Cùng lúc đó, bên trong phòng livestream, Dương Triếp công bố nhiệm vụ thứ nhất: Năm người, ăn hết tất cả các bộ phận lồi ra như tai, mũi và hạ thân của nhau!
Nhiệm vụ thứ nhất trong tám vòng chơi, trực tiếp khiến năm người bọn họ triệt để tuyệt vọng.
"CMN! Lão tử muốn ăn mày!"
"Quá độc ác, giờ mới là nhiệm vụ thứ nhất, hoàn thành tám vòng xong liệu giữ nổi mệnh nữa không?"
"Mệnh khẳng định có, nhưng chắc cũng hấp hối!"
"Cho nên chúng ta chỉ có thể lựa chọn rời khỏi?"
Cung Bồi Dịch ngẩng đầu, lạnh lùng nói: "Trừ phi anh muốn ăn hết mấy bộ phận cơ thể kia. Chúng ta thử nghiên cứu thiết bị ở trên đầu đi!"
Thế là cả đám ngửa cổ lên nhìn, thật ra cơ quan này trông cũng không phức tạp lắm, một loạt các trang thiết bị đặt song song, tổng cộng có năm cái lỗ nhỏ hẹp, ý tứ là để cho người ta thò bàn tay vào.
Giờ phút này, phòng livestream cũng phối hợp chuyển sang góc quay cận cảnh, cư dân mạng nhíu mày nghiên cứu.
Sau một phút đồng hồ, Cung Bồi Trạch lộ ra biểu cảm giễu cợt, nói:
"Chút tài mọn!"
Cao Huệ Mai nhận thấy vẻ mặt khinh thường của hắn, lập tức hỏi: "Ông nghĩ ra cái gì rồi sao?"
"Hừ, ván này rất đơn giản, hắn để chìa khóa vào một cái máng kim loại chứa nước, chỉ cần khiến nước bên trong chảy ra, liền có thể xả chiếc chìa khoá xuống. Cách duy nhất để mở cái chốt ở đáy bồn, là phải đồng thời kéo cả năm cái cần gạt phía dưới thiết bị xuống! Nhưng xuất hiện một vấn đề, thời điểm cần gạt bị kéo xuống, ở giữa thiết bị có một cái khóa dạng đóng sẽ trong nháy mắt kẹp chết cánh tay chúng ta. Cứ như vậy, muốn đào thoát, chỉ có thể lột một lớp da! Mặt khác, hắn còn bố trí năm đường ống khác nhau, hiển nhiên muốn để chúng ta mỗi người một cái. Nhưng đây chỉ là cặm bẫy rẻ rách, bởi vì một người là có thể hoàn thành được nhiệm vụ, tại sao phải cần đến năm người?"
Nghe xong phân tích của Cung Bồi Dịch, bốn tên kia không khỏi gật đầu liên tục.
"Thế nhưng cần một người làm, ai đến?"
Tống Thiết nhìn xung quanh, hiển nhiên không có ai nguyện ý, dù sao cũng là phế một cánh tay nha, ngẫm lại đều thấy đau.
Tuy nhiên vào lúc này, Cung Bồi Dịch cất lời: "Để tôi!"
Vẻ mặt bốn tên kia đều kinh hãi, bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới, còn tưởng rằng hắn nhất định sẽ kháng cự, ai dè lại bất ngờ xung phong nhận việc? Hi sinh bản thân?
Quá tốt rồi!
Quá tuyệt vời!
Cao Huệ Mai kích động đến chảy hết cả nước mắt.
Không chỉ bốn người bọn họ, giờ phút này, cư dân mạng cũng sợ ngây người, cứ ngỡ năm tên tội phạm sẽ bởi vậy mà phát sinh xung đột, kết quả nằm ngoài dự liệu.
"Tên họ Cung não ngập nước à? Muốn tự mình làm?"
"Việc này có gì đó kỳ quặc!"
Đang lúc người xem thảo luận sôi nổi, chỉ thấy, Cung Bồi Dịch rút thắt lưng ra.
"Ba người các anh quỳ xuống làm ghế đi, tôi không đủ cao."
Ba người đàn ông đám Tống Thiết giật mình, mặc dù không biết hắn muốn làm gì, nhưng quỳ xuống làm ghế cũng chẳng mất tí thịt nào, bọn họ vẫn nguyện ý phối hợp.
Vì vậy, ba người cúi đầu quỳ trên mặt đất, xếp thành một cái ghế.
Cung Bồi Dịch lập tức đứng lên trên. Hiện tại, chiều cao của hắn đã ngang bằng với đáy ống kim loại. Chỉ thấy hắn luồn thắt lưng từ dưới lên, dọc theo chiều dài của ống, sau đó khéo léo để đầu dây đi qua khe hở giữa cần gạt và đáy trang bị. Tiếp theo, dùng hai tay kéo hai đầu, dây thắt lưng liền giựt lấy cần gạt.
Răng rắc!
Cần gạt thứ nhất được nhấn xuống!
Ở một bên quan sát, Cao Huệ Mai mở to hai mắt, vẻ mặt sùng bái.
"Ông chủ Cung, quá lợi hại, ông thật giỏi, biện pháp rất hay!"
Cư dân mạng thì vô cùng ngạc nhiên, khắp người đều cảm thấy không khỏe.
"Mẹ nó, còn có cả dạng này sao!"
“Hèn chi thằng khốn đó tình nguyện nhận việc, chẳng tổn hao lông tóc, cứ thế hoàn thành nhiệm vụ!”
"Thiết kế bên trên thất bại rồi, nếu đường ống được bịt kín bằng tôn thì sẽ không bị phá giải dễ dàng như vậy, lần này thật là sai lầm! Thiết kế quá vội chăng?"
"Không thể nói thế, hẳn là cố ý thiết kế, chỉ là bị gia hỏa kia phát hiện ra thôi. Đây mới chỉ là cái đầu tiên, tôi không tin hắn có thể phá giải tất cả các cơ quan!"
Răng rắc!
Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!
Khi cái cần gạt cuối cùng bị kéo xuống, chốt dưới đáy bồn nước mở ra.
Ào!
Dòng nước nhanh chóng phóng tới lỗ, chìa khoá leng keng, rơi xuống trên mặt đất.
Nhưng rất nhanh, bọn họ liền phát hiện, dung dịch bên trong rãnh nước thực chất không phải nước, mà là cồn công nghiệp, mùi rất nồng!
Cung Bồi Dịch giật nảy mình, còn tưởng rằng là axit sulfuric gì đó. Chất lỏng kia trực tiếp chảy xuống trên thân ba người phía dưới.
Ba người bị giội một thân rượu cồn, cũng bị dọa sợ.
Chỉ có Cao Huệ Mai là hăng hái chạy đến, nhặt chìa khoá lên, hưng phấn la to: "A a a, chúng ta thành công, chúng ta thành công, ha ha ha. . ."
Hữu kinh vô hiểm, Cung Bồi Dịch nhẹ nhàng thở hắt ra, nụ cười chiến thắng treo đầy mặt.
(Lời editor: Hữu Kinh Vô Hiểm - bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.)
"Hừ, Nhà Thiết Kế Tử Vong, anh không phải khó gặp được đối thủ sao? Tôi hi vọng anh có thể bố trí cơ quan khó chút xíu, loại thiết kế ngây thơ này thật sự khiến tôi cạn lời! Quá đơn giản! Ha ha!"
Phách lối!
Vô cùng phách lối!
Biểu cảm miệt thị!
Cư dân mạng lập tức cảm thấy lo lắng.
. . . .
“Ôi cái ngày gì vậy, lần đầu tiên thấy một người có thể thờ ơ, lạnh nhạt như thế trong phòng phát sóng, hắn là người đầu tiên. Tôi chỉ hy vọng hắn không chết quá thảm, để tôi còn tặng cho biểu cảm kiêu ngạo này của hắn điểm cao!"
"Bộ mặt đáng đánh của lão thật tức chết tôi rồi! Cầu streamer tát cho một cái, hoặc chặt bàn tay cũng được, dạy hắn cách làm người đi!"
"Con hàng này quá phách lối, nhưng bằng vào kinh nghiệm làm fan lâu năm của tôi, càng trang bức càng chết sớm! Thằng cáo già kia, cứ đợi đấy!"
Lúc này, mấy người Tống Thiết cũng ổn định lại tinh thần, nhìn cái chìa khoá đã tới tay, không kìm được vui sướng.
"Ông chủ Cung, ông được lắm!"
"Có ông chủ Cung ở đây, Nhà Thiết Kế Tử Vong liền là thứ cặn bã của cặn bã, không đáng để sợ!"
Cung Bồi Dịch cũng vui vẻ tiếp nhận những lời tâng bốc này, bởi vì hắn cho là hắn xứng được tán dương.
Nhưng chẳng ai chú ý tới, sau khi chất cồn chảy xuống từ trong máng lõm, tràn ra mặt đất, đã vô thanh vô tức chảy về phía cửa phòng, tạo thành một vành đai nước.
Khen ngợi kết thúc, Cung Bồi Dịch nghiêm mặt nói: "Thời gian sắp hết, đi tới cửa ải tiếp theo!"
Thế là năm người đi đến trước cửa phòng. Cao Huệ Mai phụ trách mở khóa.
Răng rắc!
Một khắc khi khóa mở, mọi người hài lòng cười cười.
Cao Huệ Mai lập tức dùng sức kéo cửa ra.
Két két!
Trong chốc lát, bởi vì ma sát, một chuỗi tia lửa điện phát ra từ khe cửa.