Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 160: Hai điều kiện tạo thành tử cục

Chương 160: Hai điều kiện tạo thành tử cục

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Thấy cảnh này, Giang Lân trợn tròn mắt.

Bờ môi hòa tan, răng bong tróc, căn bản không thể dùng miệng để lấy chìa khóa được, đây fu*k là một cái tử cục!

Nhà Thiết Kế Tử Vong!

Tiên sư cha mày!

Giang Lân buông lỏng Cao Song Duệ.

"A a a a! ! !"

Sau khi tránh thoát, tiếng kêu thảm thiết của Cao Song Duệ vang vọng khắp phòng.

Theo thanh âm gào khóc như quỷ khiếu, từng khối huyết nhục hòa tan phun ra từ trong miệng. Đồng thời, thịt trên mặt vẫn tiếp tục phân rã, từng khối như bùn nhão cách cách rơi xuống đất, hóa thành một bãi thịt nát.

Nửa gương mặt từ mũi trở xuống đã hoàn toàn bị phá hủy, ngay cả phần dưới cằm cũng thối rữa thành bộ dạng giống như tổ ong vò vẽ.

"Mặt của tôi, khục. . ."

Cao Song Duệ còn chưa nói xong, một ngụm máu đem nửa khối đầu lưỡi phun ra.

"A a a, lưỡi của tôi, đầu. . ."

Thanh âm Cao Song Duệ trở nên mơ hồ không rõ, nặng nề ngột ngạt, mang theo giọng điệu nghẹn ngào.

Giang Lân nhìn lướt qua hắn, buồn nôn không chịu được. Nửa gương mặt cơ hồ chỉ còn lại xương cốt. Khoang miệng bị dịch axit ăn mòn thối rữa, máu tươi chảy xối xả, người không ra người quỷ không ra quỷ, bay mất nửa cái mệnh.

"Cứu tôi. . . A. . ."

Cao Song Duệ nức nở nhào tới Giang Lân.

Thân hình Giang Lân lóe lên, gai trong tay đâm xuống cổ Cao Song Duệ ba phát.

Phập phập phập! ! !

Toàn bộ đâm vào phụ cận động mạch cổ Cao Song Duệ.

Tư. . .

Từng đạo máu tươi bắn ra.

Cao Song Duệ theo bản năng ôm chặt cổ, thở hồng hộc, thân thể không ngừng run rẩy, tựa như búp bê nhựa xì hơi, ngã vật xuống đất.

"Cứu. . ."

Cao Song Duệ há to miệng, nhưng không hề phát ra âm thanh, trong đầu hiện lên cảnh tượng lúc hắn giết người. Sau đó, những cô gái bị hắn giết chết đều đột nhiên sống dậy, thân hình vặn vẹo, nhanh chóng nhúc nhích trên mặt đất, kéo lê tử cung bị hắn lấp đầy đá tảng, thanh âm cà sát xuy xuy, từng đầu từng đầu một. . .

"A. . . Đừng qua đây. . ."

Cao Song Duệ giống như hồi quang phản chiếu, bỗng nhiên la to, hai mắt sung huyết lồi ra, bộ dạng đặc biệt đẫm máu, quỷ dị.

"CMN! Con hàng này điên rồi à?"

"Phải chết, phải chết, nói không chừng là nhìn thấy quỷ!"

"Trước khi chết khả năng sẽ trông thấy thứ gì đó, hay là những cô gái bị hắn giết kéo tới đòi mạng?!"

"Giang Lân cũng điên rồi, đồng bọn vô dụng liền trực tiếp giết!"

"Đều là những tên biến thái hung ác đáng chết!"

Cư dân mạng xôn xao nghị luận. Giang Lân lạnh lùng nhìn người đang co quắp trên mặt đất.

"Hừ!"

Cứ như vậy, hắn tùy ý để Cao Song Duệ tự sinh tự diệt.

Nhưng khi xoay người lại, tâm tình Giang Lân cũng theo đó mà phiền muộn tới cực điểm.

Lúc này axit sulfuric đã hoàn toàn phân giải những tảng huyết nhục lắng đọng bên trong, chỉ còn lại mấy cái răng lẳng lặng nằm dưới đáy. Dung dịch ban đầu không màu trong suốt, hiện tại đã chuyển sang sắc đỏ nhàn nhạt.

"Fu*k!"

"Nhà Thiết Kế Tử Vong! Mày fu*k cút ra đây cho tao! Cửa này căn bản không có biện pháp dùng miệng lấy chìa khoá! Mày cái đồ hỗn đản!"

Giang Lân mắng to, nước bọt văng tung tóe.

Cùng lúc đó, Tổ trọng án số 0, tất cả mọi người đều cau mày.

"Xem ra lần này Nhà Thiết Kế Tử Vong không muốn để cho bọn chúng bất kỳ hy vọng sống nào!"

"Loại người này vốn đáng chết, nếu còn sống đi ra cũng sẽ bị tử hình, như nhau cả thôi!"

"Sao có thể giống nhau được? Pháp luật có thẩm quyền tước đoạt sinh mệnh, hắn một Nhà Thiết Kế Tử Vong thì có quyền gì? Hắn chỉ là một tên tội phạm mà thôi!" Vu Kiện lạnh lùng đáp.

Hoàng Bắc Khoa ở bên cạnh lẩm bẩm nói: "Dụng cụ thủy tinh kết nối cùng mặt bàn, không thể dùng bạo lực phá hư, lại chỉ có thể dùng miệng lấy chìa khoá, chẳng lẽ ván này thật sự không để lại khả năng sống sót nào sao?"

"Như thế không phù hợp với phong cách làm việc của Nhà Thiết Kế Tử Vong. Hắn là người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế với quá trình thiết kế, mỗi trò chơi đều cố gắng đạt tới cảnh giới hoàn mỹ, không có khả năng không để lại lối thoát. Nhất định tư duy của chúng ta đã tiến vào chỗ sai lệch, nhất định!" Hàn Khả Tâm hơi thu đôi mắt xinh đẹp lại. Cô rất tin tưởng, trò chơi này có khả năng sống sót.

Lâm Cửu Nguyệt cầm lấy cái chén, uống một hớp, tại thời khắc để ly xuống, nhìn mặt nước lắc lư bên trong, trong đầu bỗng nhiên lóe lên linh quang.

"Tôi biết rồi!"

"Cô biết cái gì?"

Ánh mắt đám người Vu Kiện hồ nghi bắn tới.

Lâm Cửu Nguyệt nói: "Hắn bảo không thể phá hỏng dụng cụ thủy tinh, nhưng cũng không có nói không thể đổ axit sulfuric ra ngoài! Mặc dù dụng cụ thủy tinh đã bị cố định, nhưng bọn chúng có thể dùng tay múc chất lỏng ra mà, giống như cái lần hòa tan mối hàn ấy. Sau khi múc hết axit sulfuric ra thì dùng miệng lấy chìa khóa, không phải sao? Như thế nhiều lắm chỉ phế một cái tay, vốn chẳng cần phải hủy dung!"

"Nghe hợp lý đấy chứ!" Phục Cường sờ sờ đầu đáp.

Vu Kiện cũng gật đầu: "Hai điều kiện "không thể phá hỏng dụng cụ" và "chỉ có thể dùng miệng lấy" đã khiến tư duy chúng ta nhầm lẫn sâu sắc, đồng thời để người chơi cho rằng, nhất định phải lấy chìa khóa bên trong dung dịch axit. Nhà Thiết Kế Tử Vong thật đúng là quá âm hiểm!"

Hàn Khả Tâm thở hắt ra. Biện pháp trên từ tư duy logic cho đến quy tắc trò chơi đều vô cùng phù hợp. Quả nhiên, Nhà Thiết Kế Tử Vong lại thực hiện trò lừa gạt ngay trước mí mắt mọi người. Vấn đề đơn giản như vậy, lại có thể man thiên quá hải, khiến đại đa số vô kế khả thi.

(Lời editor: Man Thiên Quá Hải - giấu trời qua biển - lợi dụng sương mù để lẩn trốn.)

Cao! Quá cao minh!

Lúc này, Dương Triếp đang ngồi trong bóng tối, khóe miệng nhấc lên một tia cười lạnh.

Hắn liệu ra mở đầu, cũng tính đến phần cuối.

Người ngu ngốc, không có cách nào trong khoảng thời gian ngắn biến thành kẻ thông minh.

Tư duy cố định hạn chế con người nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ. Đồng thời, dưới áp lực tâm lý cùng nỗi sợ hãi sâu sắc, mục tiêu livestream chắc chắn sẽ từng bước hướng về phía tử vong.

"Ôi ôi, hơi thất vọng nha, các anh vốn có thể không hao tổn lông tóc vượt qua cửa ải này mà!"

Cùng lúc đó, Giang Lân liếc nhìn máy bấm giờ, đã qua sáu phút.

"A a a, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Ai có thể nói cho tôi biết!"

Giang Lân gầm thét, như một con kiến bò trên chảo lửa, sau đó hắn đi đến phía trước dụng cụ thủy tinh, ánh mắt lãnh triệt quan sát chiếc chìa khóa gần ngay gang tấc. Sinh cùng tử, chỉ cách mười centimet độ sâu dưới axit sulfuric.

Làm sao mới có thể dùng miệng lấy chìa khoá ra?

Ai có thể nói cho tôi biết!

Ai?

Nói đi!

Giang Lân giống như người điên quát lớn.

Trong đầu hắn thậm chí nghĩ tới việc tiếp tục dùng miệng thử một lần. Nhưng tình cảnh của Cao Song Duệ vẫn còn đó, quá kinh khủng, hắn thật sự không dám. . .

Một phút đồng hồ cuối cùng.

Giang Lân liếc mắt nhìn, quyết tâm liều mạng.

"CMN!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch