Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 137: Các anh có thể vượt qua trò chơi này không?

Chương 137: Các anh có thể vượt qua trò chơi này không?

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Thâu đêm suốt sáng, bận bịu liên tiếp cả ngày, sau khi thấy tròng mắt tất cả mọi người đều đã đỏ lên, Vu Kiện liền chuẩn bị để các thành viên về nhà nghỉ ngơi một chút. Kết quả, tin nhắn lạ xuất hiện, đành phải ở lại.

Lâm Cửu Nguyệt nhanh chóng xác nhận an toàn, click chuột vào nút đọc.

Tất cả tiến lại gần, nhìn xem Nhà Thiết Kế Tử Vong muốn làm trò gì.

Thư mở, từng hàng chữ xuất hiện.

Lâm Cửu Nguyệt đọc lên.

Tổ trọng án số 0, xin chào, tôi là Nhà Thiết Kế Tử Vong.

Tôi biết các anh rất muốn bắt tôi, nằm mơ cũng nhớ.

Nhưng tôi đã nói qua, các anh cần phải có khả năng cùng tôi so đấu trí tuệ.

Dưới đây là một trò chơi. Thời gian thông quan của tôi cả thảy hết ba mươi mốt phút đồng hồ. Hi vọng các anh có thể vượt qua mức này.

Sau khi thành công, các anh sẽ thu được một manh mối liên quan đến tôi. Tới lúc đó, chúng ta khả năng có thể gặp mặt một lần.

Cơ hội hiếm hoi, hảo hảo nắm chắc.

Lâm Cửu Nguyện đọc xong liền đem con trỏ chuột di chuyển đến một trò chơi nhỏ phía dưới, nhìn qua không khác gì loại game phổ thông trên website, tên gọi là Khối Lập Phương Thông Minh.

“Ấn mở thử xem!” Tính cách không chịu thua của Vu Kiện lập tức nổi lên.

Lâm Cửu Nguyệt click mở bắt đầu trò chơi. Quy tắc xuất hiện: sử dụng các phím trên dưới trái phải, điều khiển tấm gạch màu đỏ trên sàn nhà di động, khiến nó rơi vào vị trí trống, tổng cộng có năm mươi cửa ải. Trong quá trình di động, nếu viên gạch rơi xuống từ biên giới sàn nhà, trò chơi bắt đầu lại từ đầu.

Sau khi quy tắc phát ra, màn ảnh xuất hiện một cái sàn nhà được xếp thành từ những những tấm gạch men sứ hình vuông màu xám không theo quy tắc nào cả. Một bên có một chỗ trống, một bên có một tấm gạch màu đỏ hình hộp hình chữ nhật, cùng chiều dài với hai tấm gạch men sứ. Bề mặt đáy có diện tích giống với gạch men sứ.

“Chơi thử nhé?” Lâm Cửu Nguyệt nói xong, không đợi mệnh lệnh liền trực tiếp di chuyển ngón tay, bắt đầu khống chế hình hộp chữ nhật. Không tốn mười giây, cửa thứ nhất thông qua!

Thời khắc này, đầu óc tất cả mọi người cũng bắt đầu chuyển động. Khả năng phản ứng của Lâm Cửu Nguyệt tương đối nhanh, một hơi vượt qua mười ải, nhưng độ khó về sau càng ngày càng lớn, đã bắt đầu xuất hiện những cơ quan mang tính cản trở. Lông mày Lâm Cửu Nguyệt không khỏi hãm sâu.

“Lùi một ô, bên trái lật cái rồi tiến về phía trước. . .”

“Đúng đúng đúng, chính là như vậy, tiếp tục lật! Tốt!”

“Cái cơ quan này, đầu tiên dựng cầu nối lên, tiến lên một ô, sau đó lăn hai ô vuông.”

“Hoàn hảo, tiếp tục.”

Đám người vây quanh nỗ lực nghĩ cách, thay phiên ra trận. Phục Cường nhìn mấy cơ quan, đầu có chút đau, trực tiếp lui ra ngoài, sau đó tự rót cho mình một ly cà phê.

Giờ khắc này, Dương Triếp và Tô Hề đã đi tới quán đồ nướng Bát Phương. Người ở đây không ít, có ngồi bên trong, có ngồi ở ngoài, sinh ý khá khẩm.

Dương Triếp lựa chọn ngồi xuống một cái bàn sát biên bên ngoài. Nữ nhân viên phục vụ mặc quần jean màu lam rất nhiệt tình đưa thực đơn tới.

Dương Triếp nhìn lướt qua, một hơi gọi những món bình thường hay ăn, sau đó Tô Hề cũng điểm mấy thứ, thêm chén và đồ uống.

Nữ nhân viên ghi lại từng cái, tiếp theo bưng tới một đĩa đậu tương và lạc rang.

Hai người nhanh chóng ăn các món khai vị.

Lúc này có đám tiểu lưu manh cười cười nói nói xuất hiện, một thành viên trong đó còn đang bó bột cánh tay, chính là tên đầu trọc bị Dương Triếp gọt một trận hôm trước.

Đầu trọc đang cười ha ha tỏ vẻ ngưu bức, bỗng nhiên liếc mắt về phía Dương Triếp, toàn thân run rẩy dữ dội, nụ cười trên mặt vụt tắt, còn bị nghẹn cả nước bọt.

“Phi ca, anh không sao chứ?”

"Không có việc gì, không có việc gì, hay là chúng ta đổi chỗ ăn đi!" Đầu trọc Lưu Phi vội vàng trả lời. Lần trước lúc trở về thật ra Lưu Phi không có phục, nhưng sau khi được Trương Diệp kể cho nghe về sự tình giao thủ với Dương Triếp, hắn liền chịu phục. Bởi vì người hắn thần tượng nhất chính là Trương Diệp. Từ ngày đó trở đi, Lưu Phi cũng không dám tới gần chung cư Phong Cảnh Thủy Ngạn. Thêm nữa Trương Diệp đã phát ra mệnh lệch, về sau ai nhìn thấy Dương Triếp, nhất định phải cung cung kính kính kêu một tiếng Dương ca.

Nghĩ đến đây, Lưu Phi hơi xoắn xuýt, có nên đi lên chào hỏi hay không? Đối phương có chấp nhận hay không?

Đang do dự, mấy tay đàn em đã trực tiếp kéo hắn đến một cái bàn trống, cũng may vẫn cách cái bàn của Dương Triếp một cái, để hắn thoáng buông lỏng vài phần.

Dương Triếp bắt gặp bộ dạng khẩn trương của đối phương, cũng không nhìn nữa, ánh mắt rơi về phía Tô Hề.

Tiểu nha đầu người không lớn, nhưng khí chất tự nhiên vui vẻ, trắng trẻo xinh đẹp, đã dẫn tới không ít thực khách ghé mắt nhìn nhau.

Tô Hề thấy Dương Triếp nhìn mình, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, khẽ cắn lạc rang rồi đẩy nửa cái đĩa đã bóc tốt về chỗ hắn.

"Cho anh!"

Dương Triếp hơi sững người, không nghĩ tới cô một mực bóc lạc là để cho mình.

"Cảm ơn, em cứ ăn đi, không cần bóc cho tôi."

"Em nguyện ý." Tô Hề nháy mắt một cái, thật giống như sao xa giữa trời đêm, một vũng thu thuỷ trong ao.

Dương Triếp khẽ mỉm cười, sau đó cầm lấy lạc rang lên ăn.

Từ phía ngoài cửa, hai cô gái nhìn giống như học sinh đi vào quán nướng Bát Phương, một người ôm đàn ghi-ta, một mang theo microphone. Trên áo sơ mi trắng có in hình mã QR, phía dưới còn viết: mười đồng tiền một bài hát.

Dương Triếp nhìn thoáng qua, hai nữ sinh đang bàn bạc với nhau, hắn nghĩ ngợi không biết có nên yêu cầu bài hát hay không.

Đúng lúc này, một đám thanh niên gọi hai người lại.

"Này cô gái, cho anh một bài hát thổi kèn!" Nam tử đeo dây xích trên cổ miệng rộng kêu to.

Tô Hề nhíu mày, nhỏ giọng hỏi: "Thổi kèn là bài hát nào?"

Dương Triếp xạm mặt lại, còn có ngươi không hiểu sao.

"Khụ khụ, đàn ông nghe sẽ hưng phấn, phụ nữ nghe sẽ im lặng, tóm lại không thích hợp cho thiếu nhi!"

Tô Hề mở to hai mắt, thầm nghĩ, trên đời còn có loại bài hát như vậy nữa à?!

Lúc này, hai nữ sinh xấu hổ đỏ mặt, tranh thủ thời gian bứt ra rời đi, kết quả, một thanh niên nhỏ con liền đứng lên ngăn cản hai cô gái.

"Làm gì?"

Hai người bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, nữ sinh ôm đàn ghi-ta lập tức giải thích: "Đại ca, bài hát này, chúng tôi không. . ."

"Không biết hát, vậy em thổi nhé?"

"Ha ha ha ha. . ."

Cả bàn cười lên ha hả. Chung quanh có người cười, có trầm mặc, biểu cảm phong phú.

Hai nữ sinh liếc mắt nhìn nhau, sau đó xoay người chạy ra bên ngoài, kết quả bị hai thanh niên đang đứng bắt lại ngay.

"CMN, không thổi liền muốn chạy?"

Hai người sợ hãi, thanh âm run rẩy, mang theo tiếng khóc nức nở kinh hãi nói: "Đại ca, thật xin lỗi, chúng tôi không biết hát."

"Tôi hiện tại không muốn cô hát, tôi muốn cô ăn!"

Vừa dứt lời, nát, âm thanh đập bàn vang lên, một người thông suốt đứng lên.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch