Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 307: Ván thứ hai rung động. Một cái lồng?

Chương 307: Ván thứ hai rung động. Một cái lồng?

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Tổng cộng mười căn phòng, mười cơ quan, mười cái chìa khóa.

Năm người đứng trong hành lang, thất thần nhìn xung quanh, cảm giác như đang ở giữa mùa đông lạnh giá.

"Ha ha ha, 666, streamer chơi xấu!"

"Các người không phải rất trâu bò sao? Phá giải đi, đến đi, lên đi! Không nhiều đâu, chỉ mười cái!"

"Cười đến rớt nước tiểu, mười cơ quan, có thể thỏa thích trang bức rồi!"

Bình luận của cư dân mạng nháy mắt bạo phát, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trường hợp như vậy. Bọn họ đã ngửi được mùi bẫy rập của thợ săn, nóng lòng chờ xem nhóm con mồi biểu hiện.

Cùng lúc đó, các thành viên Tổ trọng án số 0 cũng đều mở to hai mắt nhìn.

Rung động!

Kinh hãi!

"Má, mười cái cơ quan, bóng ma tâm lý của năm tên kia sẽ lớn đến mức nào?" Khóe môi Lâm Cửu Nguyệt nhếch lên, mỉm cười nói.

Triệu Thiên Lâm đáp: "Một hai là có thể lấy nửa cái mạng rồi. Qua vòng này, còn có bao nhiêu người có thể sống sót đứng vững?"

Đồ Tội híp mắt trả lời: "Anh quản việc sống chết của đám đó làm gì, hết thảy đều do số mệnh. Mấu chốt chính là, tôi không cho rằng cửa sắt nhất định phải mở bằng chìa khoá. Bọn chúng dùng chìa khoá để đi ra từ căn phòng đầu tiên, điều này kỳ thật đã tạo ra một ám thị tâm lý. Nếu bọn chúng một lòng một dạ nghĩ đến việc tìm cách lấy chìa khoá, tôi đoán bọn chúng khả năng sẽ rơi vào bẫy. Không thể không nói, thiết kế này của Nhà Thiết Kế Tử Vong rất có tính bí ẩn và logic!"

Nghe xong lời giải thích của hắn, mấy người đều sáng tỏ, ánh mắt tiếp tục trở lại màn hình lớn, nóng lòng muốn biết, năm người đến tột cùng có thể vượt qua được hay không.

Trầm mặc mười mấy giây, Cao Huệ Mai nói: "Giờ sao? Nói gì đó đi!"

"Còn có thể như thế nào? Chỉ đành thử từng cái, hi vọng những cơ quan này sẽ không quá biến thái, càng hy vọng chúng ta có thể chọn trúng chiếc chìa khóa thực sự chỉ trong một lần!" Chung Tự Thắng đáp.

Tống Thiết dứt khoát lên tiếng: "Các anh cảm thấy Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ đặt chìa khóa thật ở căn phòng nào?"

"Cái này ai mà biết được?"

Cung Bồi Dịch một mực im lặng, đầu óc không ngừng vận chuyển. Hắn không tin vào may mắn, chỉ tin tưởng suy luận. Ngay từ đầu, hắn cho rằng hai căn phòng ở gần khóa sắt là dễ dàng nghĩ đến và nhìn thấy nhất, nên Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ tránh hai căn phòng này. Nhưng sau khi loại trừ, hắn mới nhớ tới một vấn đề nổi cộm trong các buổi phát sóng trước đó, càng là địa phương nguy hiểm, càng an toàn. Nếu như vậy, Nhà Thiết Kế Tử Vong liệu có thể làm trái lẽ thường, cố ý đặt chìa khoá ở căn phòng gần nhất hay không?

Những suy luận lặp đi lặp lại đó khiến Cung Bồi Dịch dường như muốn sụp đổ.

A a a! ! !

Chết tiệt! Chìa khóa rốt cuộc ở đâu!?

Cung Bồi Dịch gầm lên, xông thẳng vào một căn phòng ở gần cửa sắt.

Bọn Tống Thiết thấy thế, lập tức theo sau. Năm người vây quanh cơ quan trong phòng, cẩn thận quan sát.

"Ông chủ Cung, là chiếc chìa khóa này ư?" Cao Huệ Mai nhỏ giọng hỏi. Tuy ván đầu tiên ăn thiệt thòi lớn, nhưng biểu hiện và trí tuệ vượt xa người thường của Cung Bồi Dịch vẫn để bọn họ có chút ỷ lại.

Cung Bồi Dịch cũng không trả lời bà ta, quan sát xong, ánh mắt do dự, nói: "Tôi không biết chìa khoá ở phòng nào, cho nên chúng ta cứ bắt đầu từ căn phòng thứ nhất. Thiết kế trước mặt là một cái máy chém, sau khi chúng ta thò bàn tay vào trang bị, muốn lấy được chìa khoá, nhất định phải vặn chặt đai ốc dưới đáy. Nhưng đến lúc đó, máy móc mở điện, lưỡi dao sẽ trong nháy mắt cắt cứt ngón tay vặn đai ốc! Cửa này ai đến?"

"Không có biện pháp khác sao? Giống như ván đầu tiên ấy?" Cao Huệ Mai hỏi.

Cung Bồi Dịch nói: "Trừ phi chúng ta có một cái kìm! Nhưng mà chúng ta không có. Thời gian hữu hạn, hy sinh vẫn là điều cần thiết. Tôi đã phụ trách một ván, cho nên ván này cứ chọn từ bốn người mà ra!"

CMN!

Ván vừa rồi cũng tính à?

Bốn người im lặng, đưa mắt nhìn nhau, sau đó Tống Thiết nói: "Ông chủ Cung, ván vừa rồi không tính. Bắt đầu từ ván này, mỗi người chúng ta lần lượt phụ trách một ván thẳng đến khi tìm thấy chìa khoá, thế nào?"

Cung Bồi Dịch hừ lạnh, hắn đã dự liệu được tình huống như vậy. Thêm nữa, nếu bốn người Tống Thiết hợp lại với nhau, hắn sẽ trở thành thịt trên thớt, mặc người chém giết.

"Tốt, ván này để tôi, nhưng tôi phải nhắc nhở các anh rằng, không có tôi, bằng vào trí thông minh của mấy người, không phải bị đùa chết thì cũng là ngũ mã phanh thây, nhất định sẽ vô cùng thê thảm!"

Dứt lời, Cung Bồi Dịch khẽ cắn răng, tay trái để vào trang bị, ngón trỏ và ngón cái nắm lấy đai ốc, vặn.

Chi chi chi. . .

Âm thanh sắc bén của kim loại phát ra. Mỗi khi xoay đai ốc một chút, trái tim Cung Bồi Dịch lại theo đó mà đập loạn, hô hấp hoàn toàn ngừng lại, quanh thân toát ra mồ hôi lạnh, đem quần áo thấm ướt nhẹp.

"Nhanh nhanh, còn thiếu chút!"

"Vặn xong thì mau rút tay ra, có khi tránh được cắt chém đấy!"

Nghe đám Tống Thiết hô hào, da thịt trên mặt Cung Bồi Dịch run lên. Hắn cảm thấy những kẻ này thật ngây thơ, cứ nghĩ chắc hẳn phải vậy, con người có thể so được với tốc độ của máy móc sao, đùa gì thế?

Khi đai ốc vặn đến cuối cùng, liền chạm tới chốt mở ở nơi khác.

Răng rắc!

Cơ quan khởi động, như kéo xì gà. Bá! Lưỡi dao phát ra một tiếng phá không, nháy mắt xuyên qua ống kim loại tròn, đem hai ngón tay của Cung Bồi Dịch cắt đến tận gốc, y hệt cảnh thái thịt. Phần xương bị gọt cũng tương đối phẳng lặng. Máu tươi một giây sau mới bắt đầu nhuộm đỏ toàn bộ mặt cắt, chảy xuống giọt giọt như dây.

"A! A a a! ! CMN! !"

Cung Bồi Dịch nắm lấy ngón tay đứt đẫm máu, kêu to, mồ hôi lạnh trên mặt ào ào chảy xuôi.

Bên này, cơ quan khởi động, chìa khoá được thiết bị truyền lực đẩy ra.

Tống Thiết cầm chìa khoá lên, xoay người đi mở ổ khóa.

Cạnh. . .

Chìa khoá không cắm vào được, hiển nhiên cũng không thể chuyển động.

"CMN! Chẳng phải cái này!" Tống Thiết gầm thét, hung hăng đạp mạnh cửa sắt lớn.

Cùng lúc, Cung Bồi Dịch đã thu lại hai đoạn ngón tay đứt, tay trái quấn lấy một lớp quần áo thật dày, nhưng vẫn bị máu thấm ướt, hồng hồng một mảnh, tản ra mùi tanh tưởi, khó chịu.

"Xem ra suy đoán ban đầu của tôi không sai, chìa khoá nào có khả năng đặt ở căn phòng dễ dàng bị phát hiện nhất, cho nên lần này chúng ta tạm bỏ qua hai căn phòng, trực tiếp bắt đầu từ gian thứ tư! Xác suất có thể sẽ lớn hơn!" Cung Bồi Dịch lẩm bẩm, khí tức rõ ràng yếu đi đôi chút.

Mấy người gật đầu, biểu thị đồng ý. Thế là năm người đi vào căn phòng thứ tư, vẫn như cũ là một thiết bị và một cái chìa khóa. Tuy nhiên, thiết kế của cơ quan này thoạt nhìn có chút kinh khủng.

Một thiết bị hình trụ thẳng đứng đang điên cuồng quay, mạnh đến nỗi thậm chí còn hơi lay động.

Hô hô hô. . .

Gió lạnh rít gào, tốc độ rất nhanh, khiến người ta không thể trông thấy rõ kết cấu bên trong của thiết bị, chỉ nhìn được chiếc chìa khóa lẳng lặng nằm ở dưới đáy.

Nhưng bên cạnh có một sơ đồ, mấy người xem xong, không khỏi sinh ra hàn ý.

Trên bản đồ, các lưỡi cưa khảm bên trong trục lăn đầy rãnh, san sát nhau. Nhìn sơ qua thì thấy, bên trong ống trụ được bao phủ bởi những chiếc răng sắc nhọn, giống như một con quái vật giương nanh múa vuốt. Chiều cao toàn bộ ống khoảng chừng nửa mét.

"CMN! Nếu thò bàn tay vào, chẳng phải muốn gọt thành xương trắng sao?"

"Mẹ! Mỗi con hàng đều biến thái hơn cái trước, đây là muốn đùa chết chúng ta!"

Nhất thời, ánh mắt năm người chỉ còn lại sự sợ hãi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch