Dương Triếp biểu cảm bình thản nhìn lướt qua, hoàn toàn nằm trong dự liệu. Đương nhiên hắn biết rõ, đầu trọc không phải cái gì mà thanh niên nhiệt huyết, đối phương chỉ đang muốn biểu hiện một chút trước mặt mình mà thôi.
Lưu Phi đi đến trước mặt tên côn đồ nhỏ, lạnh lùng nói: "Người anh em, biết cánh tay của tôi vì sao lại gãy không?"
"Liên quan gì đến tôi?"
Lưu Phi cười lạnh: "Rất có quan hệ. Mấy ngày trước tôi sờ soạng chân của một cô gái trẻ tại cổng lớn Phong Cảnh Thủy Ngạn, kết quả liền bị đại ca bảo vệ đánh gãy cánh tay."
Nghe đến đây, Tô Hề không khỏi đưa mắt nhìn Dương Triếp.
Thanh niên hừ một tiếng: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Lưu Phi đấy đấy cười đáp: "Ha ha, trọng điểm là, mày muốn tay gãy, hay muốn được tặng hai cái bạt tai?"
Ba!
Tiếng vỗ bàn liên tiếp phát ra, đám côn đồ đồng loạt bật dậy.
Tuy nhiên trong chốc lát, đàn em bên bàn Lưu Phi cũng toàn bộ vỗ bàn đứng lên.
Song phương nháy mắt giương cung bạt kiếm.
Thực khách chung quanh làm sao có thể ngồi lại được, tranh thủ thời gian rút lui sang hai bên.
Hai cô gái cũng tránh thoát, nhưng không chạy đi mà đứng ở một bên, khuôn mặt lo lắng nhìn đầu trọc Lưu Phi.
Thanh niên trên cổ đeo dây chuyền vàng quan sát Lưu Phi một chút.
"Mày là ai?"
"Lưu Phi! Lão đại là Trương Diệp!"
Thanh niên đeo xích sắc mặt hơi hơi trầm xuống. Lưu Phi là ai hắn không biết, nhưng hắn biết Trương Diệp, ở khu vực này cũng có chút danh tiếng, mặc dù chưa từng quen biết, nhưng biết người biết ta, không cần thiết bởi vì chút chuyện nhỏ mà phải chơi cứng.
"Được, tao bán Trương Diệp một cái mặt, tất cả ngồi xuống đi."
Lưu Phi nói: "Vậy tốt, tao tặng hắn hai cái bạt tai, việc này coi như kết thúc."
Thanh niên dây xích trừng mắt: "Lưu Phi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu, biết tao là ai không?"
"Lão tử chẳng cần phải biết mày là ai! Không phục thì đánh!" Tròng mắt Lưu Phi trừng lớn. Không khí nháy mắt nóng như lửa, người chung quanh đều cảm thấy sợ hãi.
Thân hình Lưu Phi rõ ràng cao lớn hơn nhiều đám người mình, thanh niên dây xích có chút nổi giận.
Thấy hắn không đáp, Lưu Phi đưa tay quạt tới.
"Ba! Ba!"
Hai cái bạt tai vang lên đầy thanh thúy, trực tiếp đánh cho tên côn đồ nhỏ kia hồ đồ.
"Tốt!"
"Tốt!"
Chung quanh có người kêu hai tiếng, Lưu Phi cảm giác rất thoải mái, hưởng thụ ánh hào quang anh hùng, quay người rời đi.
Nhưng đúng lúc này, thanh niên bị đánh kịp thời phản ứng lại, lửa giận công tâm.
Hai nữ sinh hoảng sợ kêu to, Lưu Phi trong lòng thầm kêu không tốt.
Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
"A!"
"CMN"
Lưu Phi nhìn lại, chỉ thấy trên cổ tay thanh niên cầm bình rượu đã bị một cây que xiên nướng đâm vào. Thân thép thẳng tắp, trực tiếp xuyên qua da thịt hắn, phong mang vẫn còn dư động.
"Ai? Là ai làm?"
Thanh niên kêu to, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Ai vậy? Còn biết thuật phi tiêu? Vậy mà trực tiếp bắn thủng cổ tay người ta? Cao thủ?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, thực khách bên cạnh Dương Triếp thì mở rộng miệng nhìn hắn, bởi vì cái que xiên nướng kia là cầm từ trên bàn bọn họ.
Giống như hiệu ứng đám đông, càng ngày càng nhiều người nhìn về phía Dương Triếp.
"Hắn? Là hắn sao?"
"Thật sự là hắn? Người trẻ tuổi kia á?"
Trên mặt mọi người viết đầy kinh ngạc cùng nghi vấn. Nhưng Lưu Phi một điểm cũng không nghi ngờ, trong lòng chỉ có rung động!
"Cao thủ! Quả nhiên là cao thủ! Xem ra Diệp ca nói không sai!"
"Là mày? Mày là ai?"
Dương Triếp hơi nheo ánh mắt nhìn lại, toàn thân nam thanh niên lập tức run lên. Ánh mắt kia, có sát khí.
"Tôi chính là người bảo vệ kia!"
Thanh niên dây xích cũng bị khí thế của Dương Triếp trấn trụ, ánh mắt đối phương quá đáng sợ, hít sâu một hơi nói: "Xin lỗi người anh em, chúng tôi đi!"
Lấy ra năm trăm khối tiền, thanh niên dây xích dẫn người vội vã biến mất.
Lưu Phi rất sợ, hắn xác thực vô cùng khâm phục Dương Triếp, một ánh mắt đã có thể dọa đám người kia chạy mất dép. Gia hỏa này quả nhiên là cao thủ.
Lưu Phi lập tức tiến về phía Dương Triếp chào hỏi: "Dương ca, vừa rồi cám ơn anh."
Dương Triếp phẩy tay: "Đi về ăn cơm đi!"
Lưu Phi gật gật đầu, quay lại thấy mọi người vẫn đang nhìn về phía bên này, thậm chí có mấy thanh niên còn đang nhìn ngắm Tô Hề, Lưu Phi giận quát một tiếng: "CMN, nhìn cái gì, nữ nhân của Dương ca cũng dám nhìn, tin hay không lão tử đem tròng mắt các người móc hết!"
"!"
Tất cả mọi người lập tức xoay đầu ngay ngắn chỉnh tề.
Lúc này, hai nữ sinh đi đến trước mặt Lưu Phi nói:
"Cám ơn đại ca!"
Lưu Phi sờ sờ đầu: "Đừng cám ơn tôi, mấy đứa đi hát cho Dương ca một bài đi."
Hai người gật gật đầu, sau đó tiến về phía Dương Triếp. So với Lưu Phi, Dương Triếp càng đẹp trai hơn, càng lịch lãm hơn, càng lãnh khốc hơn, khiến hai người không khỏi có chút ngượng ngùng, mang theo khẩn trương, trái tim nhỏ đập thình thịch.
"Dương ca, cám ơn anh, chúng tôi sẽ tặng anh một bài hát, anh muốn nghe bài gì ạ?"
Dương Triếp thấy trên mặt hai người đỏ bừng, không trắng bệch như lúc trước nữa, khôi phục rất nhanh.
Dương Triếp suy nghĩ một chút, kỳ thật hắn rất thích nghe nhạc, tuy nhiên có một số ca khúc ưa thích không tồn tại ở thế giới này, hơi hơi suy ngẫm.
"Tùy tiện hát một bài là được!" Dương Triếp nói.
Hai người nhìn nhau, nữ sinh ôm đàn ghi-ta đáp: "Vậy thì bài Một Chút May Mắn nhé?"
Dương Triếp gật đầu, bài hát này hắn từng nghe qua, không tệ lắm.
Thế là tiếng đàn ghi-ta chậm rãi vang lên. Giọng hát nhu hòa thánh thót của nữ sinh xuất hiện. Thanh âm như một thiếu nữ ngây thơ, ngượng ngùng thì thầm về sự mếm mộ của mình, về mối tình đầu đầy cảm động, niềm vui sướng khi may mắn gặp được người kia. Nhất thời, hiện trường phảng phất biến thành một hội trường âm nhạc, không có người nói chuyện, không có người ăn uống, tất cả đều chăm chú lắng nghe.
Tô Hề nhìn về phía Dương Triếp, cảm thấy bản thân chính là người may mắn nhất trong lời bài hát.
Sau khi ca từ kết thúc, tiếng vỗ tay như sấm cất lên.