Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 188: Nghiền ép tiềm năng. Cái chết được thiết kế tốt từ trước

Chương 188: Nghiền ép tiềm năng. Cái chết được thiết kế tốt từ trước

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Thời gian cấp bách, sau khi hạ quyết tâm, Tiết Quan Thăng liền bắt đầu hành động.

Thân thể nhúc nhích lui lại.

Mặt sườn trên bề mặt hang trực tiếp kẹt lại trên da thịt hắn.

Roẹt roẹt. . .

Thanh âm nhỏ vụn quanh quẩn bên tai Tiết Quan Thăng.

Hắn không nhìn thấy, nhưng sự đau đớn nói cho hắn biết, sườn đá đã xé mở lớp biểu bì đốt cháy khét trên người. Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra hình ảnh cơ bắp non mềm bên trong bị kéo đứt toạch, bởi vì mỗi lần lột bỏ làn da của những cô gái kia, hắn luôn nghe thấy và vô cùng yêu thích thanh âm da thịt tách mở dưới lưỡi dao, thứ thanh âm kia khiến hắn cảm thấy hưng phấn say mê.

Hiện tại, ngửi mùi máu tươi bốn phía bên trong huyệt động, nghe tiếng kêu nhỏ vụn của da thịt xé rách, cộng thêm cảm giác mười phần bế tắc, tinh thần Tiết Quan Thăng liền bắt đầu mê loạn. Tương tự như thời điểm lột da người khác, hắn vậy mà nảy sinh một chút hưng phấn.

Cứ như thế, sau khi nhuyễn động lùi mấy bước, Tiết Quan Thăng lại tiến về phía trước.

Quả nhiên!

Rộng rãi hơn nhiều!

Nhưng rất nhanh, Tiết Quan Thăng đi không nổi nữa, cổ cũng bị chẹn đau đến khó nhịn.

Thật đáng chết! Xem ra phải tiếp tục gọt bớt chút thịt!

Thế là Tiết Quan Thăng lần nữa nhúc nhích ra sau.

Roẹt roẹt. . .

Thịt trên người bị xé xuống, nhưng sự đau đớn lần này không chỉ diễn ra ở địa phương tiếp xúc với hang động. Da thịt trước ngực, sau lưng cũng bị dắt theo chút xíu, xé rách, giống như muốn kéo cả người hắn từ giữa ra thành hai nửa.

"A a a. . . CMN. . ."

Tiết Quan Thăng ngao ngao hét thảm, loại cảm giác đau đớn như toàn thân cốt nhục bị tách rời kích thích từng sợi thần kinh của hắn, bản thân chẳng khác nào đang bị lăng trì!

"Cứu mạng. . . Cứu mạng. . ."

Tiếng kêu cứu trong hang động vang trở lại, chấn động đầu óc Tiết Quan Thăng, xung quang ông ông tác hưởng.

"Fu*k!"

Tiết Quan Thăng lập tức ngừng lại, hắn không dám lui ra sau nữa, thế là lần nữa nhúc nhích tiến về phía trước.

Từng chút từng chút.

Lối ra càng ngày càng gần.

Ánh đèn thành thị xa xa thật tươi sáng, giống như đang hướng hắn mời gọi!

"Sắp thành công rồi! Mình phải sống sót!"

Tiết Quan Thăng không ngừng động viên bản thân, nhưng rất nhanh hắn lại di chuyển không nổi, đầu bị kẹt cứng, cánh tay bị kẹt cứng, thân thể bị kẹt cứng, hai chân bị kẹt cứng, toàn thân đều bị kẹt cứng.

"A a a, chết tiệt, tao muốn ra ngoài, thả tao ra. . ."

Nội tâm Tiết Quan Thăng vô cùng cuồng bạo, hắn không lui về sau nữa, mà dùng sức hướng về phía trước nhúc nhích.

Roẹt roẹt. . .

Tiết Quan Thăng cảm giác được mười phần rõ ràng từng khối thịt trên mặt bị xé rách, rớt xuống.

"Fck fck fck. . ."

Tiết Quan Thăng đau đến toàn thân chết lặng, hắn cảm giác thân thể đã không phải là của mình nữa.

Nhưng sau khi đau nhức qua đi, Tiết Quan Thăng phát hiện mình có thể động, trên dưới toàn thân giống như được lau dầu bôi trơn, rất trơn trượt, có thể nhúc nhích chậm rãi tiến lên.

Cùng lúc đó, hơn một trăm nhân viên cảnh sát đang tiến hành rà soát kỹ lưỡng, từng ánh đèn giao thoa giữa rừng cây mờ sương.

Bọn người Vu Kiện đứng trước màn ảnh lớn, khuôn mặt lo nghĩ.

Bây giờ bên trong phòng livestream chỉ có thể nghe được tiếng kêu rên của Tiết Quan Thăng, hoàn toàn không nhìn thấy tình huống cụ thể trên thân thể mục tiêu, nhưng nghe thanh âm đoán chừng không ổn lắm.

Đội Phục Cường lại chậm chạp không có tiến triển, khiến trong lòng các thành viên nôn nóng bất an.

Ngay tại thời điểm mọi người đều vô kế khả thi, phía Phục Cường bỗng nhiên có động tĩnh.

"Tìm được rồi!"

Giữa rừng cây bỗng có người la lớn.

Đám nhân viên nghe xong, giống như mãnh hổ, cấp tốc xúm lại lao tới hướng đó.

"Đội trưởng, tìm được địa điểm livestream!" Phục Cường vừa báo cáo vừa chạy.

Tinh thần đám Vu Kiện liền chấn động, ánh mắt gắt gao bắn về màn hình theo dõi.

Chỉ thấy, mấy viên cảnh sát đang kéo một cái bao trùm ra, phía dưới là một cái hố to, đáy hố để một bức tranh vẽ khung cảnh thành thị, đằng sau tranh thì đặt một chiếc đèn, ánh đèn chiếu sáng tấm họa. Mà đối diện bức tranh là một mặt tường, trung ương có một hang động chữ đại, nhưng khuôn hình của cái hang này không giống với cửa hang nhìn thấy bên trong livestream lúc trước cho lắm. Huyệt động hơi cao một chút, cổ rất dài, cánh tay, chân cùng vòng eo thì tương đối nhỏ hẹp.

Lập tức, bên Phòng Livestream Tử Vong, góc máy quay biến đổi, biến thành khung cảnh ở lối đi ra.

"CMN! Cảnh sát vậy mà tìm được! Điều này không khoa học! Đây là đâu? Dưới mặt đất sao?"

"Hóa ra streamer đặt một bức họa ở cửa ra, đúng là không nghĩ tới, đến tôi cũng bị lừa!"

"Mọi người nhìn hang động trên tường đi, dường như nhỏ hơn rất nhiều, Tiết Quan Thăng có thể đi ra không? Hay bị kẹt chết bên trong rồi?"

Đang lúc nhóm người xem nghị luận, một tên đặc công bỗng nhiên hét lớn: "Ra rồi, ra rồi!"

Chốc lát, từng ánh đèn chiếu về phía động huyệt.

Dưới ánh sáng của đèn chân không, một bóng người đẫm máu ngọ nguậy đi ra từ bên trong.

"CMN! Tôi fu*k nôn ra màn hình!"

"Má ơi! Nôn đầy bàn phím!"

"Hù chết bảo bảo! Cho tôi vào nhà vệ sinh một lát được không!"

Hơn mười triệu người xem trong nháy mắt kinh hãi; sắc mặt nhóm đặc công và cảnh sát vũ trang tại hiện trường cũng đồng dạng trắng bệch, có kẻ thậm chí còn trực tiếp xoay đi oa oa ói xuống mặt đất.

Đi ra chính là Tiết Quan Thăng, chỉ thấy toàn thân hắn chảy đầy huyết tương, tích tích róc rách. Cổ rất dài, nhưng phía trên đã không còn cái gì gọi là thịt bám vào, thậm chí có thể nhìn thấy rõ cả khí quản. Làn da người từ trên xuống dưới đều bị bóc hết, không một chỗ hoàn hảo. Thậm chí, thịt toàn thân đều bị xé rách hoàn toàn, vẻn vẹn chỉ còn lại một tầng màng thịt rất mỏng.

Khúc ruột uốn lượn hồng hồng, gan màu đỏ sẫm, lá phổi che kín đốm đen, cùng trái tim đang nhảy lên kịch liệt, đều có thể được thấy rõ ràng dưới ánh đèn chân không rực rỡ.

Tiết Quan Thăng giống như một cửa hàng bán thịt di động, lượng thịt toàn thân cao thấp chỉ sợ không đủ bốn mươi cân.

"Ha ha, tao đi ra. . . Tao thắng. . ."

Tiết Quan Thăng cắn cắn hàm răng vàng, âm trầm nói một câu.

"Nhưng mà đau quá!"

Nói xong, hắn cúi đầu nhìn xuống thân mình, kết quả nhãn cầu trái trực tiếp từ trong hốc mắt rớt ra, treo lỏng thỏng trên mặt, máu tươi nồng đậm lách tách từng giọt.

"A!"

Trông thấy toàn thân máu thịt be bét, có địa phương thậm chí còn lộ xương trắng hếu, Tiết Quan Thăng hét thảm một tiếng.

"A, thịt của tôi đâu? Thịt của tôi đâu, Nhà Thiết Kế Tử Vong đáng chết. . ."

Tiết Quan Thăng điên cuồng cào xuống thân thể, một tầng màng thịt cuối cùng cũng bị hắn xé nát.

Hoa!

Từng khúc ruột hồng hồng trơn bóng "hiu hiu" rơi xuống, trái tim bên dưới sườn trái đột nhiên nhảy động, kế tiếp ngừng đập.

Cả người Tiết Quan Thăng cứng ngắc, đứng nguyên tại chỗ.

"Nhanh nhanh nhanh, cứu người!" Phục Cường hét lớn.

Đồ Tội hừ lạnh: "Chết hẳn rồi còn cứu cái rắm, nếu không phải nhờ một mũi adrenalin kia hắn đã sớm chết giữa hang động rồi. Tất cả tiềm năng đều bị nghiền ép không còn, đây là kết cục mà Nhà Thiết Kế Tử Vong đã sớm thiết kế kỹ lưỡng! Cũng chính là kết quả mà tên kia mong muốn! Lập tức tản ra!"

...

Lời editor:

1) Lăng trì (phiên âm tiếng trung) = Tùng xẻo.

Một trong số những án tử tàn bạo nhất trong lịch sử Trung Quốc. Phạm nhân bị trói vào cột, sau đó đao phủ chặt hết chân tay rồi bắt đầu dùng dao bén xẻo từng miếng thịt cho đến chết. Hoặc, phạm nhân sẽ bị xẻo những phần nhỏ như mắt, tai, mũi, ngón tay, ngón chân… trước khi bị cắt những bộ phận lớn như chân tay, vai, đùi… Thịt lóc ra sẽ trưng bày nơi công cộng với mục đích răn đe.

Án phạt này được áp dụng với các tội như phản quốc, nổi loạn, giết cha mẹ,… dưới thời phong kiến.

Hình ảnh minh họa:



2) Huyết tương: một trong hai thành phần chính của mô máu, thường có màu vàng nhạt:

Hình ảnh minh họa:






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch