Giang Lân cầm gai sắt, đâm về phía chiếc chìa khoá dưới đáy, nhanh chóng dán chìa lên vách dụng cụ rồi câu lên. Toàn bộ quá trình chưa đến ba giây, trên đầu ngón tay chỉ dính một chút axit sulfuric.
Giang Lân không để ý tới, cầm lấy chìa khoá lập tức mở khóa vòng kim loại bên phía tay trái.
Răng rắc!
Cái khóa bật mở.
Giang Lân kinh hỉ.
Nhưng một giây sau, vui mừng hoàn toàn biến mất.
"Phanh!"
Một tiếng nổ lớn bạo hưởng. Còn chưa kịp gỡ xuống, vòng kim loại bên phía tay trái đã trực tiếp bạo tạc, cổ tay trái nổ đứt đoạn, thịt nát văng khắp nơi, máu tươi chảy xối xả.
"A! Tay của tôi. . ."
Giang Lân liên tục kêu thảm, xương cốt chỗ cổ tay đứt vỡ vụn, toàn bộ thịt trên cánh tay đều bị tạc nứt, huyết dịch trào ra.
Lúc này, thanh âm băng lãnh của Dương Triếp vang lên bên trong phòng livestream:
"Làm trái với quy tắc trò chơi, đoạn tứ chi!"
"Tao CMN! Trò chơi này căn bản không có cách nào hoàn thành! Mày cái đồ ác ma biến thái!"
"Ôi ôi, ván này hiển nhiên là trò đơn giản nhất trong cả bốn cửa ải. Tuy luật lệ quy định không thể dùng bạo lực phá hư dụng cụ thủy tinh, cũng không thể mượn nhờ bất luận công cụ nào khác để vớt chìa khoá, nhưng tôi chưa từng bảo không thể đổ axit sulfuric ra bên ngoài. Ông có thể dùng tay, dùng giày, dùng bất kỳ thứ gì khác, đương nhiên, phương án tốt nhất là đống dây cáp thô ở góc hẻo lánh bên kia. Vỏ cáp điện làm bằng nhựa PVC, có khả năng chịu axit, chịu tẩy rửa, chống tính ăn mòn. Hai người chỉ cần kéo xuống một đoạn để dẫn lưu axit là được. Người thường đi chỗ cao, nước chảy chỗ trũng, đó chính là lý do vì sao tôi đặt dụng cụ ở trên bệ đá."
"Ván thứ hai đã cảnh cáo qua rồi, phải mượn nhờ tất cả dụng cụ bên ngoài, thế nhưng xem ra sự ngu ngốc chẳng thể thay đổi được trong giây lát. Hiện tại, ông còn điều gì muốn nói không?"
Chấn kinh!
Rung động!
Như bát vân kiến nhật, thể hồ quán đỉnh.
(Lời editor: Bát Vân Kiến Nhật (拨云见日) - rẽ mây nhìn thấy mặt trời, mang ý vén làn mây để tìm thấy chân lý; Thể Hồ Quán Đỉnh (醍醐灌顶) - tưới sữa lên đầu, trong phật học câu này chỉ việc truyền thụ trí tuệ, giúp người ta ngộ ra điều gì đó. Nghĩa thoát của cả hai câu: chợt hiểu ra/chợt ngộ ra.)
Giang Lân nhìn về phía cáp điện ở nơi hẻo lánh, mấy thứ này ngay từ khi tiến vào hắn đã chú ý tới.
Vì cái gì! Vì cái gì mình không nghĩ ra!
Vì cái gì lại tự chui đầu vào rọ!
Bẫy rập! Những lời nói lúc bắt đầu đã dẫn hắn chui vào cạp bẫy nham hiểm.
A a a!
Mình đã có thể sống sót!
Có thể sống sót!
Nội tâm Giang Lân vô cùng sụp đổ, hoàn toàn không nghĩ tới. Hắn nhận định đây là một cái tử cục, bây giờ mới phát hiện chính mình tự đem cờ hạ chết. Nếu như có thể lui một bước, con đường sống sẽ được mở khai.
Không chỉ hắn, mấy trăm ngàn dân mạng đang online cũng ngây ngẩn cả người.
"Mịa! Chỉ đơn giản vậy thôi à! Tôi thế mà không nghĩ tới!"
"Là bởi vì quy tắc trò chơi của streamer quá mê hoặc, trực tiếp hố cha người ta!"
"Chính xác, nếu như không có hai điều kiện hạn chế kia, hoặc đổi một loại thuyết pháp khác, bọn chúng khả năng có thể tìm ra cách giải thích."
"Đây chính là địa phương trâu bò của streamer, không hề thương lượng, nhẹ nhàng như vậy đùa chết anh!"
Cùng lúc, mấy người Vu Kiện cũng rất rung động. Mặc dù bọn họ đã sớm đoán được cách giải đề nhưng lại không nghĩ tới việc sử dụng ống PVC. Bọn họ cũng từng có kinh nghiệm dùng vỏ ống dẫn lưu, chỉ cần cắm một cái ống vào trong nước, sau đó hút ở đầu khác, lập tức liền đem nước dẫn ra ngoài.
Hoàn mỹ!
Đây chính là sự hoàn mỹ chân chính!
Hàn Khả Tâm nhẹ cắn môi, giờ mới phù hợp với tính cách của Nhà Thiết Kế Tử Vong!
Đầu bên kia, Giang Lân đầy vẻ hối hận.
"Tôi sai rồi, tôi trả chìa khóa về, cho tôi làm lại lần nữa được không? Cầu anh cho tôi một cơ hội!"
"Cơ hội chỉ có một lần, tôi đã cho rồi!"
Giang Lân nghe xong, ánh mắt cầu khẩn nháy mắt biến thành hung ác.
"Chẳng lẽ mày nhất định phải đuổi cùng giết tận sao? Mày giết con trai tao, giết huynh đệ tao, bây giờ lại tới giết tao, kẻ đáng chết nhất chính là mày mới đúng!"
"Ôi ôi, nếu ông có năng lực thẩm phán tôi, tôi sẽ vui vẻ tiếp nhận. Nhưng bây giờ người phải nhận trừng phạt, là ông!"
"Phanh!"
Lại một tiếng nổ lớn, tay phải Giang Lân trực tiếp đứt đoạn.
"A. . . CMN. . ."
"Phanh!"
"Phanh!"
Hai tiếng tiếp theo, hai chân Giang Lân trực tiếp nổ bay, cả người té ngã xuống đất.
Mỗi một lần bạo tạc đều được máy quay cẩn thận đặc tả. Loại cảnh tượng huyết vụ nổ tung, thịt nát văng tung tóe, mười phần rung động lòng người.
"Cái gì mà mệnh trung chú định, đây đều là streamer một tay thiết kế. Streamer muốn hắn chết như thế nào, nhất định sẽ chết như thế. Streamer mới là đại boss, được không!"
"Đúng đúng đúng, streamer bá nhất! Tôi yêu anh, streamer! Những người bị giết có thể an nghỉ nơi suối vàng rồi!"
Dương Triếp đọc lướt qua bình luận của mọi người, sau đó ném ánh mắt rơi vào người Giang Lân.
Mất tay mất chân, lại không thể băng bó vết thương, Giang Lân chỉ có thể thống khổ trơ mắt nhìn những tia máu cuối cùng liên tục xói mòn.
"A. . . A. . . Cứu mạng. . ."
Giang Lân nằm ngửa trên đất, tứ chi đau đớn để toàn thân hắn chết lặng, ý thức trên người càng ngày càng mơ hồ.
Bỗng nhiên, đôi mắt khép kín của Giang Lân đột nhiên mở ra, vẻ mặt âm tàn.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tao làm quỷ cũng không tha cho mày, tao muốn giết mày, muốn giết tất cả chúng mày!"
Giang Lân nói xong, thân thể đình chỉ chuyển động, mắt trợn trừng, đoạn khí.
Cao Song Duệ ở cách hắn xa xa, lúc này cũng đã tử vong.
Toàn bộ phòng livestream lập tức rơi vào tĩnh mịch.
Tất cả hình ảnh đều dừng lại.
Nhưng cư dân mạng thì sôi trào.
"Nhân dân Thượng Hại gửi tin nhắn chúc mừng! Chúc mừng streamer thành công vì toàn dân trừ hại, tiêu diệt hai tên cặn bã bại hoại này!"
. . . .
"Dân chúng Sơn Nam gửi tin nhắn chúc mừng!"
"Nhân dân Hà Tây gửi tin nhắn chúc mừng!"
". . ."
Cư dân mạng cả nước nhao nhao gửi tin nhắn chúc mừng.
Tuy nhiên, ngoài những bình luận trên ra, vẫn còn một số comment biểu lộ sự cảm ơn vạn phần.
"Cảm ơn! Cảm ơn Nhà Thiết Kế Tử Vong! Con gái tôi rốt cuộc cũng có thể an nghỉ rồi!"
"Con gái tôi đi mười năm, mười năm này tôi vẫn luôn mong ngóng được nhìn thấy ngày hôm nay, hiện tại liền có thể tới trước mộ phần nói cho con bé biết. . . Cảm ơn anh, streamer!"
"Nhất định phải hồi báo, tôi đem tất cả tích súc đều khen thưởng cho anh. Số tiền này vốn là tiết kiệm để tìm kiếm hung thủ, nay lấy ra tạ ơn anh, giúp cho tôi hoàn thành tâm nguyện. Nếu mẹ tôi có thể nhìn thấy, khẳng định sẽ rất vui. Tiếc là bà năm ngoái đã mất do buồn bã lâu ngày, bà nói bà muốn đi theo chăm sóc chị, ô ô ô. . ."
Trong lúc nhất thời, mưa đạn, khen thưởng, lẫn lộn xối xả như mưa, xâm chiếm toàn bộ màn ảnh.
Dương Triếp nhìn qua mấy lần, đương nhiên trong đó cũng có những ý kiến nghi ngờ.
Tuy nhiên đối với những lời này, Dương Triếp chỉ âm lãnh cười một tiếng.
Tôi không phải là chính nghĩa, mà là một tội nhân, hãy cứ sợ hãi đi!
Game over!
Phanh phanh phanh phanh phanh! ! ! !
Phòng livestream bỗng vang lên từng tiếng nổ mạnh.
Thời gian kết thúc, toàn bộ vòng kim loại bạo tạc!
Tứ chi Cao Song Duệ đứt gãy, đầu văng mất. Thủ cấp Giang Lân cũng theo âm thanh bạo tạc cuối cùng lộc cộc, lộc cộc lăn ra ngoài...