Sáng sớm, nắng gắt như lửa chiếu vào từ ngoài cửa sổ.
Dương Triếp trở mình, cầm lấy điều khiển từ xa, bật điều hoà nhiệt độ lên.
Tối hôm qua hắn ngủ rất an tâm, không chút mộng mị.
Dương Triếp nhìn điện thoại, trong vòng một đêm, tin tức hot xuất hiện hơn mười đầu.
"Nghi phạm vụ nữ diễn viên mất tích bị Nhà Thiết Kế Tử Vong thiết kế lột sống, phát hiện nhiều con rối da người tại nhà."
"Nhà Thiết Kế Tử Vong lại xuất hiện với trí tuệ kinh người, phá được án lạnh năm năm."
"Cảnh sát cùng Nhà Thiết Kế Tử Vong đua tốc độ, sai một ly đi nghìn dặm."
"Thông qua sự kiểm duyệt của chuyên gia, lỗ thủng hình người trên tường đá đã được xác nhận là cổ vật từ cuối triều Tùy, nghi vấn liên quan đến tập tục người sống chôn cùng."
Dương Triếp quét xuống từng bài, sau đó mở đầu tin về cổ mộ, nội dung bên trong viết rất chi tiết.
Bức tường đá nặng hơn 100 tấn, dày 4.67 mét, là khoảng cách cực hạn của con người nếu di chuyển nhúc nhích, từ từ. Nhân công đang chuẩn bị tiến hành khai quật, mang về trưng bày ở bảo tàng thành phố Thượng Hải.
Bài báo còn cho hay, có hai chuyên gia chụp lại hình và đăng Weibo, phê phán Nhà Thiết Kế Tử Vong phá hư cổ mộ.
Khóe miệng Dương Triếp hơi nhếch lên, lộ ra tia cười lạnh.
Mộ là thật, nhưng đã thông qua sự cải tạo của hệ thống; tường đá cũng là sản phẩm từ tràng cảnh. Về phần làm giả niên đại chôn giấu, càng chỉ là bữa ăn sáng đối với một hệ thống cường đại như vậy mà thôi.
Sau khi đọc tin tức trong chốc lát, Dương Triếp đứng lên rửa mặt.
Kết quả, vừa mới đánh răng được một nửa, cửa phòng đã bị "đông đông" đập mạnh.
Người tới là Tô Hề, ăn mặc tinh xảo, vầng trán trắng nõn rịn một tầng mồ hôi.
Tô Hề nhìn chàng trai đang ngậm giở bàn chải đánh răng trước mắt, lên tiếng: "Không kịp giải thích, đây là điểm tâm, tan học buổi chiều anh có thời gian gặp em không? Nếu không thì nhắn Wechat cho em, thế nhé, đi đây!" Nói xong, bèn giao hộp cơm cho Dương Triếp, quay người chạy vội.
". . ."
Dương Triếp kinh ngạc, tới tới lui lui như một cơn gió.
Có điều nhìn đồng hồ liền hiểu, cô bé này trễ học!
Dương Triếp mỉm cười, để hộp cơm lên bàn, trở về phòng tắm tiếp tục đánh răng.
Đồ ăn vẫn phong phú như cũ, thưởng thức liền biết là hương vị do Trương Quỳnh Vân nấu.
Ăn uống no say, bắt đầu một ngày làm việc.
Dương Triếp nổ máy, đang chuẩn bị dạo quanh bốn khu chung cư thì điện thoại vang lên, tên hiển thị: Lý Minh Lập - Kỳ Vân.
"Bên kia xảy ra chuyện gì?"
"Không không không, Dương ca, em chỉ muốn báo cho anh biết, hôm nay tuyệt đối đừng đến Kỳ Vân."
"Vì sao?" Dương Triếp nhíu mày.
"Có một ông lão và một bà lão đơn thân, đều goá, hai người nhàn rỗi không có chuyện gì, sáng sớm chạy tới phòng trực ban, nói nhất định phải chờ anh đến, bảo muốn giới thiệu con gái cho anh. Ảnh chụp em xem rồi, nếu xinh đẹp thì cũng được thôi, đằng này dáng dấp. . .!"
Dương Triếp xạm mặt, coi như xinh đẹp cũng không thể được, hắn nào có ý định đi coi mắt chứ.
"Được, bên đó hôm nay tôi không đi nữa, có việc gì thì gọi điện thoại, về phần hai lão nhân sống một mình, bọn họ muốn chờ cứ chờ, hai người trò chuyện trong chốc lát, nói không chừng còn có thể cọ ra hoa lửa lúc xế chiều."
"Dương ca thật thông minh, vốn muốn giới thiệu đối tượng cho anh, kết quả lại bị anh tác hợp. Cao, thật sự cao!"
"Đừng vỗ mông ngựa nữa, làm việc của cậu đi!"
Cúp điện thoại, Dương Triếp tiếp tục gọi tới ba cái chung cư khác, chẳng sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Sau khi xác định không ai chuẩn bị giới thiệu đối tượng cho, liền nổ máy rời đi.
Ngày mới đến, sự kiện minh tinh mất tích và vụ án Hạ Thính Vũ đều kết thúc, mặc kệ cô ta khi còn sống từng làm qua cái gì, nhập thổ vi an, chẳng ai muốn tiếp tục truy cứu.
Tuy nhiên, ngọc nữ hóa dục nữ, sự thật này đã tạo ra một cơn sóng trùng kích đối với nhóm fan hâm mộ. Nhất thời, cách nhìn của đại chúng đối với minh tinh và toàn bộ ngành giải trí có chút biến đổi, dường như không còn điên cuồng, không còn kích động như lúc trước. Không quá kích động sẽ không quá vồ vập. Tất cả mối quan tâm tự động chuyển sang Nhà Thiết Kế Tử Vong.
Ngày tiếp theo, các chủ đề liên tục xuất hiện.
Đứng thứ nhất hot search!
Đứng thứ nhất Weibo!
Diễn đàn Post Bar cũng bị nung nóng một trận, phàm là tin tức liên quan tới Nhà Thiết Kế Tử Vong, đều nháy mắt thu hút số lượng lớn cư dân mạng tiến vào thảo luận.
Như nắng gắt nóng bỏng, danh tự Nhà Thiết Kế Tử Vong lại một lần nữa bá chiếm toàn bộ mạng lưới truyền thông.
Tuy nhiên, thời điểm chạng vạng tối, các lực lượng tương quan xuất thủ. Nháy mắt, khắp nơi trên internet đều là tiếng chửi thề.
Năm giờ rưỡi, Dương Triếp đi đến trung học Quang Minh, hiện tại đang là lúc tan học, tốp năm tốp ba học sinh cười cười nói nói đi ra, lũ lượt như thuỷ triều.
"Vậy thì tối nay phải giúp mình làm bài tập toán, thế nào? Về sau nếu có video Livestream Tử Vong, mình nhất định sẽ chia sẻ cho. Nói cậu biết, xem cái này có thể nâng cao chỉ số IQ đấy, tin không?"
"Tin, bởi vì trước kia cậu đâu từng ranh mãnh như thế. . ."
Đám học sinh cười cười nói nói đi ngang qua xe Dương Triếp. Dương Triếp ngồi bên trong, nghe xong liền kinh ngạc, nghĩ không ra Livestream Tử Vong vậy mà có thể trợ giúp trẻ em nâng cao IQ.
Sau đó Dương Triếp gửi cho Tô Hề một tin nhắn Wechat: Tới rồi, đối diện cổng nam.
Tô Hề: Đến đây.
Dương Triếp đọc xong thì ngẩng đầu lên, chốc lát liền phát hiện Tô Hề giữa đám người, đang đeo cặp sách chạy ra ngoài. Nhìn thấy cô bé, trong đầu Dương Triếp chỉ có một câu để miêu tả, hạc giữa bầy gà.
Quá chói mắt.
Quá xuất chúng.
Vô luận là dáng người, khuôn mặt hay khí chất, đều là một tiểu mỹ nhân siêu phàm thoát tục.
Dương Triếp hạ cửa sổ xe xuống, vẫy vẫy tay. Trên mặt Tô Hề lập tức xuất hiện nụ cười dịu dàng, vui sướng chạy đến.
"Hì hì, cám ơn đã tới đón em. Để báo đáp, tối nay mời anh ăn cơm nha, đến nhà em, có được không?"
Dương Triếp nghe xong, lập tức cảm thấy xung quanh tràn ngập mùi "kế hoạch".
Hắn giả bộ không hiểu, thản nhiên nói: "Nhà em có thể ăn gì? Hay là ăn bên ngoài đi."
"Hắc hắc, anh đêm nay có lộc ăn rồi, mẹ em ở nhà nấu cơm, lần này mới chân chính là tiệc!"
Quả nhiên, tất cả đều là kế hoạch!
Dương Triếp mỉm cười, lập tức khởi động xe, bởi vì lượng học sinh trên đường tương đối nhiều, tốc độ di chuyển rất chậm.
Sau khi thoát khỏi dòng người, Dương Triếp mới bắt đầu đạp ga rời đi.
Hai người đang đôi câu trò chuyện, điện thoại Tô Hề bỗng nhiên vang lên tiếng ông — ông — ông, dường như nhận được tin nhắn.
Tô Hề mở máy ra, nhíu mày.
"Group Trò Chơi Quốc Vương? Sao em lại bị kéo vào đây?"