Hút xong điếu thuốc, Dương Triếp mở hệ thống ra, bởi vì việc này dính dáng đến hắn cho nên nhất định phải kiểm tra.
Mười phút sau, một tệp tin xuất hiện giữa giao diện hệ thống.
Đây là vụ án giết người chưa được giải quyết thuộc về hồ sơ S, nhân chứng sống sót duy nhất là Hàn Khả Tâm năm tuổi.
Ngoại trừ mấy tấm ảnh tại hiện trường thì không còn bất kỳ chứng cứ nào khác.
Dương Triếp khẽ nhíu mày, Hàn Khả Tâm hi vọng Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ phá giải vụ án này giúp cô sao? Cho dù điều đó là thật và hắn có khả năng phá giải đi chăng nữa, Dương Triếp cũng không thể chạm đến nó trong thời gian sắp tới, bởi vì thế gian đâu tồn tại nhiều sự trùng hợp như vậy, mặc kệ sau khi tỉnh rượu Hàn Khả Tâm có nhớ lại những lời đã nói đêm qua hay không.
Có điều hắn vẫn luôn muốn giải quyết toàn bộ những vụ án lạnh bên trong hồ sơ S.
Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.
Đương nhiên sử dụng chút đầu óc sẽ rút ngắn thời gian tương đối.
Hắn rất tò mò, nếu vụ án này được Nhà Thiết Kế Tử Vong giải quyết, nội tâm Hàn Khả Tâm sẽ tiếp tục biến hóa như thế nào?
Nổ máy xe, Dương Triếp đạp chân ga rời khỏi khách sạn Bốn Mùa.
Thời điểm về tới nhà trọ, một tin nhắn Wechat gửi đến thông báo trên điện thoại hắn.
Tô Hề: Anh có rảnh không? Đêm nay mẹ em họp, ở nhà một mình hơi sợ. . .
Rất nhanh, ông ông, tin nhắn khác được gửi đến
"Quên đi, em lớn rồi, cũng không có vấn đề gì."
Dương Triếp lắc đầu, đọc hai lời nhắn này liền biết tiểu nha đầu bây giờ đang xoắn xuýt muốn chết, rõ ràng vô cùng mong muốn, lại sợ quấy rầy mình, cuối cùng vẫn rất hiểu chuyện.
"Ngoài miệng nói không cần, trong lòng thì thành thật!"
Dương Triếp mỉm cười, chuyển phương hướng đi tới Phong Cảnh Thủy Ngạn.
Hôm nay là ban trực của Tôn Kiêu, thấy Dương Triếp phóng xe tới, vội vàng vọt ra từ phòng trực ban.
"Dương ca!"
Dương Triếp cùng hắn chào hỏi, tiếp đó lái xe vào.
Phanh phanh phanh! ! !
Tô Hề nghe được tiếng đập cửa, lập tức chạy ra, trên cửa nhà cô có lắp camera, bật màn hình lên liền biết ai tới.
Thấy Dương Triếp đến, Tô Hề vô cùng vui vẻ.
Răng rắc!
Cửa phòng bật mở, Tô Hề đỏ mặt cười tủm tỉm nói: "Hì hì, em không quấy rầy anh đấy chứ?"
Dương Triếp liếc nhìn cô, áo ngủ vàng nhạt, thoáng có chút mỏng, vừa mới được chiêm ngưỡng mỹ nhân đường cong chữ S, hiện tại lại trông thấy tiểu Loli cực hạn xinh đẹp, cảm giác giống như chơi tàu lượn, kích thích hết lần này đến lần khác.
"Đêm nay sao vậy? Chẳng lẽ gặp kiếp đào hoa?"
Dương Triếp thầm nghĩ, bên ngoài đáp: "Còn tốt, vừa vặn cũng chẳng có việc gì."
"Hì hì, về sau nếu em gửi tin nhắn mà anh bận thì đừng để ý, em sẽ ngoan ngoãn!" Tô Hề ngẩng khuôn mặt nhỏ tinh xảo lên, biểu cảm nghiêm túc chăm chú.
Dương Triếp gật đầu: "Muộn rồi, ngày mai còn phải đi học, em về phòng ngủ đi!"
"Không phải chứ, anh vừa đến đã đuổi em đi ngủ? Chẳng lẽ em không có chút mị lực nào sao?" Tô Hề bĩu môi nói.
"Trẻ em thì có mị lực gì?"
"Vậy anh thích phụ nữ trưởng thành? Anh là thục nữ khống à?"
(Lời editor: Thục Nữ Khống = có xu hướng thích phụ nữ trưởng thành, thục ở đây nằm trong từ "thành thục".)
Dương Triếp xạm mặt: "Tôi chẳng khống cái gì cả?"
"Vậy anh ăn tạp?"
". . ." Dương Triếp im lặng, lý luận này nghe rất hợp lý, không ngại đồng nghĩa với ăn tạp còn gì?
"Tôi cho em mười phút, hiện tại đã trôi qua sáu mươi giây đầu tiên, em muốn sử dụng toàn bộ thời gian của mình vào vấn đề này sao?"
"A a a, còn lâu, đúng rồi, anh đã xem Livestream Tử Vong ngày hôm nay chưa? Anh nói cho em đi, kể xong em liền đi ngủ, nha nha?" Tô Hề cầu khẩn.
"Thành giao!"
Thế là Dương Triếp ngồi trên ghế sa lon bắt đầu kể chuyện, Tô Hề hơi dựa vào hắn, bàn tay nhỏ trắng nõn nâng nâng cái má, mắt to manh manh nhìn chăm chú, thỉnh thoáng nháy nháy, giống như sao xa trên bầu trời đêm.
Chưa đến mười phút đồng hồ, Dương Triếp đã giải thích đại khái xong xuôi.
Tô Hề nhếch miệng đáp: "Phương pháp thông quan chính xác của cửa thứ hai là gì? Giống như người xem nào đó nói? Đem xích sắt giao nhau sao?"
"Hẳn là vậy, dù gì tên kia cũng thành công giật đứt vòng sắt, về phần rốt cuộc có phải hay không, mọi người cũng đều chịu, bởi vì Nhà Thiết Kế Tử Vong vẫn chưa giải mã." Dương Triếp đáp.
Tô Hề gật đầu: "Nhà Thiết Kế Tử Vong thật lợi hại, tuy nhiên lúc xem tin tức em thấy cảnh sát Mỹ còn đang phát lệch truy nã toàn quốc, hi vọng anh ta có thể sớm trở về an toàn."
"Chắc chắn rồi, bây giờ em nên đi ngủ."
Tô Hề ồ tiếng, nói: "Vậy còn anh?"
"Tôi ở đây chơi điện thoại một lát, sẽ không đi." Dương Triếp trả lời.
"Vâng!" Tô Hề lĩnh mệnh, chốc lát sau liền ôm cái chăn lông tới: "Anh đừng để bị lạnh, nếu buồn ngủ thì cứ sang căn phòng sát vách em nghỉ ngơi, em đã dọn rồi, đi ngủ đây."
Nhìn cô vui vẻ nghe lời bước vào trong, Dương Triếp mỉm cười, sau đó bắt đầu chơi điện thoại.
Mặc dù lúc ăn cơm cùng Hàn Khả Tâm hắn không uống quá nhiều bia nhưng hiện tại đầu vẫn hơi choáng váng. Dương Triếp đặt di động sang bên cạnh, ngáp dài, nằm ngủ trên ghế sa lon.
Rạng sáng, Trương Quỳnh Vân mang theo vẻ mặt mệt mỏi lái xe trở về Phong Cảnh Thủy Ngạn.
Buổi tối hôm qua công ty tổ chức đại hội, nghiên cứu thảo luận về các vấn đề liên quan tới sự phát triển và gây dựng trong tương lai, đến tận mười hai giờ mới tan họp.
Cạch. . .
Trương Quỳnh Vân thận trọng mở cửa, chuyện Dương Triếp đến cô đã biết, nếu không cũng chẳng yên tâm để Tô Hề ở nhà một mình.
Trương Quỳnh Vân nhìn thoáng qua, thấy Dương Triếp đang nằm trên ghế sa lon, chăn lông ở bên cạnh rủ xuống sàn nhà.
Cởi giày cao gót, thay bằng dép lê, bước chân không hề phát ra bất cứ âm thanh nào.
Trương Quỳnh Vân đi tới nhặt chăn lông lên, nhẹ nhàng đắp cho Dương Triếp, sau đó ngơ ngẩn xuất thần ngắm hắn.
Đúng lúc này, Dương Triếp mở mắt, hắn cảm thấy có ánh nhìn chăm chú nóng rực rơi vào người mình.
Bóng đèn lờ mờ, khuôn mặt Trương Quỳnh Vân mặc dù có chút mỏi mệt nhưng ngũ quan tinh xảo của cô vẫn hiện rõ mồn một, hệt như đóa hồng nở rộ dưới ánh sáng dịu dàng.
"Cô đã về, hiện tại là mấy giờ? Tôi cần phải đi!" Dương Triếp hơi mơ hồ, từ trước đến nay giấc ngủ của hắn đều rất nông, nào ngờ Trương Quỳnh Vân tiến đến hắn cũng không biết, xem ra gần đây đã quá mệt mỏi.
Trương Quỳnh Vân cũng chẳng nghĩ tới đối phương đột nhiên thức dậy, có chút tự trách cùng thất thố.