hại, lần này quyết không thể để Nhà Thiết Kế Tử Vong chạy thoát!"
"Vâng!"
"Những nhân viên còn lại, theo tôi xuống phía dưới"
"Rõ!"
Giờ phút này, hình ảnh do máy bay trực thăng quay chụp được truyền đến Tổ trọng án số 0.
Một bên là Phòng Livestream Tử Vong, một bên là hình ảnh quay từ trên không trung, Vu Kiện lần đầu tiên có một loại cảm giác bày mưu tính kế. Tuy nhiên hắn vẫn phi thường cẩn thận, không dám có chút sơ sẩy. Hắn sợ giẫm lên vết xe đổ.
"Mọi người phát hiện ra gì không?"
"Theo quan sát cẩn thận của tôi, tốc độ chuyển động của hai thanh sắt hẳn là tương đồng." Từ Đào nói.
"Ừm, dựa vào mắt thường thì không có điều gì khác biệt, coi như thật sự có cũng sẽ không đáng kể!"
"Cho nên vấn đề không liên quan đến phương hướng này đúng không?"
Hàn Khả Tâm đáp: "Biểu cảm của Hồ Thiêm Tôn vẫn luôn do dự. Nhìn dáng vẻ của hắn, dường như không quá ưa thích hành vi của Đổng Hạo, tựa hồ có ý muốn ngăn cản, nhưng lại không quá tự tin, hiện tại rất mâu thuẫn!"
Vu Kiện mạnh mẽ cắn chặt răng: "Chẳng lẽ lại có bẫy rập? Thằng ngu này, không thể xé mở miệng nói chuyện hay sao? Mệnh trọng yếu hay miệng quan trọng hơn?"
Tần Lãnh lắc đầu: "Không phải hắn chưa từng nghĩ tới, chỉ là miệng bị vá thành như thế, dựa vào lực phát từ môi để xé mở cũng không đơn giản, cần thời gian."
Đang lúc mấy người thảo luận, nhân viên cảnh sát đã hạ xuống mặt đất, lập tức tiến vào góc quay của livestream.
"CMN! Quả nhiên là cảnh sát!"
"Streamer còn ở trong nhà? Xong đời! Bảo anh nhanh chạy đi, bây giờ coi như toi mạng rồi!"
"Chẳng lẽ sau ngày hôm nay sẽ không còn được coi Livestream Tử Vong nữa? Đột nhiên cảm thấy muốn khóc!"
"Oa, đây là kỳ cuối rồi sao!"
Cư dân mạng nháy mắt giật mình, bên trong bình luận tràn ngập cảm xúc tiếc hận.
Giờ phút này, Hồ Thiêm Tôn nhìn ba tên đặc công đang tiến tới, thanh âm của Nhà Thiết Kế Tử Vong đột nhiên vọng tới bên tai.
"Các anh sẽ không bị xích sắt xiết chết, nhưng trước đó phải ngăn cản được đám người tới cứu mình, bọn họ sẽ tới lấy mạng các anh!"
Lắng nghe tiếng kim loại ken két bên trên, Hồ Thiêm Tôn cảm thấy da đầu tê dại. Nếu tiếp tục đi lên, chẳng lẽ sẽ không bị chèn chết?
CMN mày xác định không nói đùa chứ?
Hiện tại tới cứu mình là cảnh sát, bọn họ sẽ lấy mạng chúng ta? Chẳng lẽ còn có bẫy rập?
Hồ Thiêm Tôn nghiêng mặt nhìn một chút người còn đang bị treo trên móc sắt lớn - Trang Hán Lĩnh, trong lòng tràn ngập sợ hãi, tranh thủ thời gian ngẩng đầu lên tra xét phía trên, xác định không có cơ quan nào về sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu như bẫy rập không ở phía trên, vậy sẽ ở đâu?
Đầu Hồ Thiêm Tôn giống như cái trống lúc lắc, phía sau là vách tường, dưới chân là cỏ hoang, nhìn không ra chút bẫy rập nào, có điều phía dưới cỏ hoang còn sót lại một vài dấu vết bị san bằng. Nhưng bốn phía đều có, nếu lắp đặt loại bẫy cạp, vậy có khả năng mở ra đường sống cho chúng ta, đến lúc cảnh sát đổ bộ, chẳng phải lại càng dễ đào thoát hơn sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, đầu óc Hồ Thiêm Tôn trở nên rất hỗn loạn và mâu thuẫn.
Giờ phút này, hai tên đặc công đề phòng tiến tới.
"Chúng tôi là cảnh sát, Nhà Thiết Kế Tử Vong đâu?"
Đổng Hạo nghe xong, lập tức la to: "Cảnh sát, nhanh tới cứu tôi, tôi sắp bị xiết chết rồi, a a a. . ."
Hồ Thiêm Tôn ở một bên cắn răng, CMN, thằng điên Nhà Thiết Kế Tử Vong, lão tử tin mày một lần!
"Ô ô ô. . ." Hồ Thiêm Tôn ô ô phát ra tiếng, lắc đầu.
Kỳ Đại nhíu mày, cái này mẹ nó có ý tứ gì? Một người kêu cứu mạng? Một cái liều mạng lắc đầu?
Lúc này trong máy bộ đàm của hắn phát ra thanh âm Vu Kiện.
"Đồng chí Kỳ, tạm thời hoãn việc cứu viện, khả năng có bẫy, cẩn thận loại bỏ."
"Minh bạch!" Quay sang nhìn hai tên đặc công bên cạnh nói: "Mọi người nhớ kỹ, khả năng có bẫy rập, cẩn thận kiểm tra, chú ý an toàn!
"Rõ!"
Hai tên đặc công lĩnh mệnh, thế là ba người ở ngoại vi bắt đầu tiến vào trong.
"CMN, người đâu? Nhanh tới cứu tôi đi!" Đột nhiên không thấy động tĩnh, Đổng Hạo gấp.
Lúc này có tiếng la lớn: "Anh không cần gấp gáp, chúng tôi nhất định sẽ cứu anh. Chung quanh nơi này khả năng có bẫy rập, anh biết ở đâu không?"
"Bẫy rập? Làm gì có bẫy rập nào? Mấy tên cảnh sát sợ chết, cho dù có bẫy rập cũng cạp không chết các anh, nhanh tới cứu tôi, tôi fu*k sắp bị kéo lên rồi!"
Nghe thấy tiếng đồng bọn, Hồ Thiêm Tôn tức giận gần chết, duỗi chân về phía trước, muốn viết lên người hắn ba chữ: Đừng tới đây.
Kết quả vừa mới đưa sang, lập tức liền bị hai chân Đổng Hạo đạp trả.
"CMN, tôi nói không đúng sao? Bỏ cái chân ra, không tôi đá chết anh!"
Sắc mặt Hồ Thiêm Tôn trầm xuống, trong lòng cuồng mắng, tao CMN, mày là heo à?
Thế nhưng nghĩ lại, CMN lão tử là heo sao? Vì cái gì phải viết chữ ở trên người hắn? Tại sao không khoa chân trên không trung một cái?
Nghĩ đến đây, Hồ Thiêm Tôn lập tức duỗi chân phải ra, vung lên vung xuống trong không khí.
"Hắn đang viết chữ!" Mi tâm Hàn Khả Tâm xiết chặt: "Hình như là. . ."
Thời điểm Hồ Thiêm Tôn hoàn thành chuỗi động tác, Hàn Khả Tâm, đọc ra từng chữ từng chữ một.