Cao Song Duệ giống như được đưa đến nơi hành quyết, hai chân liên tục run rẩy.
Giang Lân vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói: "Đừng quá sợ hãi. Nghe đồn axit sulfuric đặc sẽ sinh ra kết tinh khi tiếp xúc với làn da, ngăn cản quá trình ăn mòn tiếp tục, không chừng anh còn có thể rất dễ dàng lấy được chìa khoá. Đây khả năng chỉ là một trò chơi khảo nghiệm dũng khí của chúng ta mà thôi! Anh nhìn xem, cái chìa khoá kia cũng không có bị hòa tan đúng không!"
Vẻ mặt Cao Song Duệ nghiêm túc hỏi lại: "Thật sao?"
Nghe được đối thoại lần này của hai người, nhóm người xem vui đến phát khóc.
"Ha ha ha, chìa khoá làm bằng sắt, kim loại sẽ khử hoạt tính, mặt người còn có thể khử hoạt tính sao?"
"Giang Lân bắt đầu bốc phét rồi, hai con hàng đang hố lẫn nhau!"
"Nhìn khuôn mặt ngây thơ của Cao Song Duệ, tôi thật sự buồn cười đến mắc tiểu. Thời điểm để mặt xuống, tổ chức biểu bì nhanh chóng mất nước và cacbon hoá. Sau khi máu tươi tiến vào axit sulfuric đặc, dung dịch sẽ nháy mắt giải phóng ra đại lượng khí nóng, hậu quả có thể tưởng tượng được!"
Đang lúc người xem nhiệt tình thảo luận, Giang Lân áp Cao Song Duệ đi về phía dụng cụ thủy tinh. Nhìn chất lỏng axit sulfuric đậm đặc trước mặt, trái tim Cao Song Duệ nhào nhào cuồng loạn.
"Chờ một chút, để tôi nghĩ kỹ lại đã, nói không chừng còn có đường tắt gì đó? Chúng ta không thể tiếp tục mắc mưu hắn được."
"Tốt, cho anh một phút, chúng ta cùng nghĩ!" Giang Lân đáp.
Vì vậy hai người bắt đầu suy tư, nhất là Cao Song Duệ, toàn bộ đại não cấp tốc vận chuyển. Hắn thử giật giật dụng cụ thủy tinh, nhưng phía dưới đã dính liền với bệ đá, không thể xê dịch.
Fck, fck, fck!
Nghiêm cấm bạo lực phá hư!
Không thể mượn nhờ công cụ khác!
Tên kia mẹ nó đang cố ý chơi chúng ta!
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
A a a a! !
Nội tâm Cao Song Duệ vô cùng sụp đổ. Trong lúc nhất thời, đầu óc biến thành bột nhão.
Sự sợ hãi cấp tốc lan tỏa khắp từng cái lỗ chân lông của hắn.
Bên kia, sắc mặt Giang Lân băng lãnh, hiển nhiên cũng chẳng cần gấp, lại càng không có ý định suy nghĩ tìm kiếm đối sách, bởi vì hắn biết, nghĩ cũng vô dụng. May mắn ván trước là mình hi sinh, nếu không ván này sẽ chẳng có cách nào đương nhiên yêu cầu Cao Song Duệ. Mặc dù dùng vũ lực bức hiếp, nhưng so với tình huống đuối lý, hiệu quả chắc chắn càng tốt hơn.
Hừ, yên tâm đi, nếu anh chết, tôi sẽ báo thù cho anh!
Nhà Thiết Kế Tử Vong! Chờ sau khi tao ra ngoài, nhất định phải bắt mày trả lại gấp bội!
Trong lòng Giang Lân tính toán như thế, ánh mắt nhanh chóng rơi xuống máy bấm giờ, lúc này thời gian đã qua ba phút.
"Được rồi, không sai biệt lắm, đã qua một phút đồng hồ, anh nghĩ ra đối sách chưa?"
"A a a a. . . Tôi không muốn chơi ván này. . ." Cao Song Duệ vung quyền trái hung hăng nện vào đầu.
"Tôi không muốn chết. . . Ô ô ô. . . Tôi sai rồi. . . Sai rồi. . . Làm ơn bỏ qua cho tôi đi. . ."
Cao Song Duệ la lên như bị điên.
Nhìn bộ dạng chật vật hèn yếu của hắn, Giang Lân lạnh lùng hừ một tiếng: "Yên tâm đi, chỉ là nhúng mặt vào thôi, không chết được, chờ chúng ta ra ngoài, tôi cho anh một triệu, tìm bác sĩ chỉnh hình tốt để khôi phục!"
"Thật sao?"
"Giang Lân tôi từ trước tới giờ chưa bao giờ lừa gạt người khác! Giờ lấy dũng khí của anh ra mà làm việc đi! Cùng một đường tiến tới bước cuối cùng này, nhất định có thể sống sót rời khỏi đây."
"Đúng đúng, ba cửa ải chúng ta đều vượt qua, ván cuối cùng rồi, nhất định có thể!" Cao Song Duệ quyết tâm liều mạng, dục vọng cầu sinh trong nháy mắt tăng vọt.
Tay phải của hắn đang băng bó nên dùng tay trái để đỡ lấy mặt bàn. Thân thể chậm rãi hạ xuống dò xét, từng chút xíu dán mặt vào.
Không giống như nước cường toan, axit sulfuric đặc rất khó bay hơi, cũng không có mùi gì cả. Sự khẩn trương trong lòng Cao Song Duệ hơi hướng buông lỏng.
Có lẽ đúng như Giang Lân nói, cái trò chơi này chỉ là để khảo nghiệm dũng khí? Axit sulfuric đặc sẽ kết tinh khi tiếp xúc với làn da?
Nào, làm nhanh xong sớm, sẽ không có vấn đề gì đâu!
Nghĩ đến đây, Cao Song Duệ hung hăng hít một hơi thật sâu, sau đó lại hít thêm hai hơi nữa.
Điều chỉnh vị trí, bởi vì dịch axit sulfuric bên trong dụng cụ thủy tinh không sâu lắm, cho nên đầu hắn hơi khẽ nâng lên, mặt nghiêng nghiêng. Mặc kệ như thế nào, hắn nhất định phải bảo vệ tốt phần từ cái mũi trở lên, nhất là con mắt.
Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng.
Cao Song Duệ cắn chặt răng, bộ phận từ cái mũi trở xuống nhúng thẳng vào dung dịch axit sulfuric đặc.
Xì xì xì. . .
Ngoài mặt lập tức truyền đến từng tiếng vang nhỏ. Một cảm giác đau nhói như bị vô số cương châm đâm sâu vào mặt truyền tới. Axit sulfuric nồng đậm chẳng khác gì những con đỉa đói, tham lam hút lấy máu của hắn.
Vẻn vẹn hai ba giây, làn da Cao Song Duệ dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng hóa đen.
Tiếp đó máu tươi thoát ra, phiêu phù bên trên dung dịch axit với mật độ nhỏ.
Nhưng chỉ một giây sau, axit sulfuric đặc đã bị pha loãng, một lượng nhiệt lớn trực tiếp khiến toàn bộ huyết thủy sôi trào. Chất lỏng axit cũng đột ngột bắn ra xung quanh, tạo thành từng tiếng nổ lớn.
"An dụ la. . ."(* Anh gạt tôi)
"CMN!"
Giang Lân bị dọa đến nhảy dựng về sau. Hắn hoàn toàn không ngờ tới phản ứng sẽ mãnh liệt như vậy.
Lại nhìn Cao Song Duệ, làn da chịu cacbon hóa trực tiếp bị xé rách, thối rữa bên trong dung dịch axit sôi sùng sục. Càng ngày càng nhiều máu tươi chảy vào.
"U ám dụ. . . ."(* Anh gạt tôi)
"A a a. . ."
Trong lòng Cao Song Duệ gào thét, trận trận ác hàn truyền đến khắp người hắn, bản thân có thể cảm nhận được từng khối thịt trên mặt đang tróc ra, hòa tan, đau đớn hơn nhiều so với việc cầm dao cắt mặt.
Thấy đối phương sắp không chịu được nữa, Giang Lân nhanh chóng đè thân thể hắn xuống.
"Nhanh! Ngậm lấy chìa khoá! Anh có thể! Không được chịu thua!"
Bộ não Cao Song Duệ truyền đến từng cơn đau dữ dội, giống như có cây kim đang thọc sâu vào tận óc.
Tuy nhiên, hắn vẫn nghe thấy những gì Giang Lân nói, thế là hé môi ngậm lấy chìa khoá.
Kết quả, vừa mở miệng ra, toàn bộ bờ môi gần như không nghe sai khiến.
Thêm nữa cái chìa khoá rất nhỏ, độ khó lại càng lớn.
Cao Song Duệ thử hai lần đều thất bại, đến lần thứ ba, toàn bộ bờ môi trực tiếp thối rữa, bong tróc. Từng khối thịt nát đỏ au rơi xuống phân giải.
Trong chốc lát, Cao Song Duệ mất đi bờ môi, hai hàm răng để trần lộ ra ngoài, giống hệt như quỷ. Giang Lân thấy thế, ót nhân cũng tê rần.
Quá fu*k tàn nhẫn!
Quá fu*k huyết tinh!
Nhưng mà không có chìa khoá thì chỉ còn đường chết.
"Nhanh! Dùng răng cắn! Anh có thể!"
Lúc này hai mắt Cao Song Duệ đã đỏ ngầu, thân thể giãy dụa kịch liệt, nhưng Giang Lân sống chết đè hắn lại, căn bản dậy không nổi.
"Fu*k!"
Trong lòng Cao Song Duệ gầm thét, lập tức dùng răng cắn chìa khoá.
Hiển nhiên răng so với môi vẫn tốt hơn!
Một lần liền thành công!
Nhưng thời khắc hắn cắn xuống, chỉ dùng lực vừa vừa, những chiếc răng đã trực tiếp tróc ra từ bên trong rãnh lợi, một viên lại một viên, mang theo tơ máu trôi đi, bọt khí màu đỏ bốc lên tư tư. . .