Lời editor: Ta cũng thích edit mấy bộ liên quan đến y lắm hehe, hay xong tác phẩm này làm bộ nhỉ? (o^∀^)
...
Tô Hề đọc lướt qua tin nhắn trong group chat.
Miệng nhỏ thầm thì.
"Người lập nhóm là quốc vương."
"Hắn vừa thông báo hai nhiệm vụ."
"Một là dùng dao khắc lên người chữ "quốc vương", hai là xem phim kinh dị lúc hai giờ sáng. . . Cái gì vậy? Ai kéo mình vào thế? Đầu óc có bệnh!"
Tô Hề trực tiếp ấn rời group.
Dương Triếp ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ thở phì phò của cô, ngược lại cảm thấy rất đáng yêu.
. . .
Ở một huớng khác, trước cổng tiểu học Thiên Ân, hiện tại cũng đang là thời gian tan học, mặc dù giờ cao điểm đã qua nhưng trên đường vẫn còn không ít học sinh, dòng xe cộ đi tới nhao nhao giảm tốc độ, chậm rãi di chuyển từ từ.
Cạnh cổng trường có một cái trạm dừng, lúc này tốp năm tốp ba học sinh đang đeo cặp sách đứng đó chờ xe.
"A, Tiểu Lý Tử, sao hôm nay cậu lại ngồi xe buýt? Mẹ không tới đón à?"
"Mẹ bữa nay tăng ca, cho nên mình tự về. Mình cũng nói với mẹ sau này không cần đến đón nữa, mình lớn rồi, có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân!"
"Cha mẹ mình cũng tăng ca cả ngày, dạo gần đây tóc trắng trên đầu cha lại nhiều thêm, mình muốn tranh thủ thời gian lớn lên thật nhanh, để họ không cần phải khổ cực như vậy nữa!"
"Mẹ mình bảo, học tập tốt chính là hồi báo lớn nhất đối với cha mẹ!"
"Hắc hắc, mẹ mình cũng nói y hệt. ."
Nhóm học sinh đang vui vẻ trò chuyện thì đột nhiên có tiếng động cơ ầm ầm truyền đến. Một chiếc Rolls-Royce màu đen phiên bản mới, nhanh như chớp vọt tới hướng đám trẻ.
"A!"
"Chạy mau!"
Người chung quanh lập tức tản ra, nhưng đám học sinh thẳng hướng xe lao căn bản không có thời gian chạy. Tốc độ xe quá nhanh, tựa như ác ma, trực tiếp tông thẳng lên vỉa hè.
"Phanh phanh phanh! ! !"
Vài tiếng trầm đục, hai học sinh bị đụng bay, cấp tốc xoay tròn trên không trung, mấy em còn lại bị đụng ngã xuống đất.
Két két!
Xe đột nhiên phanh gấp, nhưng tiếp theo lại chuyển hướng, động cơ gào thét, cứ thế nghiền ép đi qua đám học sinh nằm dưới, gia tốc phóng xuống nền đường.
"A!"
"Ô ô ô. . ."
"Cứu mạng, mau tới đây!"
Học sinh chung quanh sợ hãi, lập tức khóc lớn kêu to. Những người bị đụng ngã có đứa nằm trong vũng máu, có đứa rên rỉ, có đứa không nhúc nhích.
Lúc này, vẫn còn một nam sinh bị mắc kẹt dưới gầm ô tô.
"A. . . Dừng xe. . . Cứu với. . . Ô ô ô. . . Cha mẹ. . ."
Đứa bé trai liều mạng gào thét, nhưng chiếc xe vẫn không hề giảm tốc độ, một đường phi nước đại lao thẳng về phía trước.
Chi chi chi, thân thể nam sinh không ngừng ma sát cùng mặt đất, lập tức giữa lòng đường lưu lại một đạo vết máu đỏ tươi.
"Chồng ơi, sao phía dưới cái xe kia lại toàn là máu thế?"
Cô gái ngồi trên chiếc Ardin bị xe đen vượt qua hoảng loạn la lên.
Toàn thân người đàn ông đang điều khiển vô lăng cũng run rẩy: "Phía dưới chẳng lẽ là người?"
Vừa mới dứt lời, một đứa bé be bét máu thịt lăn xuống từ dưới gầm xe.
Két!
Nam nhân đột ngột phanh gấp, sau đó lập tức bước xuống kiểm tra.
Chỉ thấy, nửa gương mặt của đứa bé trai đã bị mài mòn hết, hai tay hai chân cũng hoàn toàn nát bươm.
"A! Trời ơi! Mau báo cảnh sát! Gọi 120!"
Nam nhân ôm đầu gào thét, toàn thân nổi một lớp da gà, quá tàn nhẫn, quá vô nhân tính!
Hắn muốn đi tới ôm đứa trẻ kia, lại sợ làm tổn thương cơ thể bé nhỏ, thế nhưng chỉ đứng đó không làm gì khiến lòng hắn đau như dao cắt.
"A a a, có ai không, mau tới cứu đứa trẻ đáng thương này!"
Người đàn ông ngồi chồm hổm trên mặt đất la lớn, nước mắt lăn dài, chung quanh lúc này càng ngày càng nhiều phương tiện dừng lại, mọi người nhao nhao bước xuống xe, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả đều vô cùng đau đớn.
"Nhường đường, nhường đường, tôi là y tá!"
Đột nhiên, một người phụ nữ vọt vào giữa đám đông. Triệu Tiểu Tiểu, bệnh viện thành phố Thượng Hải, hôm nay dừng ban, đang đi ngang qua nơi này.
"Nhanh nhanh nhanh, mau cứu đứa bé!" Mọi người nháy mắt tránh ra tạo thành một con đường.
Triệu Tiểu Tiểu lập tức xem xét thương thế của bé trai, nhưng rất nhanh động tác của cô dừng lại. Hô hấp đình chỉ, nhịp tim đỉnh chỉ, con ngươi dãn lớn, cơ bắp mất sức kéo, động mạch toàn thân nhiều chỗ đứt gãy, máu trên người đã chảy khô.
"Đứa bé chết rồi!"
Vành mắt Triệu Tiểu Tiểu ửng đỏ, tất cả mọi người xung quanh cũng vậy.
"A a a! Trời đánh!"
"Ai? Là ai làm? Mẹ nó đứng ra đây cho tôi!"
"Là một chiếc Rolls-Royce, mới chạy qua!"
"Cô y tá, nhanh nhanh nhanh, bên trường còn có mấy học sinh thụ thương!"
Triệu Tiểu Tiểu nghe xong, cởi giày cao gót xuống, co chân chạy thẳng về hướng tiểu học.
Giờ khắc này, hiện trường bên kia cũng được một vòng lớn người vây quanh, phía ngoài có rất nhiều học sinh đang khóc, người lấy điện thoại báo cho cảnh sát, người thì hô gọi cấp cứu, gọi cấp cứu.
"A! Mau tới cứu những đứa trẻ đáng thương này! Có ai là bác sĩ không?"
"Tôi là y tá, nhường một chút, nhường một chút. . ."
Triệu Tiểu Tiểu xông vào đám người, chỉ thấy có sáu học sinh đang nằm trên mặt đất. Hai đứa trẻ, khuôn mặt hướng xuống dưới, phần cổ bị vặn vẹo nghiêm trọng, không nhúc nhích. Bốn bóng dáng còn lại nằm ngửa ra, dưới thân là một vũng máu lớn.
. . . . .
"Xoẹt. . ." Triệu Tiểu Tiểu không nói hai lời, trực tiếp kéo rách một mảnh áo T-shirt trắng, tiến lên băng bó vết thương cho các em học sinh.
Đám đông thấy thế, lập tức xé rách quần áo trên thân.
Sau khi băng bó đơn giản, kiểm tra thấy có hai người đã tử vong, bốn người còn lại, thương thế khác biệt. Có một đứa bé đang cực kỳ nguy kịch, bởi vì lồng ngực bị bánh xe lăn đè lên, tạm thời còn chưa rõ mức độ tổn thương nội tạng bên trong, nhưng hơi thở đã vô cùng yếu ớt. Triệu Tiểu Tiểu nhanh chóng thực hiện hô hấp nhân tạo.
"Hô!"
"Hô!"
"Hô!"
"Cố gắng chịu đựng!"
"Chị sẽ không để cho em đi! Có nghe thấy không? Trả lời chị! Nhất định không được từ bỏ!"
Hốc mắt Triệu Tiểu Tiểu đều là lệ nóng, cô bất lực, nhưng không hề từ bỏ. Tiếp tục hô hấp nhân tạo, một lần lại một lần, từ tiếng gọi này đến tiếng gọi khác, bất tri bất giác, hai hàng nước mắt của đứa trẻ đã chảy dài.
Lúc này, thanh âm xe cứu thương truyền đến, mọi người lập tức tránh ra tạo thành một con đường, tổng cộng bốn chiếc, hơn mười nhân viên y tế lao xuống.
"Nhanh nhanh nhanh! Mau tới cứu người!"
Một nữ bác sĩ vọt tới trước mặt Triệu Tiểu Tiểu, kinh ngạc hỏi: "Tiểu Tiểu? Sao em lại ở đây?"
"Em vừa vặn đi ngang qua, nhanh cứu người!"
Mấy phút đồng hồ sau, một chiếc xe cảnh sát phụ trách mở đường, toàn bộ sáu học sinh đều được đưa tới bệnh viện.
Những cảnh quan khác ở lại hiện trường điều tra, nhanh chóng yêu cầu rà soát camera an ninh trước cổng trường.