Đồ Tội vỗ tay: "Thiết kế thật mẹ nó xinh đẹp, lâu lắm rồi chưa thấy trò trốn thoát phòng kín nào kích thích như thế, điều mục tiêu có thể nghĩ tới hắn đều tính đến, điều mục tiêu không nghĩ tới hắn cũng cân nhắc qua, không hổ danh Nhà Thiết Kế Tử Vong. Tôi cho thiết kế này của anh một trăm điểm, chẳng sợ anh kiêu ngạo!"
Hai tên đặc công đứng sau đều im lặng, vị đây là cảnh sát đúng không? Lập trường trên có vẻ không thích hợp cho lắm.
So sánh với lời tán thưởng của Đồ Tội, sắc mặt Vu Kiện khó coi hơn nhiều.
CMN!
Thiết kế như vậy cũng nghĩ ra!
May mắn Hàn Khả Tâm đã ý thức tới vấn đề về bụi than, nếu như cô ở chỗ đó, nhất định có thể tìm được phương pháp phá giải.
Nghĩ xong, Vu Kiện liếc nhìn Hàn Khả Tâm, sắc mặt đối phương vẫn lạnh lùng, ánh mắt sắc bén.
Người suy sụp nhất hiện tại chính là Tiết Quan Thăng.
"CMN! Thằng chó!"
Nếu không phát hiện ra điểm nào, có lẽ hắn sẽ không sụp đổ như vậy, nhưng lúc ấy hắn đã nhìn thấy bụi than.
Vì sao!
Vì sao khi đó mình không suy nghĩ thêm?
Chỉ cần nghĩ ngợi nhiều hơn chút xíu, tìm hiểu nguồn gốc thứ kia, nhất định có thể dẫn tới manh mối, cũng không cần biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ như hiện tại.
A a a! ! !
Đều đã nghĩ đến cửa ngầm, vì cái gì không nghĩ tới chiêu đem cửa ngầm phong kín lại? Mẹ nó thật sự quá ngu!
Tiết Quan Thăng cật lực hô hấp, vô cùng tức giận, kết quả một hồi kích động lại khiến bao nhiêu chỗ rách trên thân chảy máu, cơ thể đau đến mức không muốn sống.
Tiết Quan Thăng hít sâu, không thể cứ ngốc ở địa phương khuất nhục thương tâm này tiếp.
Thế là chậm rãi leo đến bên cửa nhỏ, sau đó duỗi chân phải ra, chỉ thấy toàn bộ chân đen sì, giày cùng da thịt đã hòa vào nhau làm một.
"A a, Nhà Thiết Kế Tử Vong, thằng biến thái chết tiệt! Nếu còn sống rời khỏi đây, tao nhất định băm mày ra thành trăm mảnh. . ."
Tiết Quan Thăng vừa đau vừa tức, sau đó một cước đạp bay cửa nhỏ.
Ầm ầm!
Cực kỳ nhẹ nhàng, những cục gạch nơi đó trực tiếp vỡ nát.
Tiết Quan Thăng lập tức bò ra ngoài.
Căn phòng thứ hai rất sáng, ở trung ương có đặt một hộp cứu thương.
"Chúc mừng anh vượt qua ván đầu tiên, hiện tại mời anh đi đến và mở cái hộp kia ra trước!"
Tiết Quan Thăng quan sát bốn phía, ngoại trừ hộp thuốc cũng không có bất cứ cái gì cả. Tuy nhiên đây không phải mật thất như căn phòng trước, bởi vì trước mặt hắn là một cánh cửa khép hờ.
Tiết Quan Thăng chậm rãi đi đến bên hộp y tế, sau đó mở ra, chỉ thấy một ống kim tiêm được đặt bên trong.
"Cơ thể anh hiện tại không được khả quan cho lắm. Cái kim tiêm này chứa adrenalin, có tác dụng làm co các mạch phía dưới da, màng nhầy và nội tạng, giúp cải thiện tình trạng chảy máu. Nếu không can thiệp, cứ tiếp tục như vậy anh sẽ chết! Đương nhiên anh cũng có thể lựa chọn không tiêm vào, tôi không yêu cầu, một phút đồng hồ cân nhắc, mời!"
Tiết Quan Thăng hừ lạnh, cân nhắc cái rắm, lấy trạng thái bây giờ của hắn, nếu như không tiêm căn bản vô phương tiếp tục, chẳng lẽ muốn ngồi chờ chết tại đây?
Chỉ thấy Tiết Quan Thăng cầm lấy ống tiêm, trực tiếp đâm xuống cánh tay mình, đem toàn bộ adrenalin trong ống tiến vào cơ bắp.
Tiêm bắp chứ không phải tiêm vào tĩnh mạch, sẽ không lập tức mang lại hiệu quả, nhưng tốc độ hấp thu cũng rất nhanh, một hai phút liền xuất hiện tác dụng rõ ràng, có thể tiếp tục vận động khoảng một giờ đồng hồ nữa.
Thanh âm trầm khàn của Dương Triếp lập tức vang lên.
"Rất tốt, kế tiếp, Trò Chơi Đi Săn. Hiện tại anh đang ở chỗ sâu nhất của một cái mê cung. Điều cần làm bây giờ là liều mạng chạy trốn, tìm tới một căn phòng, trong đó có một cái cửa động hình người, đó chính là lối ra, sau khi vào phòng mới tính an toàn. Trước đó tôi cũng sẽ đi săn giết anh, một khi bị bắt được, còn nhớ móng vuốt sắt của tôi không? Chúng sẽ không lưu tình rạch ra bốn đao trên người anh đâu!"
"Hiện tại, trò chơi bắt đầu!"
Vừa dứt lời, đèn trong phòng bỗng nhiên lóe sáng rồi phụt tắt, xung quanh chợt vang lên vài ba tiếng phụ nữ khóc thút thít, vô cùng quỷ dị, vô cùng thảm thiết. Những âm thanh đó khiến Tiết Quan Thăng rùng mình, bởi vì chúng đối với hắn mà nói cực kỳ quen thuộc, chính là giọng của những nữ diễn viên mà hắn từng giết.
"Ô ô ô, tôi không muốn chết, xin anh đừng giết tôi. . ."
"A! A! Tiết Quan Thăng! Tôi trở về, tôi muốn giết anh, đền mạng đi! !"
Tiếng cầu xin tha thứ nguyên bản thút thít lập tức trở nên hung lệ chói tai, giống như muốn ăn thịt người. Âm thanh vang vọng bên trong gian phòng ẩm mốc, còn có cả hiệu ứng vọng lại, quỷ dị kinh khủng đến cực điểm.
"Cái này. . . Đây hình như là tiếng của Cao Tiểu Vi. . . Chẳng lẽ cô ấy biến thành quỷ đến báo thù?"
"CMN, tôi nghe mà nổi hết cả da gà, thật khủng khiếp!"
"Làm biên tập âm thanh, tôi có thể chịu trách nhiệm nói cho các anh biết đây là những ngôn từ chắp vá, khả năng cao được chỉnh sửa từ tác phẩm truyền hình và điện ảnh của nữ các diễn viên, tuy nhiên chất lượng phi thường tốt, nghe không ra sơ hở!"
"Hú hồn, còn tưởng có quỷ!"
"Nếu có quỷ thật, streamer liền thất nghiệp, tất cả người bị hại hóa thành lệ quỷ đến báo thù là được rồi!"
Kẻ tung người hứng, ai nấy đều bị thanh âm bất thình lình kia làm giật nảy mình.
Tiết Quan Thăng càng là như thế, bây giờ đang lúc thần kinh hắn vô cùng yếu ớt, bỗng nhiên từ phía sau vang lên tiếng kêu đòi mạng của nữ nhân, lại là người bị hắn giết chết, thậm chí nương theo còn phảng phất tiếng xột xoạt tạo bởi tất chân di di trên đất, giống như có người đang bò dưới sàn. Não vừa bổ, lập tức bị dọa đến mức tiểu ra quần.
"A! Quỷ!"
Tiết Quan Thăng kêu to, hướng bên ngoài chạy trối chết, nhưng khoảng khắc lúc hắn chạy ra khỏi phòng, khóe mắt bỗng liếc thấy một gương mặt kinh khủng.
Nhà Thiết Kế Tử Vong đang đứng sau cửa, toét miệng, giống như cười mà không phải cười, đôi mắt âm trầm khủng bố lạnh lùng dõi theo hắn.
Vút!
Không đợi Tiết Thăng Quan kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, móng vuốt sắt trực tiếp vạch về phía thân thể hắn.
Roẹt!
Bụng bên lập tức xuất hiện bốn vết thương máu chảy dầm dề, huyết dịch tuôn ra trên làn da cháy đen.
"A!"
Tiết Quan Thăng kêu thảm, nhưng không thèm để ý tới đau đớn của thân thể, co cẳng chạy trốn.
Dương Triếp không đuổi theo, mà chỉ chậm rãi giơ vuốt sắt dính đầy máu tươi lên, nở nụ cười âm u, sau đó chống đỡ trên vách tường, vừa đi vừa vẽ, âm thanh phát ra ken két chói tai, vách tường lưu lại bốn đầu vết cắt thật sâu.
"CMN! Nhà Thiết Kế Tử Vong xuất hiện! Đẹp trai! Đẹp trai ngây người!"
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi yêu anh! Có điều mặt nạ của anh thật buồn nôn!"
"Buồn nôn? Tôi nhìn còn cứng được không? Một câu thôi, độc nhất vô nhị!"
"Tôi thích cái móng sắt kia, đêm hôm khuya khoắt mà mang theo chạy trên đường lớn, nhất định đẹp trai phát nổ!"
Người xem livestream kích động sắp hỏng, đây chính là lần xuất hiện chân chân chính chính đầu tiên của Nhà Thiết Kế Tử Vong trên chương trình, từ đứng phía sau điều khiển đến bước ra sân khấu, từ sự tồn tại giả lập đến xuất hiện rõ ràng trước màn ảnh. Sôi trào, tất cả mọi người đều sôi trào!