Nhưng nhiệt luợng cao cùng sóng xung kích sản sinh từ khí gas cháy, trực tiếp nhóm thành một ngọn lửa lớn trên cơ thể Tiết Quan Thăng. Khung cảnh không khác gì giội xăng lên người, tư tư ba ba thiêu đốt; lại giống như ném thịt mỡ vào chảo rán. Quần áo thấm nước tiểu bốc hơi trong nháy mắt, sợi vải hòa tan, trở thành chất dẫn đốt khiến thế lửa trên người Tiết Quan Thăng càng thêm mãnh liệt.
"A a a, cứu mạng. . ."
Tiết Quan Thăng liều mạng lăn lộn trên mặt đất. Kết quả, thời điểm làn da dung nhập sợi vải tiếp xúc với sàn nhà, có chút ít trực tiếp dính lại, theo chuyển động điên cuồng của hắn, từng thớ thịt cháy khét lẹt bị trực tiếp xé rách xuống.
"A. . . CMN. . . CMN. . ."
Tiết Quan Thăng đau đến co quắp, nhưng cũng không dừng lại, bởi vì lửa trên người còn chưa hoàn toàn dập tắt, với lại hắn căn bản không biết sự đau đớn kia đến từ việc da thịt bị kéo toạch, tinh thần đã không phân rõ, chỉ biết là toàn thân hết thảy vô cùng thống khổ.
"CMN! Trâu bò lật trời!"
"Rốt cục cũng chờ đến, đây chính là lư đả cổn trong truyền thuyết sao?"
(Lời editor: Lư Đả Cổn - Bánh cuộn thịt lừa, món ăn của tỉnh Phúc Kiến)
"Ha ha ha, quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi! Mặc quần áo trên người hoàn toàn là một cái BUG! Ngu thì chết!"
"Tình hình này còn có thể sống sao? Tuyệt đối đừng tạch, mau tỉnh lại, phía sau khẳng định còn có trò chơi chờ anh đấy! Tôi muốn tiếp tục xem!"
"Không nhiều lời, nhất định phải tặng thưởng!"
Cư dân mạng bắt đầu điên cuồng khen thưởng, các loại cá viên, vây cá, máy bay, hỏa tiễn, . . ., ồ ạt phóng tới.
Nhưng giờ phút này, Vu Kiện đứng trước màn hình lớn, nhìn muốn rách cả mí mắt, cực kỳ phẫn nộ.
"Phục Cường! Tiết Quan Thăng sắp bị đốt chết rồi, các anh chẳng lẽ còn chưa tìm thấy cỗ xe khả nghi sao?"
"Báo cáo đội trưởng, tạm thời vẫn chưa có phát hiện!"
"Chờ một chút. . . Đội trưởng, phát hiện chiếc xe khả nghi, phát hiện chiếc xe khả nghi! Chuẩn bị hạ cánh!"
Vu Kiện nghe xong, tinh thần chấn động!
Rốt cuộc cũng tới, Vu Kiện lập tức đem hình ảnh chuyển đến bên kia.
Chỉ thấy trên bãi đất trống tại một khu nhà bỏ hoang, có một cỗ xe con đang đậu.
Máy bay trực thăng lập tức hạ xuống, bọn người Phục Cường tiến lên xem xét, xác nhận là tài sản dưới danh nghĩa của Tiết Quan Thăng.
"Số hai, số ba, số bốn, lập tức tiếp viện số một!"
"Vâng!"
"Phục Cường, mau chóng dẫn người tiến hành điều tra các khu nhà! Nhất định phải cẩn thận!"
"Rõ!"
Bên kia bắt đầu hành động, hai tên đặc công sau lưng Đồ Tội cũng đứng ngồi không yên.
"Cảnh sát Đồ, chúng ta không đi trợ giúp chút sao?"
"Đúng vậy, chúng ta ở chỗ này cũng vô dụng, Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ không trở về đâu!"
Đồ Tội thản nhiên nói: "Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ không trở về, nhưng hắn cũng không ở khu nhà đó đâu, cược một bình rượu xái, dám không?"
"Tôi cược với anh!"
"Tôi cược hai bình, nếu anh thua phải về nhà tắm, đổi một bộ quần áo sạch sẽ, bởi vì mùi trên người anh quá nồng!"
Sắc mặt Đồ Tội tối sầm: "Anh nha, một đại nam nhân lại già mồm thế! Lão tử đánh cược với các anh!" Nói xong, ánh mắt lần nữa trở về màn hình.
Chỉ thấy Tiết Quan Thăng đã thành công dập tắt lửa trên người, nhưng toàn thân đều bị đốt thành than đen sì, từng khối thịt mấp mô thành lỗ, dáng vẻ không sai biệt lắm với bộ hóa trang Freddy của Dương Triếp, nhất là da đầu và khuôn mặt, bên trong những cái hố vẫn còn tràn đầy máu tươi, một vài chỗ da bị dính trên mặt đất cũng gần như tan chảy giữa dòng dịch đỏ nhớp nháp, cảnh tượng vô cùng kinh khủng.
Lúc này, đèn trong mật thất đã bị phá hủy, nhưng lỗ nhỏ bơm khí gas thì vẫn đang tiếp tục bùng cháy, mang đến ánh sáng.
Mật thất cũng không đổ sụp dưới vụ nổ, nhưng vách tường bốn phía đã hoàn toàn bị nứt nẻ, từng vết rách rộng lớn nhìn mà thấy giật mình.
Trong một vết rách nào đó, có ánh sáng le lói chiếu vào.
Tiết Quan Thăng khẽ ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt mơ hồ, hắn phát hiện mí mắt của mình đều bị cháy rụi, tròng mắt mang theo cảm giác lành lạnh, tựa như muốn từ trong hốc mắt rơi ra.
"CMN. . . FYM, Nhà Thiết Kế Tử Vong. . ."
"Vì cái gì. . . Vì cái gì trò chơi của người khác có đường tắt còn tao thì không. . . A a a. . ."
Tiết Quan Thăng gầm thét, hàm răng hoàn toàn bại lộ ra bên ngoài, cũng là cảm giác lạnh lẽo như băng.
Lúc này, thanh âm biến đổi vô tình của Dương Triếp vang lên.
"Sai rồi, anh chỉ còn cách thành công một bước. Anh muốn tôi gợi ý, nhưng gợi ý đã cho rồi, với lại chính anh cũng nhìn thấy qua, chính là bụi than trên mặt đất. Nếu anh cẩn thận nghĩ xem chúng từ đâu mà tới, chắc chắn có thể tìm ra đáp án. Hiện tại, xin mời nhìn một chút phần dưới vách tường có ánh sáng bên kia."
Tròng mắt Tiết Quan Thăng chuyển động, chỉ thấy phía dưới mặt tường đó xuất hiện chuỗi vết rạn vô cùng dày đặc, hơn nữa nhìn khu vực nứt đi lên, dường như hình dáng khá tương đồng với một cái cửa nhỏ.
Thanh âm Dương Triếp lần nữa vang lên.
"Không phải anh muốn biết tôi đi ra thế nào sao? Hiện tại nói cho anh biết, sau khi để anh vào mật thất, tôi từ cửa nhỏ đi ra ngoài, tiếp theo tìm một tấm ván gỗ đã ngâm qua xăng, ở giữa đính một cây dây kẽm, dùng dây kéo chặt ván gỗ chám vào vách tường, lại rót xi măng lên ván gỗ, lấp đầy bằng những viên gạch. Làm tốt hết thảy rồi thì rút dây kẽm ra, luồn một ngòi nổ vào lỗ nhỏ. Nhóm lửa ngòi nổ dẫn đốt ván gỗ, sau khi tấm ván hoàn toàn bị thiêu hủy, anh sẽ thấy được bộ dáng như lúc này. Nếu anh cẩn thận quan sát hơn, sẽ phát hiện lỗ nhỏ trên vách tường, đồng thời cũng nhận ra vôi bôi lên khu vực kia không bóng loáng như những chỗ khác. Sau khi ván gỗ cháy hết, dùng vài chân đá lên, vách tường sẽ sụp. Có điều, tôi đã cố ý thiết kế ánh sáng bên trong mật thất yếu bớt, dùng việc này để giảm xác suất manh mối bị phát hiện xuống một chút!"
"Ngoài ra cân nhắc đến việc anh sẽ nổi điên đấm đá vách tường, vì để tránh cho khả năng ăn may, tôi đem cửa nhỏ làm rất thấp. Ha ha, anh đã rất thông minh, nhưng vẫn kém vài phần, hi vọng anh có thể biểu hiện xuất sắc hơn trong những ván kế tiếp!"
Giải thích xong xuôi, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
"666! Học được một chiêu mật thất giết người!"
"Đơn giản không có ai làm được như vậy, streamer quá bá!"
"Choáng rồi, lần này thật sự là khảo nghiệm năng lực quan sát trinh thám, streamer càng ngày càng đẹp trai!"
"Quả nhiên vẫn kém chút, trâu bò! Gia hỏa này chắc đang giận điên ấy nhỉ?"
"Đại thần đã sớm nói với các anh rồi, tất cả bố trí trong phòng đều có nguyên nhân của nó, còn nhớ rõ lần đèn bàn kia không, lần này là ánh sáng yếu. Nhớ kỹ vào, đầu óc mỗi đứa đều là sữa đậu nành hay sao?"
Đối với thiết kế này, người xem đều vô cùng kinh thán. Tư duy và trí thông minh như vậy quả thực làm cho người người thổn thức không thôi.