Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1002: Ôm hối hận mà chết đi!

Chương 1001: Ôm hối hận mà chết đi!

Trong hầm động còn sót lại một ít khí tức suy bại, trên đó có vết máu loang lổ, biểu hiện rõ ràng ra trận chiến khủng bố vừa nãy, toàn bộ không gian còn đang run rẩy, để cổ tuyền rung động không ngớt.

Sở Hành Vân từ giữa hư không chậm rãi hạ xuống, con ngươi hạ xuống hầm động một chút, trên gương mặt cũng không vui không buồn, nhìn không thấu tâm tình của hắn.

Chỉ thấy cánh tay hắn khẽ run, năm viên huyền tinh cộng hưởng, cùng lúc đó, bóng mờ vạn tượng nổi lên Vạn Tượng Giáp Tay cũng tiêu tan đi, triệt để yên tĩnh lại.

-Cùng mở ra năm viên huyền tinh, không chỉ có thể ung dùng thôi thúc tam đại thần thông của Vạn Tượng Giáp Tay, còn có thể hòa vào Hắc Động Trọng Kiếm, bùng nổ ra một chiêu kiếm chí cường, mọi tiêu hao đều không có ảnh hưởng tới ta.

-Từ điểm này mà phán đoán, cấp bậc của Vạn Tượng Giáp Tay đã đạt đến hoàng khí thượng phẩm.

Sở Hành Vân nhớ lại cảnh chiến đầu vừa rồi, hai mắt ẩn chứ ánh sáng sắc bén, rất nhanh đưa ra phán đoán.

Hắc Động Trọng Kiếm chính là đế binh vô thượng, ẩn chứa sức mạnh như hố đen vậy, nhưng tương xứng với nó là cần linh lực cực kỳ to lớn, nếu phối hợp với tam đại thần thông của Vạn Tượng Giáp Tay, thì tiêu hao càng kinh người, Sở Hành Vân không thể chịu được, linh lực sẽ bị tiêu hao hết, linh hải tan vỡ.

Khi khảm năm viên huyền tinh vào, sự tiêu hao của Hắc Động Trọng Kiếm cùng Vạn Tượng Giáp Tay, đều có huyền tinh cung cấp, có thể để cho Sở Hành Vân phát huy ra trạng thái tốt nhất.

Vừa nãy, hắn đối mặt với Khương Bách Tuyệt, hoàn toàn thả ra sức mạnh mênh mông của năm viên huyền tinh, có thể nói là tùy tâm sở dục Hắc Động Trọng Kiếm, không có chút trì trệ nào.

Nói không khuếch đại, cùng Khương Bách Tuyệt chiến một chật, giống như kiểm tra, kiểm tra xem sức mạnh của năm viên huyền tinh kinh khủng như thế nào, mà Khương Bách Tuyệt như đá mài, từ đầu đến cuối, Sở Hành Vân đều không xem trọng hắn.

Dựa theo đánh giá Sở Hành Vân, lấy thực lực của hắn hiện có, đủ để giết niết bàn nhất kiếp, nhưng đối mặt với niết bàn nhị kiếp trở lên, có chút lực bất tòng tâm.

Cảnh giới niết bàn, một tầng là một lôi kiếp.

Mỗi khi võ giả trải qua một tầng lôi kiếp, mặc kệ là thực lực, hay là sức mạnh thân thể, đều sẽ có bay vọt về chất, thự lực tăng lên gấp mấy lần, chênh lệch kinh người.

Huống chi, Khương Bách Tuyệt mới bước vào niết bàn cảnh không lâu, hơn nữa còn là nhờ vào lực lượng ý chí của Di thiên võ hoàng, căn cơ không vữn chắc.

Đây chính là lý do, trận chiến này, Sở Hành Vân ung dung như vậy, dễ như ăn bánh.

Nhưng dù vậy, Sở Hành Vân có thể chiến thắng niết bàn cảnh, là việc không thể tranh luận.

Âm dương tầm bốn, cầm kiếm, chém chết niết bàn nhất kiếp, việc này mà truyền đi, sợ là toàn bộ Chân linh đại lục đều sôi sục, quá kinh người, từ xưa đến nay chưa xuất hiện yêu nghiệt như vậy.

Bên trong hầm động, đột nhiên truyền đến một âm thanh, Sở Hành Vân nhìn sang, thấy Khương Bách Tuyệt dưới đáy hầm động, chậm rãi bò ra, toàn thân đều là vết máu, khí tức phù phiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan hết sạch, nhìn qua cực kỳ chật vật.

Khương Bách Tuyệt nhìn Sở Hành Vân một chút, khuôn mặt run rẩy hơn, hắn dùng thủ đoạn mạnh nhất, đều không thể đánh được thanh niên trước mặt này, ngược lại mình triệt để thất bại, gần như bỏ mình, kết quả như thế, dù là ai cũng không thể chấp nhận được.

-kém một chút nữa, ta liền có thể thay thế Phó Khiếu Trần, trở thành cốc chủ Thất Tinh Cốc, thậm chí có được ý bát của Di thiên võ hoàng trở thành cường giả võ hoàng trong truyền thuyết, ta hận, ta thực sự rất hận.

Khương Bách Tuyệt run rẩy đi lên trước, hắn nhìn Sở Hành Vân, trong lòng tràn ngập không cam tâm.

-Sự tình thế gian, kém một ít, chính là kém ngàn dặm, ngươi không nhìn thấu điểm này, còn nói gì đến bước vào võ hoàng, còn nói gì đến chưởng khống Bắc Hoang Vực?

Sở Hành Vân nhìn xuống Khương Bách Tuyệt, lời nói lãnh đạm.

Thân thể Khương Bách Tuyệt càng thêm lợi hại hơn, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, cắn răng nói ra:

-Ngươi câm miệng cho ta, tất cả những thứ này đều tại ngươi, nếu không phải ngươi cản trở, làm sao ta đến nông nỗi này?

-Hôm nay, dù cho ta chết, cũng phải kéo ngươi xuống cửu tuyền!

Dứt lời, trong mắt Khương Bách Tuyệt lộ ra vẻ điên cuồng, trên người hắn xuất hiện vô tận kim quang, không ngừng lao đi bốn phương tám hướng, đến cuối cùng, thậm chí cả máu thịt của hắn, cũng hóa thành kim quang, chói mắt, quá chói mắt, so với mặt trời còn sáng hơn, xu thế càng ngày càng quyết liệt, không gian càng trở nên bất ổn.

Thanh âm ầm ầm vang lên, thiên địa lực run rẩy, những vách núi xung quanh bắt đầu run rẩy, cả vùng không gian như muốn gặp phải một trận tai nạn, bất cứ sự vật gì đều run rẩy.

Sở Hành Vân đứng trước mặt Khương Bách Tuyệt, hai người cách nhau ba trượng, dưới cục diện quỷ dị như vậy, hắn vẫn duy trì vẻ mặt như trước, liếc nhìn Khương Bách Tuyệt, nói:

-Ngươi cảm thấy làm nổ Linh hải, liền có thể cho ta vào chỗ chết?

-Hả?

Ánh mắt Khương Bách Tuyệt ngưng lại, vẻ mặt kinh ngạc, sau đó cười điên cuồng:

-Không nghĩ tới, ngươi còn biết cả tự bạo linh hải, xem ra là ta đã đánh giá thấp ngươi.

-Ta bây giờ là tu vi niết bàn một kiếp, tuy niết bàn khí yếu ớt, nhưng cũng có thể hòa vào thiên địa, đưa tới thiên địa cộng hưởng, nếu ta cố ý tự bạo, đủ để hư không đều vỡ nát, người đồng cấp, khó có thể may mắn thoát khỏi, ngươi chỉ là âm dương tầng bốn, cho dù thực lực mạnh mẽ cũng không đỡ nổi sức mạnh hủy diệt này

Từ tiếng nói âm lãnh từ miệng Khương Bách Tuyệt truyền ra, hắn há miệng, phát ra từng tiếng cười điên cuồng, ánh sáng vàng trên người trở nên óng ánh, cực kỳ không ổn định, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung

-Ngươi nói có đạo lý, ngươi nếu như ngươi không thể tự bạo, thì làm sao có thể cùng ta đồng quy vu tận?

Sở Hành Vân nói ra mộ tiếng nói quái lạ, để Khương Bách Tuyệt ngưng lại tiếng cười, có chút không rõ ràng nhìn qua.

Xèo xèo xèo…

Ngay khi hắn rời tầm mắt, bên trên thân Hắc Động Trọng Kiếm, từng vệt hắc quang tỏa ra mỗi một hắc quang đều to lớn, lộ ra ngoài không khí, ánh sáng nhúc nhích, cuối cùng lưu lại từng bóng người đen kịt.

Con số hắc quang kinh người, có tới 72 tia, thậm chí một tử hắc xuất hiện trên trời, ngưng tụ thàng bóng người, người có tử hắc, mơ hồ có thể trấn áp cả vùng thế giới.

-Linh khôi?

Khương Bách Tuyệt nhìn những bóng người, suy đoán theo bản năng.

Chỉ là hắn vừa nói, 70 bóng người chạy đến, để hắn kinh hãi phát hiện, khí tức những bóng người này đáng sợ, không chỉ có khí tức âm dương cảnh, còn có cả khí tức niết bàn cảnh.

Đồng thời, vẻ mặt những người này, cũn dọa Khương Bách Tuyệt nhảy lên, hắn đều biết, những người này không phải đã chết trận rồi sao, làm sao có thể sống sót, còn nghe theo Sở Hành Vân chỉ huy.

Không chờ hắn lên tiếng, những kiếm nô kia phong tỏa hư không, bốn tên kiếm nô niết bàn cảnh đồng thời ra tay, sức mạnh kinh khủng đầy trời, giáng vào trên người Khương Bách Tuyệt, thậm chí đem cả linh hải hắn đều áp chế, khẽ quát một tiếng, bốn sợi niết bàn khí tỏa ra, lại một đạo ánh vàng óng ánh bị áp chế xuống, một lần nữa trở về trong cơ thể Khương Bách Tuyệt.

-Ta hận!

Nhìn những ánh vàng chảy về trong cơ thể, để cà người hắn đều là Khương Bách Tuyệt, Khương Bách Tuyệt ngẩng đầu lelen, ngửa mặt lên trời thế dài một tiếng, sau đó linh hải cũng run rẩy, bùng nổ ra sức mạnh đinh tai nhức óc.

Vù!

Ánh sáng chói mắt tràn ngập hư không, trong nháy mắt này, thiên địa không còn tiếng vang nào khác, chỉ còn sức mạnh kinh khủng hóa thành sóng nước, không ngừng tỏa ra âm thanh nhúc nhích.

Chờ khi thanh âm này tiêu tán, nơi Khương Bách Tuyệt đứng vừa nãy, biến mất rồi, hóa thành hư vô, cỗ sức mạnh lan tỏa ra đều không thể đụng vào Sở Hành Vân, bị kiếm nô cản lại.

Khương Bách Tuyệt liền ngã xuống như vậy.

Hắn vốn định tự bạo linh hải, cùng Sở Hành Vân đồng quy vu tận, nhưng cuối cùng vẫn không thể động tới Sở Hành Vân, chỉ có thể mang theo hối hận mà chết đi!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch