Tiếng bước chân lộc cộc truyền tới từ ngoài hành lang. Trái tim Cung Bồi Dịch cũng theo đó mà đập loạn, thân thể áp sát vào cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm cửa ra thông qua tấm rèm.
Lẽ nào là Nhà Thiết Kế Tử Vong thật?
Cung Bồi Dịch suy tư. Thanh âm của Tống Thiết rõ ràng đang ở rất xa, nếu như không phải Tống Thiết, còn ai có thể đi lại lớn tiếng như vậy được chứ, đây chẳng phải là tự bại lộ bản thân sao? Cho nên, Cung Bồi Dịch càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi.
Két. . .
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Một bóng người cao lớn bước vào, chính là Dương Triếp. Tạm thời tránh khỏi Tống Thiết, hắn bắt đầu tìm kiếm những căn phòng xung quanh.
"Là hắn! Thật sự là hắn! Hắn có thể bắt người! Cái bẫy chơi chữ! Chết tiệt!"
Cung Bồi Dịch không nhìn thấy diện mạo Dương Triếp, nhưng vẫn có thể đoán ra dựa vào hình thể. Điều này khiến lòng hắn càng thêm nặng chĩu nỗi sợ.
Đi ra! Đi tìm người khác đi!
Không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình!
Nội tâm Cung Bồi Dịch trải qua khủng hoảng, cả người như hóa đá. Ngoại trừ nhịp tim, tất cả đều đình chỉ.
Cộc cộc cộc. . .
Dương Triếp đi đi lại lại trong phòng. Trái tim Cung Bồi Dịch theo đó mà rung lên từng nhịp.
Thấy đối phương chậm rãi hướng về cửa sổ bên này, tâm can Cung Bồi Dịch đột nhiên co rút.
Xong xong, tên đó phát hiện ra mình?
Đương khi Cung Bồi Dịch tuyệt vọng, chuẩn bị tìm cơ hội tập kích bất ngờ, Dương Triếp bỗng nhiên dừng lại, sau đó xoay người bước ra ngoài.
"A a a, streamer, mắt anh mù à, ngay đằng sau rèm cửa!"
"Streamer rơi mất trí thông minh? Mau nhặt lên!"
"Mẹ! Anh làm tim người ta loạn nhịp, quần đều suýt cởi, giờ lại bỏ đi?"
Cư dân mạng điên cuồng gõ nhập bình luận, tâm tình vô cùng khó chịu.
Nhưng đối với Cung Bồi Dịch, chuyện này đơn giản chính là tuyệt địa trùng sinh, kích động đến rớt nước mắt.
Cám ơn trời đất! Cảm ơn lão thiên gia!
Không đợi hắn tạ xong, Dương Triếp bỗng nhiên quay người lại, vọt trở về.
"Ôi ôi, thật ngu ngốc! Không biết đứng cạnh cửa sổ càng dễ phát hiện sao? Bắt được ông rồi!
Hi vọng bị bóp chết, Cung Bồi Dịch nháy mắt rơi vào tuyệt vọng. Đôi mắt lồi ra ngoài, hiện đầy tơ máu.
Từ trên xuống dưới, xuyên qua rèm cửa cũ nát, từ khuôn mặt Cung Bồi Dịch vạch xuống lồng ngực, những lỗ hổng vừa sâu vừa lớn giống như sông máu hiện ra. Nhất là, trên dưới mí mắt trái của hắn bị rạch rất sâu, nhãn cầu to lớn mất đi vật cản, treo lủng lẳng ở trên hốc mắt đẫm máu, kinh khủng tới cực điểm.
"A a a! Mặt của tôi. . ."
Cung Bồi Dịch bụm mặt, không ngừng kêu thảm. Chuyển biến bất thình lình khiến nhịp tim đám người xem đều mãnh liệt tăng tốc. Quá đột ngột, quá kích thích, giống như một lần cao hứng!
Tổ trọng án số 0, Lâm Cửu Nguyệt kinh hô: "Má ơi, dọa chết tôi, thì ra hắn sớm đã phát hiện!"
"Trước cho tia hi vọng, sau lại cướp mất, không có sự tình gì có thể khiến người ta càng tuyệt vọng hơn thế. Nhà Thiết Kế Tử Vong đang phá hủy nội tâm bọn chúng từng chút, từng chút một!" Đồ Tội đáp.
Lâm Cửu Nguyệt tỏ vẻ bội phục, thán: "Khả năng hủy diệt của tra tấn tinh thần hơn xa sự tra tấn về thể xác! Khó trách hắn thiết kế trò chơi trốn tìm!"
Đồ Tội lắc đầu: "Đây tuy là một cách giải thích, nhưng tôi cảm thấy, ý nghĩa chân chính của ván chơi này có thể là một điềm báo trước! Một sự hướng dẫn!"
"A? Hướng dẫn gì?"
"Vậy phải xem ván thứ ba sẽ như thế nào!" Đồ Tội thản nhiên nói.
Vu Kiện im lặng, biểu tình lạnh lùng theo dõi livestream, hắn đang chờ đợi.
Reng reng reng. . .
Điện thoại trong văn phòng rốt cục vang lên.
Vu Kiện vội vàng vọt tới: "Alo, thế nào rồi? Có đầu mối gì chưa?"
"Đã điều tra cả bốn trường tiểu học, không phát hiện Nhà Thiết Kế Tử Vong. Phương hướng điều tra của chúng ta khả năng sai rồi!"
"Sao có thể? Các anh nhất định phải lục soát cẩn thận. Nhà Thiết Kế Tử Vong rất giảo hoạt, nói không chừng còn đang ở ngay dưới mí mắt chúng ta đấy!"
Vừa dứt lời, bên trong phòng livestream chợt vang lên tiếng Cung Bồi Dịch.
"Nơi này không phải trường tiểu học, trong phòng có rất nhiều giường sắt, có thể là bệnh viện bỏ hoang, đồng chí cảnh sát, mau tới đây, bắt lấy Nhà Thiết Kế Tử Vong!"
Vu Kiện giống như nhận lấy một cú tát nặng nề, sắc mặt cực kỳ xấu xí.
"Chết tiệt! Điều tra tất cả những tòa nhà khả nghi! Tôi không tin trong vòng ba giờ, hắn có thể chạy đến chân trời góc bể!"
Cảnh sát lập tức thay đổi phương hướng điều tra. Vì để tránh cho lần này tiếp tục bị lừa dối, cảnh sát tiến hành tìm kiếm mọi công trình kiến trúc khả nghi bên trong phạm vi ba trăm kilomet, nhưng khối lượng công việc nháy mắt tăng lớn, có tới gần trăm địa điểm đang chờ đợi được lục soát.
Thời gian cứ thế dần trôi, hai mươi phút hạn định chỉ còn lại năm phút cuối cùng. Hiện tại, năm người đã biết Nhà Thiết Kế Tử Vong có thể tham gia đuổi bắt, vì vậy càng cực kỳ cẩn thận. Từng bóng hình co rúm ở góc tối, tứ chi run rẩy kịch liệt, y hệt lũ chó hoang đói rét trong gió lạnh.
Bây giờ ngoại trừ Tống Thiết, những người còn lại đều đã bị Dương Triếp bắt qua.
Tống Thiết cũng thành công tìm được ba người, chỉ còn lại Cung Bồi Dịch là giống như biến mất, lầu trên lầu dưới tìm nhiều lần rồi, đều không thấy tăm hơi.
"Mẹ! Tên ngốc kia chạy đi đâu? Kì quái, kỳ quái!" Tống Thiết nhíu mày, mắt nhìn thời gian sắp hết, trong lòng càng sốt ruột. Nếu như không bắt được người, hắn sẽ phải tiếp nhận trừng phạt.
"Ông chủ Cung. . . Mau ra đây. . . Trò chơi kết thúc. . . Nhanh đến đầu hành lang tập hợp. . ."
Tống Thiết cái khó ló cái khôn, hô xong liền cố ý giậm mạnh bước chân, sau đó lặng yên lui về, ẩn núp giữa bóng đêm, lẳng lặng nghe ngóng động tĩnh từ bốn phía.
Két. . .
Sâu trong bóng tối, tiếng mở cửa phòng ngắn ngủi vang lên, như có như không.
Tống Thiết khẽ nhếch miệng: "Ha ha, rốt cuộc cũng tìm được, ngu xuẩn!" Nói xong, lần mò đi tới.
Phanh!
Tống Thiết đá tung cửa, ánh mắt âm lãnh, trầm giọng quát: "Ông chủ Cung, ông trốn đủ sâu nha!"
Trong góc phòng có một bóng đen co rúm lại, không động đậy cũng không nói chuyện.
"Ha ha ha, khỏi giả bộ, tôi nhìn thấy ông rồi." Tống Thiết bước xa vọt tới, túm lấy người áo đen.
Chỉ thấy người áo đen hơi ngẩng đầu lên. Dưới ánh sáng mờ tối, diện mạo kinh khủng và dữ tợn hiện ra. Tống Thiết có thể cảm nhận sâu sắc hơi thở tử vong đang phả qua mặt hắn.
Nhà Thiết Kế Tử Vong!
CMN! Bị phản đòn!
Tống Thiết tuyệt vọng muốn chạy thoát, nhưng hết thảy đã quá muộn.
Roẹt!
Móng vuốt sắc bén cắt xuyên qua bóng tối, cũng phá nát cái bụng của hắn, cảm giác nhói đau nháy mắt lan tràn khắp cơ thể.
"A! CMN! Thằng khốn nạn, tao là người đi tìm. . ."
Dương Triếp lạnh lùng nói: "Kẻ đặt luật có thể bắt người, cho nên tôi cũng có thể bắt anh! Hiểu chưa?"
"Mày. . ."
Chứng kiến dáng vẻ thống khổ, suy sụp của Tống Thiết, Dương Triếp khẽ nhếch miệng. Trải qua vòng đấu này, trên cơ thể mỗi người đều xuất hiện những vết thương khó quên, tuy không gây tử vong, nhưng lại khiến bọn họ cảm nhận được sự đáng sợ của cái chết, cũng khiến bọn họ học được một điều: muốn sống, phải học cách ẩn nấp!