Ánh mắt Chung Tự Thắng như dao, lạnh lùng quan sát bóng đen trước mặt. Hắn khá bất mãn với người đồng bọn không mời mà đến này.
“Ông bị bệnh à? Nhiều phòng như vậy, nhất định phải trốn ở chỗ tôi là sao?”
Dứt lời, Chung Tự Thắng đứng thẳng dậy. Hắn cảm thấy nơi đây đã không còn an toàn nữa, với lại Tống Thiết sẽ lập tức đuổi tới, chẳng bằng trở lại tầng dưới, tìm chỗ trốn còn hơn.
Ngay tại thời điểm hắn đi về phía bóng đen, muốn nhìn xem rốt cuộc là ai, bóng đen bất chợt mở miệng; giọng nói trầm thấp, lạnh lùng trực tiếp trùng kích lên trái tim Chung Tự Thắng.
“Nếu không phải vì tiếng thở hổn hển của anh, tôi đã không vào!”
Trái tim Chung Tự Thắng đột nhiên co rút, giống như bị người khác dùng tay nắm lấy.
Cùng lúc đó, Dương Triếp tiến lên một bước. Dưới ánh sáng mờ tối, cái miệng rộng cười toe toét và gương mặt mấp mô lộ ra càng thêm kinh khủng, dữ tợn.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong? Tại sao lại là mày? Mày đến đây làm gì? Tao vẫn chưa bị bắt!"
Dương Triếp giễu giễu đáp: "Anh quên mất luật chơi rồi sao? Kẻ đặt luật có thể bắt người, tôi chẳng những là người trừng phạt, mà còn là kẻ chế định các quy tắc. Cho nên, tôi đã tìm được anh, và anh bây giờ, sẽ phải tiếp nhận trừng phạt!"
"Fu*k!"
Lại bị đùa bỡn!
Chung Tự Thắng vô cùng phẫn nộ, lập tức nắm chặt lưỡi cưa.
Bá!
Không nói một lời, lưỡi cưa ngoan lệ, trực tiếp đâm vào cổ Dương Triếp, vừa ổn vừa nhanh.
Nhưng cùng lúc đó, Dương Triếp ra tay. Móng vuốt thon dài, sắc bén của hắn hướng tới bụng Chung Tự Thắng, roẹt!
Phút chốc, phần bụng của tên này xuất hiện bốn đạo vết thương vừa dài vừa hẹp. Da thịt cuộn lại, không nhẹ cũng không nặng, bụng hở ra, nhưng chưa làm bị thương đến dạ dày bên trong.
Chung Tự Thắng chỉ cảm thấy trên bụng mát lạnh, tê rần; đưa tay sờ lên, dinh dính sền sệt; ngón tay trực tiếp thuận theo vết thương mò vào bụng, xúc giác truyền tới cảm giác của ruột non trắng nõn, nóng hầm hập.
"A! A a a!"
Tiếng kêu thảm thiết của Chung Tự Thắng chấn động cả khu nhà.
Những người còn lại đều giật mình, bao gồm cả Tống Thiết trong hành lang.
"CMN! Đây là giọng của lão Chung? Mình còn chưa bắt được hắn mà, chuyện gì xảy ra?" Tống Thiết bị dọa sợ, đứng nguyên tại chỗ. Thanh âm kia quá khốc liệt, nhìn hành lang đen kịt trước mặt, trong lúc nhất thời, hắn càng không dám tiến về phía trước.
Cùng lúc đó, đám Cung Bồi Dịch không rõ sự việc cũng cảm thấy vô cùng kinh hãi.
CMN!
Có người bị bắt!
Giọng của Chung Tự Thắng, hắn rốt cuộc sao rồi?
Tiếng thét kia quá thê thảm, lẽ nào trừng phạt chính là cái chết!
Bên trong từng căn phòng, có người đang núp sau màn cửa, có người chui vào góc nhà vệ sinh công cộng. Tất cả đều trợn to hai mắt, thần kinh vô cùng căng thẳng. Dưới tiếng hét này, nhịp tim và hô hấp của mỗi người lập tức gia tăng.
Bên trong phòng livestream, màn hình được chia thành sáu khung cảnh quay bằng hồng ngoại, tuy thiếu chút màu sắc, nhưng độ phân giải rất tốt.
Chứng kiến Chung Tự Thắng bị rạch bụng, hơn mười triệu người xem đều cảm thấy hưng phấn.
"Ha ha ha, streamer 666! Lại đùa nghịch đám ngu kia rồi!"
"Tôi hi vọng streamer băm bọn chúng thành mảnh vụn! Loại cặn bã đó quyết không thể lưu lại toàn thây!"
"Ván này chắc không phải trò chơi cuối cùng, cho nên đám tội phạm sẽ không chết! Nhưng mà tội sống thì khó tha!"
Thời điểm cư dân mạng thảo luận sôi nổi, Dương Triếp vứt Chung Tự Thắng xuống - kẻ giờ phút này đã ngừng la hét, cất bước rời đi. Móng vuốt sắt của hắn vẫn còn đang rỉ máu tươi tí tách.
Két két. . .
Tiếng mở cửa giữa hành lang u ám nghe cực kỳ âm trầm, phảng phất như một ngôi nhà ma bên trong phim kinh dị.
Thần kinh Tống Thiết căng thẳng, ánh mắt lạnh lùng, chăm chú hướng về chỗ tối, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng người đang đứng bên trong, đồng thời cảm giác tử vong ập tới xuất hiện.
Mẹ!
Tống Thiết xạm mặt. Hắn là người tìm, theo lý thuyết thì những kẻ khác thấy hắn phải như chuột thấy mèo, trốn từ xa xa chứ, sao còn đứng yên không nhúc nhích?
"Này, Chung Tự Thắng! Tôi thấy anh rồi!"
Tống Thiết la lớn, hắn muốn xem đối phương sẽ có phản ứng gì.
Nhưng đúng lúc này, một bóng đen khác lảo đảo bước ra từ căn phòng kế đó.
"Là Nhà Thiết Kế Tử Vong, hắn cũng là kẻ đặt luật, hắn có thể bắt người, chạy mau!" Chung Tự Thắng ôm bụng la to, phóng về phía cuối hành lang.
Tống Thiết giật mình.
Thật hay giả?
Không phải đang cố ý hù dọa mình đấy chứ?
Nhưng nhỡ là thật thì sao? Dù gì tiếng kêu thảm thiết vừa rồi cũng rất khó diễn!
Ngay tại thời điểm hắn do dự, bóng đen kia bỗng nhiên co cẳng chạy, thậm chí còn phát ra tiếng cười khe khẽ.
Tống Thiết thấy thế, tức giận giậm chân một cái: "CMN! Bị lừa rồi! Rõ ràng là muốn hù dọa lão tử!" Nói xong, bước xa vọt tới.
Cùng lúc, sự tình của Chung Tự Thắng cũng bị mọi người nghe được. Đám người đối với việc này bán tín bán nghi.
Kẻ đặt luật có thể tìm người!
Trốn ở sau rèm cửa sổ, Cung Bồi Dịch không ngừng tự hỏi, lông mày đã hoàn toàn vặn chặt.
Về mặt lý luận, Nhà Thiết Kế Tử Vong đúng là kẻ chế định quy tắc lớn nhất. Lẽ não, ván trò chơi này tồn tại bẫy rẫy chơi chữ?
Mặt khác hắn cho rằng, lấy trí thông minh của Chung Tự Thắng, chắc cũng chẳng biên nổi câu chuyện có tính logic như thế. Vậy thì chỉ có một khả năng, hắn quả thật bị Nhà Thiết Kế Tử Vong bắt được, hơn nữa còn bị trừng phạt.
Đương khi suy nghĩ, thanh âm của Tống Thiết lại vang lên.
"Ha ha ha, lão Chung, anh rất thông minh, ngay cả tôi cũng bị lừa, nhưng dù chạy được lần này, anh nghĩ có thể chạy được lần sau sao? Tôi sẽ tìm thấy anh, tôi sẽ tìm thấy tất cả mọi người!"
Chung Tự Thắng nghe xong, ánh mắt ngốc trệ, toàn thân rối bời trong bóng tối.
Mẹ nó!
Đây rốt cuộc là tình huống quái quỷ gì?
Chung Tự Thắng một hơi chạy thẳng đến tầng dưới. Bởi vì không nghe thấy tiếng Tống Thiết, nên hắn cũng chẳng trả lời, phảng phất như đang chấp nhận lời nói của Tống Thiết. Điều này khiến sự tình càng trở nên khó bề phân biệt.
Cung Bồi Dịch dùng sức lắc đầu.
Mình fu*k tại sao lại nghĩ nhiều như vậy? Chỉ cần ẩn nấp thật kỹ, khiến bất luận kẻ nào cũng không tìm ra mình, vậy liền thắng, quản Nhà Thiết Kế Tử Vong có phải người đi tìm hay không làm gì?
Nghĩ đến đây, Cung Bồi Dich quay đầu nhìn về phía cửa sổ. Bên ngoài không có trăng sao, bầu trời tối đen như mực, dường như được bao phủ bởi một tấm vải hắc ám. Chỉ có nơi xa xa mới xuất hiện một chút ánh sáng của đèn đuốc, tuy nhiên lại không đủ để hắn quan sát hoàn cảnh ở xung quanh. Nhưng hiển nhiên, ngay từ đầu hắn đã bị những hình vẽ bậy trên tường đánh lừa. Nơi này không phải là trường tiểu học. Bởi vì hắn phát hiện, trong mấy căn phòng vừa rồi có đặt một vài chiếc giường sắt hoen gỉ. Trường học sao lại kê nhiều giường như vậy? Vốn dĩ muốn cung cấp thông tin này cho cảnh sát, nhưng bây giờ hắn chẳng dám ồn ào.
"Fu*k, đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì?"
Đang lúc Cung Bồi Dịch vừa núp vừa nghĩ ngợi, bên ngoài hành lang chợt vang lên tiếng mở cửa.