Đối mặt với sự trào phúng liều lĩnh của Tiết Quan Thăng, Dương Triếp mở miệng, thanh âm trầm thấp đè nén vẫn lạnh lùng như cũ.
"Có chút nằm ngoài dự liệu của tôi, chúc mừng anh thành công đi tới cửa ải cuối cùng, trò chơi mang tên Sinh Mệnh Nộ Phóng, cửa động hình người trên vách tường dẫn thẳng tới ngoại giới, thành công xuyên qua đồng nghĩa với việc chiến thắng chương trình Livestream Tử Vong ngày hôm nay. Hiện tại, anh ước chừng có mười lăm phút, sau mười lăm phút, khí gas sẽ phát nổ lần thứ hai, đem toàn bộ mê cung phá hủy! Sống hay chết, tự mình lựa chọn!"
Tiết Quan Thăng cười ha ha đáp: "Vượt quá dự liệu của mày? Đừng mẹ nó thể hiện, mày bây giờ chỉ sợ đang hối hận phát điên đúng chứ? Mày nhất định đang hối hận vì sao vừa rồi bỏ lỡ cơ hội giết tao. Ha ha ha, quy củ tự mình thiết lập, nuốt nước mắt cũng phải chấp hành, tao nói cho mày biết, mày hiện tại không còn cơ hội giết tao nữa đâu. Tao, Tiết Quan Thăng, ở đây thề, chờ rời khỏi nơi này nhất định sẽ băm mày ra thành trăm mảnh, đồng thời đem toàn bộ những đứa đang theo dõi livestream giết chết!"
"Mẹ nó! Số lượng ID online hơn cả triệu, tới mà giết!"
"Xin tặng cho sự tự tin này 1 điểm, 99 điểm còn lại tao fu*k ném cho chó ăn!"
"Cách màn hình tôi mẹ nó đều muốn đánh chết hắn, dám tới giết lão tử!"
"Streamer, nơi này có kẻ đang thể hiện, đừng để hắn đi, nhanh đến giải quyết!"
Tập thể người xem nổi giận, hận không thể chui vào livestream đập nát vẻ mặt phách lối của Tiết Quan Thăng!
Nhưng chỉ một giây sau, Tiết Quan Thăng giang hai cánh tay, cả người trực tiếp tiến nhập hang động.
Cánh tay, cổ, hai chân, thân thể, hoàn toàn vừa khít, giống như được làm dựa trên số đo của hắn.
Tuy nhiên trước khi tiến vào, hắn cũng phát hiện bề mặt hang đều bị gọt qua, giống như cái ván giặt đồ, người ở bên trong tiến lên không có việc gì, nhưng nếu lui lại sẽ tạo thành ma sát.
Tiết Quan Thăng đứng trước cửa hang hình chữ đại, không lập tức xuất phát mà hơi ướn thử, cảm nhận qua lớn nhỏ trên dưới phù hợp, do đầu gối không thể gập quá cong nên chỉ đành chuyển động nhẹ thân thể, hơi hơi xê dịch từng chút xíu tiến lên.
Tiết Quan Thăng không biết cái động này dài bao nhiêu, nhưng ánh đèn thành thị nơi phương xa đối với hắn có sự dụ hoặc rất lớn. Hắn khát vọng sống, bởi vì chỉ khi còn sống, mới có thể giết chết càng nhiều người!
"Ha ha ha ha, tao tới, nhất định phải sống sót!"
Tiết Quan Thăng thoáng cười lạnh, thân thể bắt đầu nhúc nhích, từng chút tiến nhập hang động hình người.
"CMN! Hắn đi rồi! A a a!"
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, đừng để hắn chạy, nhanh bắt hắn lại!"
"Cho nổ động, để hắn chết ở bên trong!"
"Mọi người bình tĩnh, Nhà Thiết Kế Tử Vong có quy tắc của mình, không thể cải biến luận lệ được!"
"Quy tắc là chết, người là sống, loại cặn bã này không đáng sống sót rời đi!"
Cư dân mạng vừa sốt ruột vừa bất đắc dĩ, bình luận bay lên che kín hết phòng livestream.
Lúc này, đám Vu Kiện cũng xem tới đoạn Tiết Quan Thăng tiến vào hang động, từng người tâm tình phức tạp, cuối cùng vẫn chạy trốn, vậy còn lời Khả Tâm cùng Đồ Tội nói thì sao, bẫy rập đâu?
Vu Kiện có chút đứng ngồi không yên, nhưng hiện tại chẳng thể rời đi, bởi vì hắn cần phải ở đây chỉ huy và điều hành!
"Triệu Thiên Lâm, lập tức liên hệ đồn cảnh sát đường Thái Hồ, đồn cảnh sát đường Hoàng Hải, đồn cảnh sát Cao Tân Khoa Kỹ ở phía tây ngoại ô; yêu cầu họ phái nhân lực tới trợ giúp!"
"Vâng!"
"Hoàng Bắc Khoa, thông báo cho đội cảnh sát vũ trang số chín, mau chóng tăng viện!"
"Vâng!"
Toàn bộ Tổ trọng án lập tức bận rộn khẩn trương.
Ong ong ong. . .
Máy bay trực thăng nối nhau bay lượn, đáp xuống khoảng đất trống trước căn nhà của Tiết Quan Thăng.
Đồ Tội lúc này đang điều tra tại hiện trường, tìm kiếm dấu vết để lại, cố gắng phán định lộ tuyến di chuyển của Nhà Thiết Kế Tử Vong, nhưng vẫn không có tiến triển nào.
"Sao rồi? Đi đâu rà soát?" Phục Cường dẫn người vội vội vàng vàng chạy tới hỏi.
Đồ Tội nheo mắt, lắc đầu: "Quả nhiên, những manh mối trước đó đều là do Nhà Thiết Kế Tử Vong cố ý đưa ra. Bây giờ tên này lại giống như một thợ săn cao thủ, hoàn toàn che giấu khí tức của mình, không có biện pháp khác, cứ tiến hành rà soát hết đi!"
Cánh rừng cây này nói lớn cũng không lớn, nhưng nhân lực bọn họ tổng cộng chỉ có mười mấy người, muốn kiểm tra toàn bộ căn bản bất khả thi.
Đồ Tội cũng nhìn ra sự xấu hổ của Phục Cường, nói tiếp: "Coi đây là trung tâm, hướng tây, rà soát theo hình quạt góc 60 độ!"
"Rõ!"
Nhất thời, hơn mười tên đặc công như báo săn vọt vào rừng.
Cùng thời điểm, bên trong hanh động hình người, Tiết Quan Thăng đã cảm nhận được cảm giác bế tắc vượt quá sự tưởng tượng.
Cực kỳ đè nén!
Cực kỳ thống khổ!
"CMN! Sao dài vậy, vì sao vẫn chưa thấy lối ra? Thật khó chịu, cảm giác không gian càng ngày càng nhỏ. . ."
Tiết Quan Thăng trầm thấp thầm thì, hiện tại hình ảnh phát tới phòng livestream đang lấy góc nhìn của hắn, ngoại trừ đèn đuốc thành thị rực rỡ nơi xa xa thì xung quanh đều là vô tận hắc ám âm u. Khung cảnh khiến người xem có cảm giác ngột ngạt không thôi, nhưng cũng đồng thời tạo dựng khát vọng lớn lao được nhìn thấy thế giới bên ngoài. . . .
"Ha ha ha, chắc không phải dài hai cây số đấy chứ?"
"Rõ ràng là hai vạn cây số, con hàng có lẽ sẽ chết đói bên trong, các anh tin không?"
"Tôi bỗng nhiên có dự cảm, cái động này khả năng là bẫy do Nhà Thiết Kế Tử Vong sắp xếp! Tên kia thật sẽ chết ở trong đó!"
"Khó mà nói, dài thì dài thật, nhưng chậm rãi nhúc nhích vẫn có thể đi ra!"
Cư dân mạng điên cuồng gõ nhập bình luận.
Cùng lúc, bên ngoài rừng cây nhỏ, mấy chục chiếc xe cảnh sát đang gào thét chạy đến, đằng sau còn có tám chiếc xe việt dã bản dài của đội cảnh sát vũ trang, nhìn như một đoàn dã thú.
Ba đồn công an, sáu mươi nhân viên cảnh sát, ba đầu cảnh khuyển; đội cảnh sát vũ trang thì điều tới năm mươi; tổng cộng hơn một trăm người, trực tiếp tiến nhập rừng cây triển khai lùng bắt.
Vu Kiện nhìn hình ảnh hiện trường truyền đến, xiết chặt nắm đấm, đột nhiên, một tiếng hét thảm đem ánh mắt Vu Kiện kéo trở về bên phòng livestream.
"A! Đau quá. . ."
Tiết Quan Thăng phát ra tiếng kêu rên vô cùng thống khổ. Bây giờ hắn đã có thể xác định, không gian trong động quả nhiên là từ từ thu nhỏ dần, bởi vì lúc này thân thể đã chèn chật cứng, ngay cả cổ cũng có cảm giác bị kéo dài ra chút xíu. Tình cảnh thật quá khó tiếp thu nổi.
"A a a. . . Chết tiệt. . . Nhà Thiết Kế Tử Vong. . . Thứ hỗn đản đáng chết. . ."
Tiết Quan Thăng mắng to, nội tâm cũng bắt đầu trở nên mâu thuẫn.
Phải lui về sao?
Không được! Mê cung sẽ sụp đổ, các mặt sườn cũng sẽ kéo hết thịt trên người hắn xuống!
Tiến lên?
Nhưng mà đi không được!
Đáng chết! Lối ra rõ ràng đã rất gần rồi! Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
CMN!
Nhà Thiết Kế Tử Vong đáng chết!
Nội tâm Tiết Quan Thăng giãy dụa giữa mê loạn, đột nhiên hắn nghĩ tới một ý kiến.
Lui một bước!
Chỉ cần rớt chút xíu thịt rồi tiếp tục tiến lên liền không thành vấn đề!
Đúng!
Chính là như vậy! Dù sao da thịt đã bị đốt cháy khét! Đâm xuyên tí da tính là gì! Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đun!
Ha ha ha, Nhà Thiết Kế Tử Vong, mày fu*k muốn vây khốn tao sao? Nằm mơ!