Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 227: Hàn Khả Tâm mờ mịt

Chương 227: Hàn Khả Tâm mờ mịt

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Người gọi đến là Hàn Khả Tâm, mặc dù Dương Triếp chưa lưu số cô, nhưng hắn từng thấy qua di động của mấy người trong Tổ trọng án tại lần xâm nhập hệ thống Cục cảnh sát.

Vì sao cô ấy đột nhiên lại gọi điện cho mình?

"Alo? Xin chào?" Dương Triếp cố ý để lộ tia chất vấn.

"Tôi còn nợ anh bữa sáng, trả lại bằng cơm tối được chứ?"

"Hàn cảnh quan? Đương nhiên là được." Dương Triếp đồng ý, hắn cảm thấy mục đích thật sự của đối phương chẳng đơn giản như vậy, bởi vì đối phương căn bản không hề có ý định trả lại mình bữa sáng. Bỗng nhiên chủ động tìm tới cửa, Dương Triếp quả thật hết sức tò mò.

"Vậy anh tới đón tôi đi, mười lăm phút sau, trước cổng Cục cảnh sát!"

"Được!"

Dương Triếp cúp điện thoại, khẽ nhíu mày. Giọng Hàn Khả Tâm tựa hồ có chút tâm sự?

"Quan tâm làm gì!"

Dương Triếp lắc đầu, nhìn thoáng qua bộ hắc y trên người mình, trực tiếp cởi xuống, thay sang áo sơ mi trắng, quần âu và giày da cứng màu đen. Một thân thời trang cộng thêm cơ thể cùng gương mặt đẹp trai của hắn, khí chất xung quanh lập tức biến đổi.

Mười bốn phút sau, Dương Triếp dừng xe trước cảnh cục.

Quay đầu nhìn lại, thấy Hàn Khả Tâm cũng đúng giờ xuất hiện trong tầm mắt, âu phục màu đen đem bản thân bao bọc kín mít, dù vậy dáng người trước lồi sau vểnh vẫn hiển hiện hết sức rõ ràng.

Dương Triếp hạ cửa xe xuống, khẽ đánh giá Hàn Khả Tâm.

Đây đã là lần thứ tư Dương Triếp cùng Hàn Khả Tâm gặp mặt.

Không chào hỏi quá nhiều, xem như lão bằng hữu.

Hàn Khả Tâm ngồi vào ghế lái phụ.

Lập tức, một cỗ mùi thơm nhàn nhạt kích thích khứu giác nhạy bén của Dương Triếp, cảm giác vô cùng dễ chịu.

"Đi đi, anh nhìn tôi làm gì?"

"Khụ khụ, mùa hè nóng bức cô mặc nhiều như vậy không thấy nóng à?" Dương Triếp trả lời, sau đó quay đầu nhấn chân ga.

Hàn Khả Tâm tặng cho hắn một ánh mắt xem thường: "Đàn ông đều là động vật giống đực, chẳng sai tí nào!"

"Ăn gì đây?"

"Bây giờ anh đã đói chưa?"

Dương Triếp nghe xong liền biết trong này có ẩn ý, cất lời: "Chưa đói lắm?"

"Ra bờ biển đi, tôi muốn trông thấy biển!"

Dương Triếp gật đầu, lập tức rẽ phải, chạy về hướng đông.

Trong xe mở nhạc, Hàn Khả Tâm yên lặng tựa đầu lên băng ghế êm ái, gương mặt tinh xảo vô thần hướng ra bên ngoài, ngắm nhìn cảnh sắc trên đường.

Dương Triếp cũng không nói chuyện, một đường chảy thẳng.

Nửa giờ sau, xe ngừng lại, cách bãi biển không xa. Gió đêm hiu hiu, mặt nước dưới màn đêm nổi lên đám bọt khí trắng xóa, âm thanh sóng vỗ ào ào, chầm rãi xoa dịu tâm trạng phiền muộn của con người.

"Đây là đâu? Thật yên tĩnh!" Hàn Khả Tâm nhận xét. Cô từng ghé chơi những bãi tắm đông khách, nhưng chưa bao giờ nghĩ trên đời còn tồn tại một nơi an tĩnh hiền hòa như vậy.

"Tôi cũng không biết, cứ đi thôi!" Dương Triếp thản nhiên đáp.

Hai người tản bộ dọc theo bờ biển, bốn phía vắng vẻ, chỉ có thanh âm của thiên nhiên.

Hàn Khả Tâm hướng mặt về phía biển cả, thủy triều dâng rồi hạ, thanh âm kia giống như đang thôi thúc trái tim cô, tâm tình theo đó mà chập trùng lên xuống.

"Hỏi anh một vấn đề, hôm nay đã xem Livestream Tử Vong chưa?"

"Xem rồi!"

"Anh cảm thấy Nhà Thiết Kế Tử Vong là dạng người như thế nào? Tốt hay xấu?"

Dương Triếp hơi chần chờ, sau đó trả lời: "Khó mà nói được, đối với người tốt, hắn là thiên thần, đối với người xấu, hắn là ác ma!"

"Anh do dự! Thật ra từ tận đáy lòng, anh cho rằng hắn là người tốt phải không?"

Thấy Dương Triếp không đáp lại, Hàn Khả Tâm tiếp tục hỏi: "Anh cảm thấy cảnh sát là người tốt hay người xấu?"

"Cảnh sát tốt là người tốt, cảnh sát xấu là người xấu!"

Hàn Khả Tâm sớm đã đoán đối phương sẽ trả lời như vậy, khẽ thở dài nói: "Tôi nghĩ bản thân là một cảnh sát tốt, theo anh chúng tôi bắt Nhà Thiết Kế Tử Vong là đúng hay sai?"

". . ."

Dương Triếp nhìn ra được Hàn Khả Tâm đang thật lòng hỏi ý kiến hắn mà không phải thực hiện bài kiểm tra, sợ rằng đây cũng là nguyên nhân đối phương hẹn mình ra ngoài. Những lời đó rất khó để bàn luận cùng đồng nghiệp, ngược lại, tìm một người xa lạ để giãy bày càng dễ dàng phát tiết cùng điều chỉnh bản thân hơn.

Nhưng Dương Triếp không muốn trả lời vấn đề như vậy.

Một số thời khắc, người nghe vô ý, nhưng thời gian trôi qua, chưa biết chừng khi nhớ lại sẽ tìm ra sơ hở của hắn.

"Rất khó trả lời, xét về mặt chức trách, không có đúng hay sai."

Hàn Khả Tâm đáp: "Kỳ thật buổi livestream hôm nay khiến tôi vô cùng xúc động. Tự hỏi bản thân rằng, nếu như trước đó chúng tôi thành công bắt lấy Nhà Thiết Kế Tử Vong, vậy hai nạn nhân kia sẽ chết không nhắm mắt, gia thuộc bọn họ phải sống trong đau khổ cả đời sao? Tên tội phạm người Mỹ có khả năng trốn thoát khỏi sự khống chế của pháp luật, xuýt chút nữa chính nghĩa đã phải chịu thất bại! Tôi bỗng rất sợ cái ngày Nhà Thiết Kế Tử Vong bị bắt vô tù, bởi vì tôi không biết, sự biến mất của hắn sẽ khiến thế giới này trở nên tốt hơn hay càng thêm hỏng bét!"

Dương Triếp thản nhiên nói: "Cô đã biết rõ đáp án rồi, nếu không cô sẽ chẳng xoắn xuýt như vậy!"

Hàn Khả Tâm nhìn về phía Dương Triếp, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt mờ mịt cùng bàng hoàng.

"Nếu như anh là tôi, anh sẽ làm thế nào?"

"Tôi sẽ không trở thành cô, cho nên không có nếu như, nhưng cảnh sát giống với bảo an chúng tôi, đều là vì phục vụ nhân dân, điều này hẳn vẫn đúng chứ?" Dương Triếp nhàn nhạt trả lời, hắn không tận lực dẫn dắt Hàn Khả Tâm, hắn chỉ nói ra những lời trong lòng.

Hàn Khả Tâm giật mình.

Đúng vậy, cảnh sát phục vụ nhân dân!

Nếu như rời bỏ nguyên tắc này, đó mới chính là sai lầm!

Bây giờ Nhà Thiết Kế Tử Vong đạt được sự ủng hộ rất lớn trong quần chúng, hiển nhiên đã trở thành một nhánh khác của pháp luật.

"A!"

Hàn Khả Tâm quay mặt ra biển hô lớn.

Dương Triếp chưa kịp lấy tinh thần, bị cô làm cho giật mình.

Sau khi hét lên vài lần, phóng thích toàn bộ tâm tình xấu ra ngoài, Hàn Khả Tâm nhìn Dương Triếp nói: "Cám ơn anh, đi thôi!"

Trông thấy sắc mặt cô, dường như đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng, tuy nhiên Dương Triếp cũng không rõ đến cùng thì nội tâm đối phương biến hóa như thế nào, nhưng hắn cảm thấy chắc là theo chiều hướng có lợi cho bản thân?

"Giờ đi ăn cơm sao?"

"Ừm! Cho anh chọn, muốn ăn gì?"

Dương Triếp đáp: "Cô mời mà, cô cứ quyết định."

"Tự nhiên muốn uống bia, ăn nướng nhé?"

"Được, tôi biết một chỗ rất ngon!" Dương Triếp cười đáp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch