Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 228: Lý do riêng

Chương 228: Lý do riêng

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Quán nướng Bát Phương hiện tại đã có không ít người, kẻ đến kẻ đi, la lối om sòm, mười phần náo nhiệt.

"Các anh biết chứ? Tôi thức cả đêm ngồi chờ Livestream Tử Vong, rốt cục cũng xả hết giận, chén này xin được mời Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

Một người đàn ông mập mạp mặt ửng đỏ cầm cốc bia lớn nốc lấy nốc để.

"Hiện tại bên Mỹ còn náo nhiệt hơn, truyền thông phát rồ, con rể tôi làm việc ở đó kể rằng Nhà Thiết Kế Tử Vong có vô số fan hâm mộ, những người kia tổ chức cả buổi diễu hành thị uy, bức bách cảnh sát phải huỷ bỏ lệnh truy nã!"

"Thật hay giả? Lợi hại quá!"

"Chắc là thật, tuy nhiên chỉ vài lần giày vò không thể khiến cảnh sát huỷ bỏ truy nã đâu!"

"Hay khi nào chúng ta cũng thử đi!"

"Thôi đừng nói nữa, uống rượu!"

Đám người anh một lời tôi một câu, năm phần mười đều đang thảo luận về Nhà Thiết Kế Tử Vong.

Dương Triếp nào ngờ lần livestream này ôm dư vị mạnh mẽ đến vậy, đã đêm rồi mọi người còn kích động như thế.

Như thường lệ, Dương Triếp ngồi xuống chỗ ngồi trong góc quán, hắn cũng chẳng khách khí, báo tên món muốn ăn rồi chuyển thực đơn cho Hàn Khả Tâm.

Hàn Khả Tâm đặt xong, lại gọi thêm hai vại bia lớn.

"Tửu lượng cô tốt không đó?" Dương Triếp hoài nghi hỏi.

Hàn Khả Tâm nói: "Chỉ cần anh có thể là được! Kính Nhà Thiết Kế Tử Vong, đêm nay chúng ta không say không về!"

Dương Triếp bỗng tà ác nhớ tới một câu, nam nhân không thể nói không được, nữ nhân không thể nói không cần. . .

Hai vại bia cỡ đại rất nhanh được bưng lên, sau đó nữ nhân viên phục vụ còn chu đáo lấy hai cốc nước bình thường ra.

Song phương phân biệt rót đồ uống, Hàn Khả Tâm đáp: "Tôi uống, anh cứ tùy ý!"

"Ục ục. . ."

Dương Triếp sửng sốt, đúng là rất hào sảng. Chiếu theo sức uống lúc này của cô, chỉ sợ đêm nay muốn thật sự không say không về, nhưng hai người bọn họ cũng nên có một người thanh tỉnh, và kẻ đó chỉ có thể là hắn, cũng nhất định phải là hắn.

Dương Triếp nhanh nhẹn lật lật xâu thịt nướng, sắp ăn được rồi, những xiên còn lại vẫn phải chờ thêm chút nữa.

Hai người vừa ăn vừa uống rượu.

Tư vị nhân sinh chẳng gì hơn cái này.

Một tiếng sau, Hàn Khả Tâm đem cả phần bia của Dương Triếp nốc sạch.

"Nào, kính Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

Hàn Khả Tâm nói xong liền đoạt lấy cốc bia trong tay Dương Triếp, giờ phút này gò má cô đã đỏ ửng, ánh mắt mê ly, nhiều hơn mấy phần nữ tính so với thường ngày.

Ục ục. . .

Cốc bia cuối cùng cũng uống cạn.

"Lại đến, kính Nhà Thiết Kế Tử Vong thêm chén. . ." Dứt lời, Hàn Khả Tâm đột nhiên nằm sấp xuống mặt bàn.

Nhìn cô đã uống quá nhiều, Dương Triếp lột xong xiên thịt dê, thản nhiên lau lau tay, tính tiền rời đi.

Ban đầu Dương Triếp muốn đỡ Hàn Khả Tâm ngồi vào trong xe, bất đắc dĩ thử hai lần đều không thành công, đành phải bế người lên, ôm lấy.

Không thể không nói, thân thể Hàn Khả Tâm như nước, lại thêm sự kích thích từ chất cồn, cách quần áo vẫn có thể cảm nhận được cỗ nhiệt lượng từ trên người cô.

Hàn Khả Tâm khẽ thở ra, khuôn mặt nhỏ hồng hồng dán lên lồng ngực Dương Triếp, môi mềm khẽ nói.

"Ô. . . Có người đang đánh trống. . . thình thịch thình thịch. . ."

Dương Triếp xạm mặt, lúc này mới để ý trái tim mình đập hơi nhanh.

Đem Hàn Khả Tâm bỏ vào trong xe, Dương Triếp hít thở thật sâu, sau đó châm điếu thuốc, hút hết nửa liền dí tắt, lên xe phóng thẳng tới Cục cảnh sát.

Chút gió lạnh buổi đêm thông qua cửa sổ thổi tới khiến Hàn Khả Tâm thoáng tỉnh rượu, lặng lẽ mở mắt.

"Anh muốn mang tôi đi đâu? Đau đầu quá!"

"Cục cảnh sát!"

"Sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh, đừng về Cục cảnh sát, đưa tôi đến khách sạn đi, tôi muốn ngủ một giấc. . ." Hàn Khả Tâm nói xong liền giống như mất hết khí lực, con mắt tiếp tục nhắm lại.

Dương Triếp liếc nhìn cô, tình hình đối phương hiện giờ mà về Cục cảnh sát xác thực không tốt lắm.

Mặc dù Dương Triếp ít khi lái xe, nhưng nơi nào có khách sạn hắn vẫn biết rõ, tìm một khách sạn cao cấp lân cận, sau đó ôm Hàn Khả Tâm vào thuê phòng.

Mấy phút đồng hồ sau, Dương Triếp đắp một cái chăn lên người Hàn Khả Tâm.

Cô gái đang nằm, đường cong lả lướt, nhìn qua càng thêm chói mắt.

Dương Triếp không khỏi nhìn lướt qua, tuy nhiên cô nam quả nữ ở chung phòng chắc chắn không thích hợp, hai người bọn họ nhiều lắm cũng chỉ xem như người xa lạ quen biết mà thôi. Nhưng nếu trực tiếp bỏ mặc cô ở chỗ này thì quá mất phong độ, vạn nhất xảy ra chuyện gì lại tính lên đầu mình sao?

Nghĩ vậy, Dương Triếp đành mở tin nhắn trên điện thoại cô, tìm được số của Lâm Cửu Nguyệt, tiếp theo nhấn gọi.

"Alo, chị Khả Tâm, chị đang ở đâu? Em vừa nghĩ đến chỗ chị chơi."

"Cô ấy uống quá nhiều, hiện tại đang ở phòng 1216 khách sạn Bốn Mùa, cô qua đây đi!" Dương Triếp nói.

"A? Anh là ai? Tên gì? Bao nhiêu tuổi?"

Dương Triếp xạm mặt: "Chúng ta từng gặp rồi, tôi là Dương Triếp! Cô nhanh đến đây đi!"

Cúp điện thoại, Hàn Khả Tâm nằm ở nơi đó khẽ nói.

"Nhà Thiết Kế Tử Vong. . . Tôi muốn mời anh một chén. . . Ô ô. . . Tôi muốn uống nước. . ."

Dương Triếp đặt điện thoại xuống, vặn mở chai nước khoáng, cầm tới đút cho cô uống.

Tí tách, vài giọt nước vẩy lên quần áo đối phương.

"!"

Nhìn bộ dáng của cô, Dương Triếp chẳng cách nào giúp lau được.

Đúng lúc đó, Hàn Khả Tâm bỗng nhiên mở mắt, ngơ ngác nhìn Dương Triếp.

"Anh. . . Anh biết vì sao tôi muốn làm cảnh sát không? Biết vì sao tôi không muốn bắt Nhà Thiết Kế Tử Vong không? Kỳ thực, tôi có lý do riêng. . ."

Hàn Khả Tâm nói xong, hai mắt nhắm lại, trong miệng chỉ còn lại hơi thở nhè nhẹ.

Dương Triếp nhíu mày quan sát Hàn Khả Tâm, hắn đột nhiên cảm thấy ở đây có cố sự gì đó, là một câu chuyện hết sức quan trọng!

Lâm Cửu Nguyệt rất nhanh chạy tới, đầu tiên kiểm tra Hàn Khả Tâm, xong xuôi thì thở phì phì đi đến trước mặt Dương Triếp chất vấn: "Anh có thừa cơ động tay động chân với chị Khả Tâm không? Chị Khả Tâm còn chưa nhắc đến việc có bạn trai bao giờ, nếu anh đã động rồi thì phải chịu trách nhiệm, không là tôi bắt anh vô trại giam đấy!"

"Nhàm chán!"

Dương Triếp nói: "Nơi này giao cho cô, tôi về đi ngủ!"

"A? Anh chưa trả lời vấn đề của tôi!"

Dương Triếp nhàn nhạt hỏi: "Vậy cô hi vọng tôi giở trò hay không giờ trò với cô ấy?"

"Cái này. . . Đương nhiên là không động tay động chân rồi!"

"Tốt, nhìn anh cũng chẳng bỉ ổi lắm, được rồi, anh có thể đi."

Dương Triếp im lặng bước ra khỏi phòng, chờ hắn trở về trong xe cũng chưa lập tức rời đi, lại tiếp tục châm điếu thuốc. Ánh mắt sắc bén của hắn lấp lóe giữa hai vùng sáng tối.

Lý do riêng của đối phương là gì?

Sự tình hệ trọng đó là cái gì?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch