Tổ trọng án số 0, Vu Kiện đang cảm giác trí thông minh hoàn toàn không đủ dùng. Theo hắn thấy, những trò chơi trước đây đều tồn tại hoặc ít hoặc nhiều các loại tư duy bẫy rập, mục đích là để khảo nghiệm năng lực đại não của nhân loại, nhưng lần này giống như mới chân chính là cuộc đọ sức về trí tuệ. Nếu mục tiêu livestream không sở hữu tư duy cùng năng lực trinh thám nghịch thiên thì căn bản vô phương chạy trốn, bởi vì nhiệm vụ này gần như không thể hoàn thành!
"Mẹ nó khó, a a a, các anh nghĩ đi, đầu tôi đau quá!"
"Muốn cũng chẳng nghĩ nổi, những gì có thể nghĩ Tiết Quan Thăng đã nghĩ tới toàn bộ rồi, đều vô dụng!"
"Đúng vậy, trừ phi mật đạo ở phía trên, người là buộc dây thả xuống!"
Mấy thành viên thi nhau lắc đầu, trò chơi lần này khiến bọn họ vô cùng bất lực.
Vu Kiện nhìn về phía người vẫn luôn trầm mặc im lặng - Hàn Khả Tâm, cô hiện tại, sắc mặt ủ dột, hai mi mắt khóa chặt.
"Khả Tâm, thế nào? Có phương pháp gì không?"
Trầm mặc hồi lâu, Hàn Khả Tâm đáp: "Mặc kệ thế nào, Nhà Thiết Kế Tử Vong là một tên tội phạm theo chủ nghĩa hoàn mỹ, hắn không có khả năng thiết kế một cái mật thất vô phương trốn thoát, ngoại trừ dẫn nổ khí gas, nhất định còn tồn tại phương thức khác, thứ duy nhất tôi hoài nghi trước mắt là bụi than trên người Tiết Quan Thăng!"
"Bụi than? Chẳng lẽ muốn để Tiết Quan Thăng tự chế tạo bom? Than củi, muối diêm, lưu huỳnh, ba thành phần nguyên liệu chính!" Lâm Cửu Nguyệt chân thành nói.
Vu Kiện xạm mặt: "Khi bom tự chế nổ, khí gas cũng sẽ cháy theo, phức tạp hơn nhiều so với việc trực tiếp dẫn nổ, làm thế có ý nghĩa gì?"
"Ạch. . ."
Vu Kiện lắc đầu, đem kênh giao tiếp chuyển đến chỗ Đồ Tội.
"Đồ Tội, anh giải ra đáp án chưa?"
Giờ phút này, Đồ Tội đang chăm chú coi livestream, tay cầm cây bút vẽ xấu lên một trang giấy.
Ngòi bút nhanh chóng đi đi về về, phát ra âm thanh sàn sạt, chẳng mất bao lâu, mô hình hiện trường đã được hắn vẽ ra, căn phòng kín mít, một tiểu nhân bất lực quỳ trên mặt đất.
Hai tên đặc công phía sau nhìn thấy thiên phú hội họa của hắn, đơn giản buồn cười đến muốn tiểu.
Đồ Tội lạnh lùng đáp: "Nha, đừng cái gì cũng hỏi, tôi cũng không phải cha anh, am hiểu là hiện trường, chỉ dựa vào xem livestream thì có thể nhìn ra cái lông gì? Là tôi khờ hay anh ngốc?"
Hắn vừa mắng vừa tiếp tục vẽ xuống những hình ảnh nghuệch ngoạch xấu xí. Mục đích hắn phác họa là để tái hiện hiện trường phạm tội dưới cái nhìn tổng quát nhất. Việc này trở thành thói quen, khi không thể tự thân đến hiện trường, hắn liền dựa vào vẽ tranh để phá án.
Vu Kiện bị mắng, lửa giận một đêm nhịn không được, bắt lấy Đồ Tội nghiêm khắc phê bình.
"Đồ Tội, anh nói chuyện chú ý chút, thân làm cảnh sát, đừng cứ mở miệng ngậm miệng là lại mắng chửi người khác, anh nếu còn không có quy củ như vậy, dứt khoát ở nơi nào tới thì về nơi đó, điều anh sang đây không phải để anh mắng chửi người!"
"CMN, lão tử mắng anh hai câu thì thế nào? Không biết lão tử càng mắng người càng có linh cảm sao? Vừa mới nghĩ tới vài ý tưởng, kết quả liền bị anh đánh gãy, oán ai?"
Đồ Tội bĩu môi, liếc nhìn đồng hồ cát đặt bên cạnh, lúc này vẫn chưa chảy xong, nhưng nhìn tiến độ có thể đoán tầm khoảng mười phút nữa, thế là viết lên giấy mấy chữ: bụi than, đồng hồ cát mười phút.
Ở tổ, Vu Kiện đã hoàn toàn vô ngữ, chẳng muốn lý luận thêm, trực tiếp chuyển sang kênh Phục Cường.
"Phục Cường, anh bên kia tiến triển thế nào rồi?"
"Đang rà soát! Tạm thời còn chưa phát hiện cỗ xe mục tiêu!"
"Tiếp tục kiểm tra, có biến lập tức báo cáo!"
"Vâng!"
Vẻ mặt Vu Kiện buồn thiu, ánh mắt tiếp tục rơi vào bên trong phòng livestream.
Biểu hiện cường thế ngay từ đầu của Đồ Tội phảng phất để hắn thấy được ánh rạng đông của thắng lợi, hiện tại xem ra, thời điểm chính thức đối mặt với Nhà Thiết Kế Tử Vong vẫn tồn tại sự chênh lệch như cũ.
Chết tiệt!
Chẳng lẽ không ai trị nổi kẻ đó sao?
Tâm tình Vu Kiện tràn đầy hoang mang, loại cảm giác mờ mịt và bất lực kia đơn giản khiến hắn muốn sụp đổ.
Tiết Quan Thăng sau khi giãy dụa hồi lâu, vẫn quyết định từ bỏ việc dẫn nổ khí thiên nhiên.
"Còn thời gian, không thể cứ như vậy bỏ cuộc được!"
Tiết Quan Thăng hung hăng thở ra một hơi, tận lực buông lỏng thân thể, để đầu óc thanh tỉnh. Thế nhưng mùi thối của Ethanethiol quá đậm, kinh nghiệm sinh hoạt khơi dậy bản năng của Tiết Quan Thăng, đầu óc luôn tồn tại một ý thức nhắc nhở nơi này quá nguy hiểm, nhanh chạy đi. Nhưng càng nghĩ càng sợ hãi, mồ hôi lạnh trực tiếp thấm ướp nhẹp quần áo hắn.
Tuy nhiên chỉ một giây sau, linh quang chợt lóe tới Tiết Quan Thăng.
"Nếu làm ướt quần áo trước khi dẫn nổ thì sao? Có phải sẽ giúp mình tránh bị bỏng?"
Tiết Quan Thăng liếc nhìn thời gian, chỉ còn hai phút đồng hồ. . . .
Không có lựa chọn khác, đánh cược một lần!
Lập tức,Tiết Quan Thăng bắt đầu cởi quần áo.
Trên Phòng Livestream Tử Vong, số liệu vẫn luôn tăng mạnh, lượng người xem đã đột phá hơn tám triệu, thêm nữa vẫn còn đang tiếp tục bành trướng. Tuy nhiên lúc này hơn tám triệu người xem đã trực tiếp ngây ngốc tại chỗ.
"Mẹ, con hàng này cởi quần áo làm gì? Muốn chạy trần truồng?"
"Sẽ không phải hít nhiều quá xuất hiện ảo giác rồi chứ?"
"Thân thể thật khiến người ta buồn nôn! Phía dưới thế mà nhỏ như vậy! Lão tử có thể miểu sát hắn!"
Đang lúc mọi người phát tán bình luận, động tác kế tác của Tiết Quan Thăng lập tức khiến bọn họ bừng tỉnh, chỉ thấy tên kia bắt đầu tiểu vào quần áo.
Ào ào ào. . .
"Ha ha ha, chuẩn bị trước khi dẫn nổ, tên ngu xuẩn hết chiêu rồi!"
"Cách này thật sự có hiệu quả sao?"
"Vừa mới kiểm tra, thời điểm khí gas phát nổ khi đạt nồng độ 9.5%, nhiệt độ xung quanh đạt tới 1500 độ C, áp lực ước chừng gấp sáu lần bầu khí quyển tiêu chuẩn, tương đương với khí áp trong lốp xe hàng cỡ lớn, vô cùng mãnh liệt, mặc dù bây giờ đã qua điểm phát nổ mạnh nhất nhưng liệu anh cảm thấy, một kiện quần áo ướt có thể đỡ nổi hay sao?"
"Cảm ơn phân tích của anh trai số liệu, nếu thật sự đáng sợ như lời nói thì mặc quần áo sẽ kích thích hơn, sợi vải cấp tốc hòa tan vào làn da, ha ha, sảng khoái!"
Đang lúc người xem không ngừng phân tích, Tiết Quan Thăng đã dùng nước tiểu thấm ướt toàn bộ y phục rồi mặc vào.
Tay phải nắm lấy cái bật lửa.
Ánh mắt hướng về phía máy bấm giờ, còn một phút đồng hồ.
"CMN Nhà Thiết Kế Tử Vong! Tao liều mạng với mày! Trợn to mắt chó của mày mà xem!"
Tiết Quan Thăng cắn răng, đè ngón cái xuống.
Lạch cạch!
Ngọn lửa bật lên trong tức khắc.
"Oanh!"
Một tiếng bạo hưởng, đinh tai nhức óc, chốc lát trước mắt Tiết Quan Thăng xuất hiện áng lửa sáng rực, xung quanh cũng biến thành hỏa cầu, đồng thời một cỗ lực lượng cường hãn trực tiếp xé rách cơ thể hắn.
"A! A a a. . ."
Tiết Quan Thăng phát ra tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm, kích thích trái tim cuồng loạn của mỗi người xem.