Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 306: Điều này quá độc ác

Chương 306: Điều này quá độc ác

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Ngọn lửa dưới mặt đất nhanh chóng dẫn đốt chất cồn trên người mấy cá nhân. Chốc lát, ngoại trừ Cao Huệ Mai chưa bị cồn giội đến, may mắn tránh thoát, bốn người còn lại nghiễm nhiên trở thành cầu lửa.

"A!"

"Cứu mạng!"

"Cứu tôi!"

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng bốn phía, liệt hỏa bùng cháy, phát ra âm thanh lốp ba lốp bốp.

Bốn người lập tức ngã xuống trên sàn, lăn qua lăn lại. Lúc này, Cao Huệ Mai đã nhảy ra khỏi biển lửa, nhanh chóng dập tắt phần bám trên đùi mình, sau đó cởi áo khoác ra, xông thẳng đến quật tới tấp vào đám người kia.

Hỏa hoạn bất ngờ khiến người xem cảm thấy vui vẻ.

"Ha ha ha, này thì thể hiện, dậy tiếp tục thể hiện đi xem nào!"

"Sớm bảo rồi mà, càng trang bức càng chết nhanh, hiện tại đã phục chưa?"

"Tôi nói chứ, không thể dễ dàng như vậy được. Bẫy rập của trò chơi này rất đen tối. Tổng cộng có hai cái, một dùng để tê liệt, một dùng để trừng phạt! Những tên ngốc đó vừa mới phá được cái bẫy đơn giản, liền dương dương tự đắc, lại không biết mình vừa gãi đúng chỗ ngứa! "

"Streamer quá tuyệt, chính là như vậy, chậm rãi cạo chết bọn chúng!"

Hiện trường livestream, ngọn lửa trên người bốn cá nhân đã bị dập tắt, mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bộ dáng rất thảm. Tóc bị đốt cháy khét, thân thể chịu bỏng ở những trình độ khác nhau, có địa phương còn nứt ra tạo thành lỗ máu, nhìn trông mà giật mình.

Bốn người nằm trên mặt đất không ngừng hô hấp, thân thể cháy đen bốc lên từng sợi khói trắng, cả căn phòng tràn ngập mùi cháy khét.

"CMN! CMN! Chết tiệt! A a a! !"

Cung Bồi Trạch gầm thét, đau đớn trên người khiến hắn cảm thấy khuất nhục, vừa mới được khen ngợi liền bị lửa thiêu! Mẹ nó cái này là báo ứng sao? CMN!

"FYM, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Còn có thể như thế nào nữa? Đây CMN chính là một cái bẫy, chúng ta bị đùa nghịch như chó!"

Giờ phút này, trên mặt đất vẫn còn lửa chưa cháy hết, tạo thành một đầu hỏa long. Cao Huệ Mai cau mày, quan sát xong bèn nói: "Tôi hiểu rồi, bẫy rập thực sự của ván này không phải dung dịch cồn, mà là cái rãnh dấu kín bên trên mặt đất. Chất cồn vẩy xuống xong, sẽ thuận theo rãnh kín chảy tới cửa phòng, trên cửa phòng có cơ quan, mở ra liền sinh ra lửa điện, dẫn đốt nước cồn trên mặt đất, cháy lan tới quần áo của chúng ta, đây mới chính là kết quả mà hắn muốn?"

(Lời editor: Ý tác giả - chút lửa chưa cháy hết mà Cao Huệ Mai nhìn thấy chính là phần cồn đọng lại trong rãnh kín. Vì rãnh kín uốn lượn nên mới được miêu tả như rồng lửa (hỏa long))

Suy nghĩ tỉ mỉ đáng sợ!

Đáy lòng mỗi người đều cảm thấy lạnh lẽo, sởn gai ốc!

Mẹ nó đây là tiết tấu trước cho một quả táo ngọt, sau lại dùng một côn gõ chết à!?

"Fu*k!"

Cung Bồi Trạch chịu đựng đau đớn trên người, bò dậy từ dưới đất. Mặt của hắn đã cháy đen một mảng, từng vết nứt đỏ tươi trải rộng trong đó, nhìn trông vô cùng dữ tợn.

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, mày mẹ nó nghe kỹ cho tao, ván này để mày đạt được, nhưng ván kế tiếp thì đừng hòng. Tao sẽ đánh bại mày. Ngay tại đây! Coi như không giết được, lão tử cũng phải đá mày vô tù!"

Giọng điệu mỉa mai của Dương Triếp truyền đến từ loa phát thanh: "Rất tốt, tôi cực kỳ thưởng thức tinh thần chiến đấu của ông, mặc dù hơi ấu trĩ, nhưng ít ra đáng quý!"

Cung Bồi Trạch thiếu chút tức điên.

"Mày cứ chờ đấy!"

Bốn người đứng lên kiểm tra thân thể. Trải qua một ván này, cả đám đều cẩn thận từng li từng tí.

Bước ra khỏi phòng, bên ngoài là một hành lang tĩnh mịch. Ánh sáng chẳng những lờ mờ, mà còn lúc sáng lúc tối, không ngừng lập loè, y như hiện trường phim kinh dị, để đáy lòng mấy người càng cảm thấy bất an.

"CMN, nơi quái quỷ gì vậy?"

"Cứ tiếp tục đi lên phía trước sao?"

"Liệu hắn có trốn ở trong bóng tối không? Tôi cảm giác, hình như có ai đó đang nhìn chằm chằm chúng ta."

Đương khi trò chuyện, từ sâu trong bóng tối truyền đến tiếng vọng chi chi, phảng phất giống bọt biển xào xạc trên thủy tinh, thanh âm vô cùng chói tai, sắc bén.

"A! Hắn ở đây!" Cao Huệ Mai nghẹn ngào gào lên.

"Sợ cái gì? Hắn đang cố tỏ ra bí ẩn thôi!"

Cung Bồi Trạch ngắm nhìn bốn phía, những bức tường loang lổ và ẩm ướt, phía trên còn có một ít hình vẽ nghệch ngoạch, cùng một vài ký tự chữ Hán xiêu vẹo.

"Nơi này hẳn là trường tiểu học bỏ hoang!"

Cung Bồi Trạch kêu lớn, hiển nhiên đang cung cấp thông tin cho cảnh sát ở bên ngoài.

Cùng thời điểm, sau khi nghe được đầu mối này, Tổ trọng án số 0 và cảnh sát địa phương liền lập tức điều chỉnh phương hướng điều tra, đem trọng điểm đặt ở những ngôi trường tiểu học cũ.

Hiện trường livestream, Tống Thiết nhìn về phía Cung Bồi Trạch, nói: "Hiện tại chúng ta phải làm sao?"

"Tiếp tục đi về phía trước, tìm xem có cửa ra hay không!" Cung Bồi Trạch đáp.

Thế là năm người kết thành đoàn, nhưng bởi vì ánh sáng lờ mờ, sợ dưới nền nhà hoặc giữa không trung có bẫy rập, năm người bước đi rất chậm, bàn chân cà sát trên mặt đất.

Mấy phút đồng hồ sau, năm người đầu đầy mồ hôi lạnh đi đến cuối hành lang. Chỉ thấy, bọn họ đang ở tầng cao nhất, trước mắt chỉ có một con đường hướng xuống dưới, nhưng đầu bậc thang lại lắp một cánh cửa sắt, đã bị khóa chặt.

"Fu*k!"

Tống Thiết giơ chân, đá liên tục vào song sắt. . .

Ầm ầm, tiếng động vang vọng khắp tòa nhà yên tĩnh, lộ ra một vẻ trầm mặc và quỷ dị.

"Mai Tử, chiếc chìa khóa vừa rồi đâu? Xem xem có mở được ổ khóa này không!"

Chung Tự Thắng vừa nhắc, ánh mắt của mọi người liền xoẹt, hướng về phía Cao Huệ Mai. Dù sao ở những trò chơi trước, tình huống một chìa khóa mở nhiều ổ khóa đã từng xuất hiện qua, thậm chí còn không chỉ một lần.

Cao Huệ Mai lấy chìa khoá ra, vô cùng kích động đi lên trước.

Cạnh. . .

Chìa khoá thuận lợi chui vào.

Mấy người lập tức dấy lên hi vọng.

Nhưng khi Cao Huệ Mai thử xoay xoay chìa khoá, cảm xúc của tất cả liền biến thành tuyệt vọng.

Chìa khoá căn bản không động, hiển nhiên, chiếc chìa khoá này cũng không thể mở cái ổ khóa trước mặt.

"Fu*k, giờ sao?"

Cung Bồi Trạch hơi suy tư, đáp: "Thử kiểm tra mấy căn phòng khác xem. Có lẽ chìa khóa để mở ổ khóa nằm trong cơ quan của căn phòng nào đó.”

"Hợp lý, giống cách chúng ta lấy được chiếc chìa khóa thứ nhất!" Dịch Kim Bân lên tiếng.

Cung Bồi Trạch nói: "Thời gian có hạn, mọi người chia nhau ra tìm! Nhưng nhất định phải cẩn thận!"

Năm người lập tức trở về, bắt đầu phân ra tìm kiếm các căn phòng còn lại.

Két két. . .

Cao Huệ Mai mở cửa bước vào một căn phòng, bên trong lập tức sáng đèn, giống như cửa chính là chốt mở. Chỉ thấy trong phòng có một thiết bị, chiếc chìa khóa nhỏ lẳng lặng nằm ở đó.

"Tôi tìm được!"

Vừa hô vừa đi ra, nhưng lạ thay, Tống Thiết cũng nói những lời tương tự.

Lúc này, ba người Dịch Kim Bân, Chung Tự Thắng và Cung Bồi Trạch lần lượt đi ra từ căn phòng mình phụ trách.

"Tôi thấy rồi!"

"Trong phòng này cũng có một cái chìa khóa!"

Cơ thịt trên mặt Cung Bồi Trạch kịch liệt run rẩy. Hắn lập tức đi đến căn phòng ở sát vách, bên trong đồng dạng là một cái chìa khóa và một cơ quan.

Hết cánh cửa này đến cánh cửa khác mở ra, hết chìa khóa này đến chìa khóa khác xuất hiện.

Nội tâm Cung Bồi Trạch vô cùng sụp đổ. Sự việc đã rất rõ ràng, dĩ vãng là một cái chìa khóa mở mấy lần khóa, bây giờ lại là một ổ khóa phối với vài cái chìa. Đáng hận nhất, bọn họ căn bản không có cách nào phán đoán được, đâu mới là chiếc chìa khóa thật. Nếu vận khí không tốt, mẹ nó, phải phá giải toàn bộ những cơ quan này mới có thể mở cái ổ khóa chết tiệt kia!

F*ck!

Thật CMN quá độc ác!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch