"Đang tiến hành đánh giá độ khó của thiết kế tử vong."
"Đánh giá hoàn thành, đẳng cấp của lần thiết kế tử vong này là: ưu tú + 5. Thu hoạch được 2500 điểm tử vong, thu hoạch được tràng cảnh Tầng Tầng Sợ Hãi.
Tầng Tầng Sợ Hãi: Các gian phòng đa dạng, con đường vô danh, âm thanh kỳ quái, hành lang yên tĩnh, tầng hầm u ám, thăm dò nỗi sợ hãi sâu nhất bên trong nhân tính. Độ khó cao cấp.
Quan sát từng đầu tin tức hiện lên trên bảng thông báo.
Dương Triếp phi thường hài lòng.
Nhất là xấp tiền thật dày trên mặt bàn kia.
Lần đầu tiên đơn trận trực tiếp rút ra hơn vạn, còn thu hoạch được tràng cảnh.
Trừ bỏ tiêu hao lúc mua sắm các loại thẻ kỹ năng, tính toán cũng lãi ra được 2000 điểm tử vong, áng chừng có thể tăng chiến lực lên thêm một cấp độ mới!
Màn đầu người lăn xuống cuối cùng đã hoàn toàn khắc sâu vào bộ não của Vu Kiện và các thành viên còn lại, hiệu quả kích thích thần kinh tương đối mãnh liệt.
CMN!
Lại để hắn đạt được!
Thêm nữa, lần này đối phương còn hoàn mỹ viết cho cảnh sát thời gian bốn ngày tra án.
Ngay trước mặt nhân dân cả nước.
Loại vũ nhục này lớn cỡ nào!
Chết tiệt!
Tâm tình Vu Kiện nặng nề, cơn giận ngăn ở trước lồng ngực, lên không được xuống không xong.
Đột nhiên, điện thoại Tổ trọng án vang lên, là Đồng Thành cảnh sát gọi.
"Alo, Tổ trọng án!"
"Chúng tôi đã xác định được hiện trường tử vong, bây giờ đang trên đường chạy tới. Mặt khác, tại quầy bán quà vặt của Cao Song Duệ, phát hiện một vài công cụ gây án, trong đó tìm thấy một loại hương liệu chưa xác định có hàm lượng ete tinh khiết rất cao."
Vu Kiện đáp: "Xác định hiện trường tử vong xong thì lập tức phong tỏa, ngoại trừ pháp y và nhân viên kiểm tra, ai cũng không được vào. Các anh vất vả chút, đừng buông tha bất cứ chi tiết nào!"
"Yên tâm! Chúng tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó!"
Cúp điện thoại, Vu Kiện thoáng sắp xếp lại mạch suy nghĩ một chút.
"Cửu Nguyệt, kiểm tra Tắc Vân Trại, in tất cả tư liệu có thể tìm tới ra."
"Rõ, tôi lập tức thực hiện."
"Thiên Lâm, anh phụ trách điều tra về cuộc đời Giang Lân. Nếu cần thiết, đi một chuyến đến quê hương của hắn."
"Tốt, giao cho tôi!"
"Khả Tâm, cô tiếp tục phụ trách phân tích tâm lý phạm tội của Nhà Thiết Kế Tử Vong, tranh thủ vẽ ra chân dung tích cách hoàn chỉnh."
"Không vấn đề gì, kỳ thật tôi đã có một chút ý tưởng!" Hàn Khả Tâm nói.
"Từ Đào, Đồng Thành bên kia sẽ rất nhanh gửi vật chứng thu thập từ hiện trường tới, anh phụ trách phân tích, hiệp trợ cảnh sát Đồng Thành mau chóng tra xét nguồn gốc sản xuất của những đạo cụ tương quan!"
Vu Kiện dứt lời liền nhìn sang phía Tần Lãnh và Hoàng Bắc Khoa: "Hai người các anh cứ nghỉ ngơi trước đi. Chúng ta không biết bước kế tiếp của Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ như thế nào, cần phải chuẩn bị nhân lực trực tuyến hai mươi tư giờ!"
Sau khi hoàn tất việc an bài, Vu Kiện thở dài một hơi.
. . .
Livestream kết thúc, nhưng dư luận không kết thúc.
Nhất thời, trên các diễn đàn Post Bar, Weibo đều tràn ngập chủ đề liên quan đến Nhà Thiết Kế Tử Vong.
Cùng lúc đó, truyền thông lũ lượt đưa đến tầng tầng lớp lớp tin tức.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong phá giải vụ án chưa được giải quyết suốt hai mươi tám năm, Đồng Thành sát nhân liên hoàn án, hung thủ họ Cao tử vong!"
"Dân mạng cả nước nhao nhao mặc áo đỏ chúc mừng thời khắc thắng lợi vĩ đại, Nhà Thiết Kế Tử Vong trở thành thần tượng của toàn dân!"
"Cảnh sát thua trận, nhân viên phụ trách còn chưa làm ra báo cáo!"
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, một lần nữa dùng sự thực chứng minh, trí thông minh của hắn không gì sánh kịp!"
". . ."
Từng đầu tin tức đẩy tới phần thông báo của điện thoại di động, Dương Triếp nhìn lướt qua, sau đó đóng lại.
Cơn mưa ngoài trời đã tạnh, tuy nhiên đèn điện bên trong phòng trực ban vẫn chưa khôi phục. Vừa rồi sấm sét, nó lóe lên một cái rồi một mực tắt ngóm.
"Hình như bị cháy!" Dương Triếp ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Phòng trực ban không có bóng đèn dự bị, hắn cũng lười chạy ra ngoài mua, dù sao bản thân ưa thích bóng tối, đem thân thể hòa quyện cùng hắn ám, đó mới chính là màu sắc tự vệ của hắn.
Đèn mặc dù không sáng nhưng chỗ phích cắm vẫn có điện. Đang lúc hắn chuẩn bị nghe chút âm nhạc để thư giãn cơ thể và tinh thần, một hình dáng nữ nhân cao gầy xuất hiện giữa bóng đêm, hướng phòng an ninh đi tới.
Tuy ánh sáng có chút lờ mờ, nhưng Dương Triếp vẫn nhận ra thân phận của đối phương, là Trương Quỳnh Vân.
Cô sở hữu vóc dáng và vẻ đẹp ít người sánh kịp, đồng thời lại mang nét duyên dáng và thanh lịch của một người phụ nữ có tri thức. Theo quan điểm của Dương Triếp, Trương Quỳnh Vân xác thực rất khác biệt.
Đông đông đông. . .
Những ngón tay thon dài như ngọc của Trương Quỳnh Vân gõ lên cửa kính.
"Mời!"
Trương Quỳnh Vân đẩy cửa tiến vào. Tia sáng duy nhất trong phòng đến từ ngọn đèn đường bên ngoài khu cư xá, ngay cả một cây nến cũng không có.
Làn gió thơm nhàn nhạt tràn vào, Dương Triếp ngẩng đầu nhìn đối phương. Váy dài in hoa quá đầu gối thấp thoáng nửa bắp chân trắng nõn, vai hơi lộ, xõa tóc rối. Dáng người uyển chuyển và đường cong lả lướt dưới váy trở nên thật tinh tế dưới ánh đèn đường chiếu rọi. Bầu không khí có hơi chút mập mờ.
Đổi lại là người khác, đối mặt với vưu vật nhân gian như thế, chỉ sợ đã nảy sinh ý nghĩ kỳ quái.
Nhưng Dương Triếp vẫn không đổi sắc mặt, thậm chí trong lòng cũng chưa từng xuất hiện gợn sóng.
Trương Quỳnh Vân đối mắt cùng Dương Triếp. Trong dĩ vãng, đại bộ phận nam nhân sau khi nhìn cô, hoặc e ngại, hoặc hèn mọn, nhưng người thanh niên trước mặt vẫn tĩnh lặng như nước, ánh mắt lạnh lùng vô cùng sạch sẽ, phảng phất tựa bầu tinh không thâm thúy.
Trương Quỳnh Vân tự nhiên cảm thấy khẩn trương.
"Tôi. . . Tôi phát hiện đèn nơi này tắt, chắc là bị cháy? Tôi lấy cho anh một cái, chẳng biết có vừa hay không. . ." Trương Quỳnh Vân nói xong, liền đặt một cái hộp nhỏ lên mặt bàn.
Căn phòng của cô nằm ở phía trước chung cư, tầm nhìn tương đối tốt, có thể trông thấy phòng an ninh.
Dương Triếp nhìn thoáng qua, sau đó mở hộp lấy bóng đèn hình tròn ra, lại quan sát một chút chụp đèn trên đỉnh đầu.
"Có vẻ được, để tôi thử xem!"
Thế là Trương Quỳnh Vân cầm điện thoại di động chiếu sáng cho hắn. Một phút đồng hồ sau, Dương Triếp thay đèn xong, ánh sáng lập tức trở lại. Làn da Trương Quỳnh Vân trông càng trắng và non mịn hơn, gương mặt hơi ửng hồng.
"Cảm ơn!"
Dương Triếp mỉm cười.
Trương Quỳnh Vân rất hiếm khi nhìn thấy hắn cười, vội vàng trả lời: "Nên cảm ơn là tôi mới đúng. Cám ơn anh giúp tôi chiếu cố Tô Hề. Con bé không gây thêm phiền phức cho anh đấy chứ?"
"Đừng nói tới việc chiếu cố, nó rất nghe lời. Mà cô bé đâu rồi? Đã ngủ chưa?"
Trương Quỳnh Vân nhẹ nhàng cười đáp: "Chưa, tôi cấm nó xem Livestream Tử Vong, nó lại đòi coi bằng được, kết quả tôi cùng nó xem hết, nó bị dọa đến không dám ra ngoài, lúc đầu cũng nghĩ tới việc sang thăm anh."
"Lá gan của cô lớn đấy!"
"Cũng không hẳn, nhưng có anh ở đây, tôi không sợ!" Thanh âm của Trương Quỳnh Vân bỗng nhiên nhỏ dần.
Tiếp lấy lại bồi thêm một câu: "Sau khi anh đến, chất lượng trị an của Phong Cảnh Thủy Ngạn chỉ sợ là tốt nhất tại cái thành phố Thượng Hải này rồi!"
Dương Triếp mỉm cười: "Thời gian cũng muộn, cô về nghỉ ngơi sớm đi!"
"A, anh cũng. . . Nhiệt độ đêm nay tương đối thấp, nếu anh đi ra ngoài thì nhớ mặc nhiều áo vào, đừng để cảm lạnh. . ." Trương Quỳnh Vân nói xong, giống như nai con sợ hãi, quay người nhanh chóng rảo bước rời đi. . .